User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Con Đường Tơ Lụa mở liên tiếp 2 server mới

  1. #1
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài gửi
    1

    Mặc định Con Đường Tơ Lụa mở liên tiếp 2 server mới

    Chào đón thêm 2 Server mới của Con đường tơ lụa
    19/02/2009

    Thân chào các lữ khách,

    Phát hành năm 2006, Con đường tơ lụa nhanh chóng trở thành một trong những game được ưa chuộng nhất tại Việt Nam và gặt hái được vô số thành công với: giải thưởng game Việt có tính văn hóa, giáo dục cao tại hội chợ ISGAF, giải thưởng game thành công nhất và mang tính giáo dục cao nhất tại Hàn Quốc, giải game có đồ họa đẹp nhất tại Việt Nam hai năm liên tiếp 2007, 2008. Sau một chặng đường dài, Con đường tơ lụa vẫn luôn khẳng định được vị trí của mình trên đỉnh cao game 3D và được đông đảo game thủ đón nhận và yêu thích. Chính vì vậy mà các Server hiện nay luôn có một lượng lớn lữ khách đăng nhập.

    Nhằm giảm thiểu sự tắc nghẽn trong game khi các Server gần đây liên tục quá tải, đồng thời cũng để đáp ứng lại lòng mong mỏi của các game thủ, chúng tôi sẽ tiến hành mở thêm 2 Server mới :Thiên Ưng và Đại Hùng vào ngày 26/02/2009. Đây là cơ hội cho các bạn chinh phục những thử thách, và tạo dựng nên sự nghiệp mới . Chúng ta hãy cùng chào đón “2 chòm sao sáng” mới xuất hiện trên bầu trời Con đường tơ lụa :Thiên Ưng và Đại Hùng!

    Thân,



    VDC-Net2E

  2. #2
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Bài gửi
    0

    Mặc định

    Các bạn chơi mà thiếu một thứ rất quan trọng.

    Nguồn : Admin (forum.conduongtolua.com.vn)
    Một con đường nổi tiếng lịch sử :

    Như một con đường huyền thoại nối liền Trung Hoa rộng lớn với vùng Tây Á kỳ bí, Con đường tơ lụa gắn liền với hàng ngàn câu chuyện truyền thuyết xa xưa. Không đơn thuần chỉ là huyết mạch thông thương buôn bán của những "thương nhân lạc đà", Con đường tơ lụa còn là một hành trình văn hóa, tôn giáo đa dạng, hấp dẫn.

    Trường An (nay là Tây An) là nơi các thương gia Trung Hoa tập kết hàng hóa, tơ lụa để chuẩn bị cho những chuyến buôn bán lớn qua Con đường tơ lụa. Lạc đà là phương tiện vận chuyển chủ yếu trên con đường thương mại này.

    Con đường tơ lụa được coi là một trong những con đường thương mại lớn nhất thế giới thời cổ đại, cũng như cây cầu nối giữa hai nền văn minh (Đông-Tây).

    Nhà địa lý học danh tiếng người Đức Ferdinand von Richthofen chính là người khai sinh ra cái tên bằng tiếng Đức Seidenstraße (Con đường tơ lụa) khi ông xuất bản hàng loạt những cuốn sách và những bài nghiên cứu vào giữa thế kỷ 19 về con đường thương mại cổ đại này. Tuy nhiên lịch sử của Con đường tơ lụa có từ trước đó rất lâu. Theo những tài liệu còn lưu lại, Trương Khiên (張騫) người Trung Quốc là người đầu tiên đặt những viên gạch xây nên nền móng của con đường thương mại này. Vào thời nhà Hán (206 TCN-220), ông phải mang những văn kiện ngoại giao từ Trung Quốc đi về phía Tây. Chính chuyến Tây du này đã hình thành nên một con đường thương mại phồn thịnh bậc nhất thời bấy giờ.

    Hình thành từ thế kỷ 2 TCN nhưng lúc đầu Con đường tơ lụa này được thành lập với ý định quân sự nhiều hơn mục tiêu thương mại. Muốn tìm được những đồng minh nhằm khống chế bộ lạc Hung Nô (匈奴), năm 138 TCN, vua Hán Vũ Đế (武帝) đã cử Trương Khiên đi về phía Tây với chiếu chỉ ngoại giao trong tay, nhưng không may Trương Khiên đã bị chính bộ lạc Hung Nô bắt và giam giữ. Sau 10 năm bị bắt giữ, Trương Khiên trốn khỏi trại và vẫn tiếp tục nhiệm vụ, ông hành trình về Trung Á, Tây Vực. Tiếp kiến biết bao vị thủ lĩnh ở khu vực này nhưng chẳng ai chịu giúp nhà Hán cả. Năm 126 TCN, Trương Khiên trở về nước. Tuy thất bại nhưng với những kiến thức và thông tin thu được, ông đã viết cuốn sách Triều dã kim tài trong đó đề cập đến những vùng đất ông đã đặt chân tới, vị trí địa lý, phong tục tập quán, sản vật, hàng hóa và đặc biệt là tiềm năng giao thương. Triều dã kim tài đã kích thích mạnh các thương gia Trung Hoa. Sau đó Con đường tơ lụa dần được hình thành, người Trung Hoa mang vải lụa, gấm vóc, sa, nhiễu... đến Ba Tư và La Mã đồng thời những doanh nhân các vùng khác cũng tìm đường đến với Trung Hoa.

    Thời kỳ đầu, những bậc đế vương và những nhà quý tộc của La Mã thích lụa Trung Hoa đến mức họ cho cân lụa lên và đổi chỗ lụa đó bằng vàng với cân nặng tương đương. Chuyện cũng nói rằng Nữ hoàng Ai Cập Cleopatre lúc đó chỉ diện váy lụa Trung Quốc mà thôi. Chính trị thời đó cũng có ảnh hưởng lớn đến Con đường tơ lụa. Khi nhà Hán suy vong vào thế kỷ thứ 3, Con đường tơ lụa cũng bị đình lại. Chỉ khi nhà Tống hưng thịnh, Con đường tơ lụa mới phát triển trở lại. Cũng vào thời Tống, do thấy được giá trị của con đường giao thương Đông - Tây này, các vị hoàng đế đã ban hành hàng loạt những chiếu chỉ nhằm khuyến khích thương mại và cũng từ đó, những nhà truyền giáo đã bắt đầu tìm đến với phương Đông. Con đường tơ lụa dưới triều Tống đã trở thành một điểm nhấn rõ nét trong lịch sử thương mại thế giới.

    Đến thế kỷ 10, nhà Tống bị lật đổ, Con đường tơ lụa cũng bị suy thoái dần. Tuy nhiên với sự hùng mạnh của đế quốc Nguyên Mông, công việc buôn bán sau đó lại thịnh vượng. Dưới triều Nguyên, một người Ý nổi tiếng là Marco Polo (1254-1324) đã lưu lạc đến Trung Quốc và làm quan ở đây 20 năm, sau đó ông trở về nước bằng Con đường tơ lụa. Ông cũng là người có đóng góp cho sự phát triển của mối giao thương Đông - Tây khi viết nên cuốn sách Marco Polo du ký (tiếng Ý: Il Milione) kể về toàn bộ quá trình lưu lạc đến phương Đông của mình trong đó có đề cập đến những chuyến hàng đầy ắp sản vật trên Con đường tơ lụa. Nhưng đến thời nhà Minh, Con đường tơ lụa đã bị vương triều này khống chế và bắt mọi người phải nộp thuế rất cao khiến cho những thương gia phải tìm đến những con đường vận chuyển bằng đường biển. Với việc giao thương qua đường biển phát triển (hình thành Con đường tơ lụa trên biển). Từ thế kỷ thứ 7, Quảng Châu đã được xem là nơi khởi đầu của "Con đường tơ lụa trên biển". Trước tiên là các thương gia Ả Rập và sau đó là Bồ Đào Nha, Anh, Pháp, Hà Lan lần lượt kéo đến buôn bán. Quảng Châu tràn ngập hàng hoá của nước ngoài và bản địa, Con đường tơ lụa trên bộ dần dần biến mất. Hồi chuông cáo chung của Con đường tơ lụa vang lên cũng là lúc người Ba Tư dần học được cách làm tơ lụa của người Trung Hoa và việc trung chuyển tơ lụa từ đó giảm hẳn do người Ba Tư tự làm và bán trực tiếp cho La Mã chứ không nhập khẩu từ Trung Hoa nữa

    Gắn liền với games,các bạn có thể chọn cho mình nhưng con đường khác biệt để bôn tẩu giang hồ ^^

    Đây là 1 games hay,có thể giúp các bạn am hiểu hơn về lịch sử TQ hay hắn liền với kinh tế thời bấy giờ .

    Chúc các bạn vui vẻ .
    Từ giờ mình sẽ đi phụ các BOX GO VN mong các bạn sẽ giúp đỡ nhóm PV để chúng mình hoàn thành tốt nhiệm vụ







    MỘT SỐ ĐỊA DANH SẼ GẶP KHI CHƠI


    Thành Trường An: là một địa danh nổi tiếng, gắn liền với những trận chiến thời Tần Vương - Trung Quốc, sau này trở thành Kinh thành của nhà Đường. Trường An cũng là nơi các thương gia Trung Hoa tập kết hàng hóa, tơ lụa để chuẩn bị cho những chuyến buôn bán lớn. Bởi vậy, từ xa xưa, Trường An đã là chốn đô thị sầm uất, náo nhiệt.

    Sông Hoàng Hà: Những chuyến vượt sông Hoàng Hà luôn là thử thách khắc nghiệt nhất với mọi lữ khách. Con sông dài hơn 3.500 dặm này bắt nguồn từ dãy núi phía Tây đổ ra biển Bột Hải. Sông rộng, sóng lớn và cũng là con sông có lượng cát nhiều nhất thế giới. Hàng năm, con sông này cung cấp nước cho 120 triệu người Trung Hoa và tạo ra một nền văn minh sông Hoàng Hà lừng lẫy.

    Vạn Lý Trường Thành: “Bất đáo Trường Thành phi hảo hán”. Bức đại thành dài hơn 6.000 km từ Gia Du Quan đến Sơn Hải Quan là biểu tượng của đất nước Trung Hoa vĩ đại, nơi duy nhất trên hành tinh này có thể nhìn thấy được từ mặt trăng. Một công trình in dấu bao mồ hôi, xương máu của người xưa là điểm du lịch hấp dẫn hàng triệu du khách.

    Tây Tạng: Vùng cao nguyên đầy sương mù và tuyết phủ với những bộ lạc du mục, với các vị Lạt Ma quyền phép siêu phàm trong huyền thoại xưa.

    Sa mạc Taklamakan: Nơi giáp ranh Trung Hoa đại lục và vùng Tây á, được du khách mê văn chương biết đến nhiều qua những nhân vật tà giáo Tây Vực trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung.

    Samarkand: Thành phố cổ trên 2.500 năm của Uzbekistan. Nơi có đài thiên văn Uluber, khu đô thị Afroiyob và làng Sakhi-Zinda được mệnh danh là “quê hương lạc đà”.

    Bamiyan: Thung lũng này nằm trong vùng núi Hindukush của Afghanistan, nơi có hai pho tượng phật khổng lồ tạc trên đá, đã bị phiến quân Taliban phá hủy năm 2001 và đang được các nhà khoa học khôi phục lại.

    Khiva: “Thành phố thần tiên” với những vị pháp sư rắn hổ mang luôn khiến du khách rùng mình với “vũ điệu tử thần”.

    Baghdad: Kinh thành nổi danh với những phiên chợ Ba Tư, Tấm thảm bay và Cây đèn thần, một thánh địa Hồi giáo với 1001 câu chuyện truyền thuyết huyền thoại

    NGHIÊN CỨU KHẢO CỔ VÀ DI VẬT


    Trong những chuyến khảo cổ sau này, người ta đã tìm ra khoảng 50.000 cổ vật nằm rải rác trên Con đường tơ lụa. Chúng là những hiện vật vô giá về lịch sử thương mại thời xưa. Con đường tơ lụa với những chuyến hàng đầy ắp đã trở thành dĩ vãng, những dấu chân lạc đà giờ đã bị cát bụi sa mạc xóa nhòa nhưng cái tên "Con đường tơ lụa" sẽ còn mãi trong lịch sử như một cây cầu kết nối ngoại thương giữa hai nền văn minh Trung Quốc và La Mã.

    Dọc theo Con đường tơ lụa có sự hoà trộn và biến hoá trong đức tin tại các địa phương khác nhau đã làm nảy sinh nhiều kiểu đạo Phật khác nhau và có khi không hề giống với đạo Phật nguyên thủy tại Ấn Độ.

    Từ kỹ thuật nấu rượu tới Phật giáo và thường được "đổi" bằng hàng hoá, sản vật, người Trung Hoa chuyển đi tơ lụa, thuốc súng, giấy và gốm sứ bằng Con đường tơ lụa. Đổi lại, những kiến thức về thiên văn học giúp Trung Quốc làm sâu thêm những hiểu biết của mình về vũ trụ. Những bản vẽ mặt trăng, ngôi sao đã chứng tỏ sự khao khát tìm tòi của người Trung Hoa về vũ trụ. Một tấm bản đồ tìm được ở Đôn Hoàng, Cam Túc làm người ta phải ngạc nhiên: toàn bộ 1500 vì sao mà con người biết đến 8 thế kỷ sau này đều giống với những gì đã được tả trong tấm bản đồ đó.

    Bất chấp vô số những kỳ quan phương Đông mà các thương gia phương Tây đã miêu tả trong các chuyến đi dọc theo Con đường tơ lụa, vẫn có rất nhiều người hoài nghi việc con đường đó có thực sự tồn tại hay không. Chỉ sau khi cha con nhà thám hiểm người Venezia - Niccolò Polo và Marco Polo - trở về sau chuyến hành trình thứ hai, người ta mới bắt đầu tin rằng Con đường tơ lụa là có thật.

    Theo bà Susan Whitfield, "Con đường tơ lụa là con đường: Thương mại, Du hành, Chiến tranh và Niềm tin" và gần 800 năm sau chuyến hành trình của Marco Polo, Con đường tơ lụa huyền thoại lại được tái hiện trong cuộc triển lãm do Thư viện Anh vừa tổ chức năm 2004 giúp cho công chúng nhận biết những giá trị thực của Con đường tơ lụa. Chứng tỏ những ảnh hưởng của Con đường tơ lụa đối với những nền văn minh dọc theo con đường là một thành công cực lớn của cuộc triển lãm. Người ta đã phải mất công chuẩn bị suốt 5 năm, và những hiện vật từ Bảo tàng Guimet ở Paris, Pháp, Bảo tàng Nghệ thuật Ấn Độ ở Berlin, Đức, Bảo tàng Miho ở Tokyo, Nhật Bản và bộ sưu tập riêng của Thư viện Anh... đã truyền cho công chúng niềm cảm hứng mà Withfield đã có được sau 20 năm tìm tòi về Trung Hoa cổ đại do làm việc lâu năm ở Trung Quốc.

    Con đường tơ lụa đã ăn sâu vào suy nghĩ của nhiều người là những hình ảnh của những đàn súc vật chất đầy hàng hoá, tơ lụa trên lưng, nhẫn nại hướng tới những miền đất lạ.

    Một trong hai pho tượng còn sót lại:


    AFGHANISTAN - NỖI BUỒN QUÁ KHỨ BỊ ĐÁNH MẤT


    Afghanistan có một lịch sử phong phú và tương đối phức tạp. Vì có địa hình nhiều đồi núi, đất nước này trong lịch sử đã luôn luôn nằm trên biên giới giữa các đế chế khác nhau và cho đến nay vẫn là một nơi gặp gỡ của nhiều thời đại khác nhau.

    Afghanistan nằm ở trung tâm con đường tơ lụa vào thế kỉ thứ ba trước Công nguyên, khi mà người đi đường bộ muốn đi từ đông sang tây không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải đi qua con đường này. Cùng được vận chuyển trên con đường tơ lụa từ Trung Hoa là đồ thuỷ tinh tinh xảo từ Alexandria, tượng đồng từ La Mã, và ngà voi được chạm khắc xinh xắn từ Ấn Độ. Tất cả những thứ này đều được khai quật ở Afghanistan.

    Vào cùng thời gian trên, đạo Phật được truyền bá vào khu vực này nhờ đế chế Mauryan, Ashoka. Vào khoảng thế kỉ thứ nhất và thứ hai sau Công nguyên, dưới triều đại của Đại đế Kushan, Kanishka, đạo Phật đã tìm thấy mảnh đất sinh sôi ở vùng mà trước đây là tỉnh Gandhara (ngày nay nằm ở Bắc Afghanistan và Đông Pakistan). Vào những thế kỉ đầu của Thiên chúa giáo, miền Đông Afganistan có rất nhiều chùa chiền, xá lợi và sư sãi. Trong không khí thanh bình và thịnh vượng này, một nền nghệ thuật mới nổi lên: nghệ thuật Gandhara, cái tên của nơi sản sinh ra nó. Nguồn gốc của nền nghệ thuật này còn đang được tranh cãi, nhưng ảnh hưởng của nền văn hoá Hellenist (nền văn hoá Hy Lạp vào thế kỉ thứ 4 đến thế kỉ thứ nhất trước Công nguyên) là rất mạnh. Trong suốt giai đoạn này, sự hiện hữu đầu tiên của Đức Phật trong hình hài con người cũng đã phát triển trong kỉ nguyên Kushan/Saka. Nhiều nhà học giả, giống như A. Foucher, đã cho rằng sự chuyển hoá này được hình thành dưới ảnh hưởng từ các tấm gương của các vị thần Hy Lạp.

    Thế nhưng, những chứng tích của một giai đoạn lịch sử huy hoàng này đang dần mất mát dưới bàn tay của những người chủ đất nước Afghanistan đương thời.

    Trong một hội nghị được tổ chức vào tháng Tư vừa rồi nhân kỷ 75 năm thành lập Học viện Kern, Tiến sĩ P.Verhagen đã nhấn mạnh tầm quan trọng của những bản thảo từ Afghanistan cho việc tìm hiểu về đạo Phật trong thời kỳ đầu. Rất tự nhiên, ông đã nói với những người tham dự rằng trong suốt thập kỷ vừa qua, những bản thảo đó đã xuất hiện ở nhiều nước phương Tây. Một số tương đối nhiều đang nằm trong bộ sưu tập Schuyen ở Na-Uy. Có lẽ đối với người tham dự hôm đó thì đó là một tin tốt lành nhưng đối với tác giả bài viết, thì đó là một cú sốc thực sự. Vì sao?

    Những làng mạc không bị chiến tranh tàn phá nặng nề thì cũng bị bỏ hoang. Các điểm di tích lịch sử trước đó đã từng bị đào bới bất hợp pháp và nghiêm trọng hơn là Viện bảo tàng Kabul, nơi lưu giữ một bộ sưu tập quan trọng, đã bị tàn phá và đánh cắp. Trong đó, nhiều cổ vật đã bị mang ra ngoài biên giới bất hợp pháp. Vì vậy điều làm cho người viết bài này ngạc nhiên chính là sự vô tâm của một số người với số phận của các di tích văn hóa lịch sử.

    Một sự phá hoại ghê gớm đối với di tích lịch sử phải kể đến việc phá huỷ hai bức tượng Phật khổng lồ ở Bamiyan. Hai bức tượng Phật khổng lồ này (một bức cao 53m và bức còn lại cao 35m) đang ngự tại thung lũng Bamiyan xinh đẹp, cách thủ đô Kabul 230 cây số về phía Tây Bắc. Những đoàn lữ hành đi qua con đường tơ lụa này vẫn thường dừng chân tại thung lũng. Nơi đây đã từng là một trong những trung tâm Phật giáo từ thế kỉ thứ hai đến thế kỉ thứ chín khi đạo Hồi đến với thung lũng này.

    Hai bức tượng Phật đã được khắc nổi trên đá (không phỏng chừng được thời gian, nhưng rất có thể là vào khoảng thế kỉ thứ 4 hay năm sau Công nguyên). Hai bức tượng được bao phủ bởi một hỗn hợp rơm và bùn để định hình được các nét biểu cảm trên gương mặt, cánh tay và các nếp uốn của áo choàng. Sau đó được trát bằng một lớp thạch cao và cuối cùng được sơn vẽ. Tượng Phật nhỏ được sơn màu xanh, bức lớn hơn có màu đỏ với tay và mặt có màu vàng. Những bức tượng này chắc hẳn đã rất có ấn tượng với những nhà sư đi qua vùng đất khắc nghiệt quanh đây.

    Những đường nét của bức tượng đã không còn. Tượng có lẽ đã bị phá huỷ trong nhiều thế kỉ. Sự phá hoại có chủ đích làm mất đi linh hồn của những bức tượng bằng cách phá huỷ hay ít nhất là làm sai lệch đi hình hài của phần đầu và tay. Mặc dù không có bằng chứng vững chắc rằng những bức tượng Phật đã bị phá hoại, nhưng tình cảnh này cung thấy ở các bức tượng khắc nổi quanh tượng phật, đó là những nơi tôn giáo và am của các vị sư cũng được đục vào trong đá và được phủ với nhiều bức tranh đẹp. Nhũng bộ mặt trên đã bị tàn phá bởi nhiều đoàn quân xâm lược đã từng đi qua nơi đây.

    Các bức tượng Phật một thời đã từng rất ấn tượng và cũng rất dễ bị tổn thưong đá tồn tại hàng thế kỉ qua những trận tấn công dữ dội. Ngay cả như vậy, các bức tượng vẫn gặp nguy hiểm. Vào giữa thập niên 90, khoảng trống nằm dưới chân bức tượng lớn đã được dùng làm nơi chứa đạn dược bởi một phe tham chiến. Thật tiện: một nơi dễ phòng thủ và cao ráo. Ai mà dám tấn công nơi này nữa chứ ? Chỉ cần một phát súng cũng có thể làm nổ tung nơi này lên. Nhưng nhìn từ góc độ khác thì ai quan tâm đến điều này ? Hình ảnh này có thể được xem như là tượng thần trong khi đó sự mô phỏng hình ảnh của con người và thú vật thì bị đạo hồi cấm. Và vì vậy những bức tượng gặp nguy hiểm.

    Vào năm 1997, một tướng của Taliban trong khi đang cố gắng chiếm thung lũng Bamiyan đã nói rằng ông ta sẽ cho nổ tung hai bức tượng ngay khi thung lũng rơi vào tay ông ta. Thung lũng đã rơi vào tay quân Taliban vào mùa thu năm 1998. Bất chấp mọi nỗ lực, mọi tuyên bố và hứa hẹn giữa Taliban và SPACH (Hiệp Hội bảo tồn các di sản văn hoá của Afghanistan), cùng khoảng thời gian đó, phần đầu và một phần vai của bức tượng nhỏ đã bị nổ tung, một phần vì đạn rốc-két một phần bằng thuốc nổ. Tệ hại hơn nữa, một tướng lĩnh không có tiếng tăm của Taliban, người đã từng đe doạ sẽ phá huỷ hai bức tượng ngay từ đầu đã khoan một cái lỗ trên đầu của bức tượng lớn để nhét thuốc nổ vào đó. Cả thế giới đã không ngừng lên tiếng bảo vệ sự sống còn của hai bức tương Phật lớn nhất thế giới này. Nhưng đáng buồn thay chúng đã bị phá huỷ hoàn toàn bởi chính quyền Taliban vào cái thời điểm mà cả thế giới đang mất đi sự tin tưởng vào sự an toàn cho chính sự tồn tại của những vật thể sống là chính bản thân con người sau vụ khủng bố hôm 11 tháng 9 năm 2001.

    Như đã nói ở trên, nguồn gốc sâu xa của những mất mát đáng tiếc này xuất phát từ sự thiếu ý thức của con người đang sống trong thời đại ngày nay đối với lịch sử và đối với những giá trị văn hoá của nhân loại. Trong trường hợp của hai bức tượng Phật ở Afghnistan cũng như của các công trình văn hoá khác tại đất nước này, một số các tổ chức quốc tế về bảo tồn bảo tàng các di sản vǎn hóa nhân loại đã vào cuộc, SPACH (...) đã được thành lập cho riêng trường hợp của Afghanistan bởi nhiều cá nhân có tâm huyết với nhiều hoạt động tích cực. Nhưng để phát huy hiệu quả của các tổ chức loại này, phương châm hoạt động chính phải là cảnh tỉnh cho mọi người về những số phận bi thảm của các di tích văn hoá, giáo dục và nâng cao ý thức về gìn giữ di tích văn hoá.


    Con đường tơ lụa trên bộ và trên biển đóng vai trò quan trọng trong việc truyền bá nền văn minh cổ đại của Trung Quốc sang phương tây, là cầu nối giao lưu kinh tế và văn hoá.


    Con đường tơ lụa mà mọi người thường nói là chỉ đường bộ từ Tràng An ở phía đông, đến La Mã ở phía tây trong thời Tây Hán (Trung Quốc). Con đường này có hai nhánh nam và bắc. Nhánh phía nam từ Đôn Hoàng đi về phía tây, tới Tây Đạt Đại Nguyệt Thị (Tân Cương và vùng đông bắc Afganistan ngày nay), An Tức (Iran ngày nay), Điều Thị (bán đảo Ảrập ngày nay) và cuối cùng đến đế quốc La Mã.

    Nhánh phía bắc từ Đôn Hoàng đến Kinh Đại Tuyên, Khang Cư (trung Á ngày nay), rồi theo hướng tây nam hội nhập với nhánh phía nam. Hai tuyến đường này được gọi chung là Con đường tơ lụa trên bộ.

    Ngoài ra còn có hai tuyến đường tơ lụa mà ít người biết đến. Một tuyến là Con đường tơ lụa tây nam, khởi điểm từ Tứ Xuyên qua Vân Nam đến phía bắc Myanmar, rồi đến vùng đông bắc Ấn Độ, sau đó dọc theo sông Hằng đến tây bắc Ấn Độ và đến cao nguyên Iran. Con đường tơ lụa này có sớm hơn con đường tơ lụa trên bộ. Năm 1986, các nhà khảo cổ lại phát hiện di chỉ Tam Tinh Đôi huyền bí ở thành phố Quảng Hán (tỉnh Tứ Xuyên), có cách đây khoảng hơn 3.000 năm.

    Tại đây có những cổ vật có liên hệ với văn hoá Tây Á và Hy Lạp như cây Kim Trượng dài 142 cm, “cây thần” cao khoảng 4 m và những người đồng, đầu đồng, mặt nạ đồng có kích thước bằng người thật... Các chuyên gia cho rằng, những thứ này là được truyền vào Trung Quốc trong thời kỳ giao lưu văn hóa giữa phương đông và phương tây. Nếu quan điểm đó đúng thì còn đường tơ lụa này được hình thành cách đây hơn 3.000 năm

    Còn một con đường tơ lụa nữa là từ Quảng Châu đáp thuyền qua eo biển Mallorca, đến Sri Lanca, qua Ấn Độ và đến Đông Phi. Mọi người gọi con đường này là Con đường tơ lụa trên biển. Theo các cổ vật được khai quật tại Somalia (vùng Đông Phi), con đường tơ lụa trên biển này được hình thành vào thời nhà Tống.

    Con đường tơ lụa trên biển đã kết nối Trung Quốc với các nước văn minh thời cổ, thúc đẩy sự giao lưu kinh tế, văn hóa của những khu vực này nên được gọi là “con đường đối thoại giữa phương đông và phương tây”. Theo sử sách ghi lại, Marco Polo từng đến Trung Quốc bằng con đường tơ lụa trên biển. Khi về nước ông cũng đáp thuyền từ Tuyền Châu (Phúc Kiến) về nhà ở Venice.
    Ongame.com.vn-Chơi là nghiền

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube