User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Cà phê sành điệu

  1. #1
    bjet4
    Guest

    Mặc định

    Cà phê sành điệu

    Cà phê từ lâu đã được người dân Hà nội chuộng, nhất là những ngày chớm đông, dân "nghiền" loại nặng khoái uống cà phê vào sáng sớm. Nhưng thế nào là cà phê ngon thì ý mỗi người một khác, có khi chỉ cần tìm thấy nơi pha hợp khẩu vị mình là...OK!
    Có rất nhiều loại, hãng cà phê tiếng tăm, tuy nhiên căn cứ vào đặc điểm, có thể tạm chia cà phê thành hai loại, cà phê vị và cà phê mùi.

    CÀ PHÊ "MÙI"

    Đây là loại cà phê vừa đến gần là ngửi thấy thơm, kiểu thơm hấp dẫn, dễ chịu như mùi vani vì chúng được pha chế bằng hương liệu. Loại này sau khi uống thường thấy vị chua chua đầu lưỡi, vì vậy nên uống với đường hoặc sữa để thưởng thức hương thơm và giảm vị chua. Cà phê TRUNG NGUYÊN, cà phê CHỒN, cà phê BUÔN MÊ THUỘT đều thuộc loại cà phê "mùi".

    Giới trẻ hiện nay rất khoái vị thơm của cà phê mùi, mặc dù cà phê trong các quán TRUNG NGUYÊN rẻ nhất cũng là 6000 đồng/tách nếu uống loại 1, loại 2, .... có thể lên tới 15000 đến 20000 đồng/tách.

    Thường khách uống loại này chỉ đến những quán cà phê vườn, cà phê nhạc hay cà phê Internet trước là vì tò mò, sau là tìm chỗ để vừa nhâm nhi, vừa trò chuyện, thư giãn, không phải để thưởng thức vị cà phê. Yên tâm rằng loại cà phê này ít gây mất ngủ, đặc biệt với những người đã quen uống.

    CÀ PHÊ "VỊ"

    Nếu chịu khó chui khỏi chăn và ra đường từ 6 giờ sáng, bạn sẽ thấy cảnh hàng dãy khách quen ngồi đợi cà phê trước cửa các quán "ruột" của họ. Đông nhất là vào tầm 9, 10 giờ sáng. Cái thú thưởng thức cà phê "vị" hình như hợp hơn với người đứng tuổi, công chức hoặc một bộ phận người trẻ nghiền nặng hoặc uống sảnh sỏi.

    Cà phê "vị" là cà phê nguyên chất, rang và pha thủ công (thường chỉ có ở những hàng bán cà phê xay gia truyền). Loại này khi mới uống sẽ đắng, vị cà phê xộc lên mũi, nhưng không gắt mà dần dần thành vị ngòn ngọt ở đầu lưỡi, đặc biệt không chua.

    Có hai kiểu uống: uống đen không đường và uống cà phê béo. Người ta uống cà phê đen nóng không đường để cảm nhận vị đậm đặc và nguyên sơ của nó. Và phê béo cũng rất thịnh hành, bạn pha ít sữa hoặc chấm một chút bơ vào đầu thìa rồi ngoáy đều trong chén cho nổi váng, hay đánh cùng trứng cho xốp bông lên, ... Tốt nhất bạn không nên uống với đường vì vị ngọt của đướng làm cà phê bị chua.

    Cà phê loại này vừa ngon, vừa rẻ. Song vì pha thủ công với các phin nhỏ, chỉ nhỏ bằng chén hạt mít, chảy từng giọt một nên chủ quán không thể phục vụ kịp lượng khách quá đông . Song đó cũng là cái thú của một số người quen thưởng thức cà phê "vị".

    ĐỂ CÓ CÀ PHÊ NGON

    Rất đơn giản nếu bạn muốn tự pha cho mình một tách cà phê ngon.

    Đầu tiên là mua và phên đã xay sẵn loại ngon cùng một chiếc phin nhỏ, làm bằng thép không rỉ giá khoảng 20.000 đến 25.000 đồng ở chợ. Cà phê xay loại "mùi" thường rất rẻ, có khi chỉ 10.000 đến 20.000 đồng/kg, nhiều hầng chạy theo lợi nhuận nên xay lẫn lộn một phần cà phê, một phần ngô và bán với giá cực bèo. Trong khi cà phê "vị" có thể đắt gấp đôi, gấp ba, thậm chí gấp 10 lần.

    Kỹ thuật rang cà phê rất quan trọng, cà phê rang là cà phê sống loại gốc, không gia giảm, pa trộn, rang đến khi vừa tới có màu nâu sẫm. Nếu có mầu nâu nhạt sau khi xay thành bột, chứng tỏ rang chưa đủ độ. Còn nếu rang quá già, để hạt chuyển thành màu đen thì cà phê sẽ đắng nghét, không uống nổi, mật đi vị thơm nguyên chất của nó.

    Chỉ nên dùng loại phin nhỏ đủ pha cho 2 tách con, ngâm phin vào nước nóng, tráng sạch phin rồi đổ cà phê xuống đáy, lấy bộ phần nén chèn lên, rót nước sôi già cho đủ ngấm hết chỗ cà phê, không để nước và bột cà phê bị dềnh lên và chỉ chảy 1, 2 giọt xuống tách. Đợi 5 đến 7 phút rồi lấy tách cà phê, đổ đầy nước vừa đủ uống vào tách, sau đó đổ vào phin, cà phê lọc qua phin từ từ, không chảy liên tục, đến khi thấy đủ uống thì đổ phần còn lại đi. Bạn đừng lấy đến cùng vì càng cuối phin, cà phê càng chua, uống không ngon.

    Tách uống cà phê thường là tách da lươn, không cao, miệng hơi loe. Trước khi dùng phải ngâm nước sôi để chén giữ nhiệt. Nếu muốn thưởng thức cà phê kiểu sành điệu, bạn phải dành cho mình một chút thời gian thư thái. Pha cà phê kiểu công nghiệp bằng máy, phin điện, ... đều cho loại cà phê chua, nhạt và lẫn bột do không lọc kỹ.

    (LÊ Hải Bình sưu tầm và giới thiệu)

    Vài lời tác giả:

    Đối với sinh viên chúng ta, không phải ai cũng có cái thú thưởng thức cà phê như thế, một phần do hạn chế về tài chính, một phần do hạn chế về thời gian. Cuộc sống công nghiệp hóa đã đẩy chúng ta vào vòng xoáy. Rất nhiều cái thú văn hóa cổ truyền đã bị mai một. Vì thế, có lẽ, đôi lúc chúng ta nên tìm cho mình một khoảng thời gian để thưởng thức những văn hóa truyền thống (trong đó có văn hóa ẩm thực), một phần để giảm căng thẳng sau những giờ học, một phần để tự nâng cao những hiểu biết về văn hóa (ở đây là văn hóa ẩm thực) của mình.

    Đa phần SV tìm đến cà phê như một chất kích thích, chủ yếu để xua đi cái cơn buồn ngủ những ngày thi vất vả. Do đó, đa phần các bạn mới chỉ được uống (chứ không phải thưởng thức) cà phê "mùi". Còn cà phê "vị" có lẽ rất ít người đã thưởng thức. Mọi người nghĩ, giá cả của cà phê vị sẽ rất "cắt cổ" nhưng thực tế không phải như thế, những quán cà phê "vị" đa phần là gia truyền, một số tiếp tục vì muốn duy trì cái nếp sống văn hóa đã có từ lâu đời của gia đình họ. Tiện đây, tôi xin giới thiệu với các bạn 4 quán cà phê "vị" giá cả hợp với sinh viên (3000 - 5000 đồng/tách):

    1. Cà phê LÂM, 60 Nguyễn Hữu Huân
    2. Cà phê THỌ, 117 Triệu Việt Vương
    3. Cà phê GIẢNG, Hàng Bông (có món cà phê trứng rất độc đáo)
    4. Cà phê HUY, Thái Thịnh.

  2. #2
    binalex
    Guest

    Mặc định

    Bác Bjet4 khai trương bài viết cho Box, em xin cảm ơn.

    Tiện đây, xin giới thiệu một bài viết khác có liên quan đến Cà phê

    Ngẫm nghĩ quanh ly cà phê Trung Nguyên


    Cuộc sống gấp gáp, cuộc đời tất bận cũng phải chậm lại, dừng bước. Từng giọt cà phê nhỏ chậm rãi, thong thả hơn cả chiếc lá vàng cuối cùng. Gió heo may đã về, se sẽ lạnh. Lặng im như đếm nhịp thời gian, nghe rõ từng khoảnh khắc nặng nề rơi, làm sao lấy lại được.

    Nguyễn Chí Thành

    Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng cuống như sương. TRong mỗi giọt ấy đắng chát thì nhiều, ngọt bùi là có mấy. Có phải mỗi giọt cà phê ấy rơi xuống là những "giọt" đời nặng trĩu, đọng mãi đáy lòng.


    Trà đạo, tửu đạo, sao không cà phê đạo?


    Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

    Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê " tan" ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.

    Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách "quần ẩm" . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được " lọc" qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin , cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt , gợi cho ta những nỗi vui buồn , những kỷ niệm . Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. KHi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.

    Chăng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nỗi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ . Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được (  )


    Có thể một triết lý cà phê kiểu Trung Nguyên?


    Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

    Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thơkhéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan....

    Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát , thấm nỗi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.

    Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nõi buồn. Nếu không , làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nõi buồn đau bươc ra , con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt . Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng . TRải qua mấy chục năm , có lẽ đã lờ mờ hình thành một " đạo" cho cà phê Viêt Nam . Đạo khó ở chỗ, chẳng nói ra , không thuyết giáo , thấm sâu vào mỗi người.

    Đất Tây Nguyên như là " tiền duyên" với cây cà phê. Đất đỏ bzan , khí hậu mát mẻ cho loại cà phê thơm ngon đặc biệt. Cũng như đất Thái NGuyên đã sinh ra chè Tuyết. Đất cao nguyên có cà phê Chồn. Nhưng phải cứ tự nhiên thế mà có. Phải lựa chọn, rang tầm, bảo quản đúng kỹ thuật tuyệt nhiên không lẫn tạp chất. CHọn giống, chọn hạt, pha chế sáng tạo ra những công thức khác nhau" chiều " được nhiều khẩu vị

    Có bao nhiêu người đẹp, mỗi người một vẻ đẹp khác nhau, cái duyên thầm, vẻ đẹp trời phú cứ phải mộc mạc. Phấn son, mỹ phẩm không thể quá đà. Người kỹ tính chứ không phải khó tính, vốn kỵ sự pha tạp, trộn lẫn. Trà ướp sen, nhài hay hương quý đến mấy chẳng qua là cho sang .Người tri kỷ bên nhau cứ phải ấm trà mộc, nguyên chất. Tuyệt nhiên không để lẫn hương vị lạ nào. Hương chè, hương cà phê phải tự nhiên như nó vốn thế. Ngay nưh cà phê" búng" một vài hạt bơ cũng không phải ai cũng chuộng.

    Chẳng hiếm khách tây, ngấm cà phê từ trong bụng mẹ cũng phải "rụt lưỡi" bởi hương thơm, vị đậm đà, nhất là vị đắng tách cà phê phin Hà Nội. Thế rồi mê mẩn, không dứt ra nổi vị đắng khó quên ấy. Người Hà NỘi vốn không ưa sự vồ vập. Mọi sự cách tân cũng phải từ từ chầm chậm như cà phê nhỏ giọt. Chắc hẳn cà phê Trung Nguyên không có ý định giành khách cà phê Hói, cà phê GIản, cà phê Nhân, cà phê Bổng, ẩn khuất trong những con phố cổ.

    Mầu thời gian trầm ấm, tĩnh lặng và sâu hun hút như sơn mài. Đó chính là " hồn" cà phê Hà Nội. KHó mà phá vỡ, chiếm đoạt.
    (Theo mạng TTVNOL.com)

  3. #3
    svBK's Member Avatar của mr_vinhk44
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    90

    Mặc định

    Bài viết này hay quá. Đây là một bài viết về cafe hay nhất mà mình từng đọc. Rất đúng khi nói "Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát , thấm nỗi đau đời". Phải khen cho ai nói câu này. Tôi đồng ý đưa cà phê lên mức "đạo"
    Chính vì ngược gió chứ không phải xuôi gió mà diều bay lên, đời cũng vậy!

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube