User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Nhạc Tây

  1. #1
    Jun
    Guest

    Mặc định

    Phần 1

    Bên ngoài cánh cửa kính của bar Fish and Chick, tiếng động trắng của giòng xe gắn máy nổ phành phạch. Bên trong, Skinny and Dercum ngồi cạnh quầy bar, mồ hôi ráo dần bởi hơi lạnh từ máy điều hòa. Từ giàn âm thanh nổi Curt Corbain đang gào. Đấy là vào đầu mùa hè, ngay trước khi bắt đầu những cơn mưa. Skinny đã bắt đầu ngà ngà bởi những ly Jagermeister. Hắn la lên: "Tao phát bịnh chỗ này rồi!"

    "Tao cũng vậy!" Dercum nói.

    "Tao phải đi khỏi đây."

    "Tụi mình có thể lại Bar Nixon kiếm một ly bia nếu mày muốn."

    "Không! Không! Không! Ý tao nói là tao phát bịnh cả cái Hà Nội này rồi!"

    "Mày muốn trở lại New York?"

    "Tao không muốn về nhà. Chỉ cần đi khỏi Hà Nội này là đủ."

    "Tụi mình có thể đi Sapa."

    "Không, tao không thích Sapa." Skinny kéo một hơi thuốc Sông Hương. Hắn ngoái cổ qua vai về hướng mấy gã Do Thái, Hà Lan, Đức, Áo và Pháp đang ngồi ở những bàn phía sau. " Tao chán trông thấy cái bọn Âu Châu rác rưởi đó lắm rồi!"

    "Tao sẽ nói chuyện với ông Mai ngày mai xem sao"

    Với giá 5 dollars một ngày, ông Mai đợi Dercum bên ngoài khách sạn Thắng Lợi để chở hắn đi bất cứ nơi đâu hắn muốn. Ông là tài xế xích lô riêng của Dercum. Mảnh khảnh, với nước da nâu đồng, ông Mai ở vào giữa tuổi năm mươi, và đã lên chức ông. Ông có vẻ hơi quá chải chuốt so với nghề nghiệp. Ông diện một cái áo sơ -mi may tiệm, quần tây polyester, một cái áo khoác cánh giả da. Không giống như hầu hết những người đàn ông cỡ tuổi ông, ông Mai không phải là một cựu chiến binh. Ông đã không được phép phục vụ trong quân đội bởi vì bố mẹ ông bị coi là phản động bởi Việt Minh, những người đã hành quyết bố ông trong cuộc cải cách ruộng đất năm 1955. Mẹ ông tự tử chẳng bao lâu sau đó.

    Dercum bước ra khỏi phòng đợi khách sạn và như thường lệ, tìm thấy ông Mai đang ngả người trên xích lô dưới bóng mát tàn cây: "Chào ông!"

    Ông Mai nhỏm dậy: "Ông khỏe không, ông Dirt? Mình đi đâu đây?"

    "Tôi chưa biết nữa. Chắc chẳng đi đâu."

    "Không đi đâu càng tốt. Tôi chỉ việc ngồi đây uống bia." Ông Mai lại ngả người xuống ghế xe, nâng chiếc ly nhựa đựng bia lên môi. Mắt ông vằn những tia máu đỏ.

    Dercum châm một điếu Malboro: "Thằng bạn tôi đang chán Hà Nội."

    "Skin Knee chán Hà Nội?"

    "Vâng, Skinny đang phát bịnh với Hà Nội này."

    "Bảo ông ta về nước"

    "Nhưng hắn chưa muốn về nước"

    "Bảo ông ấy đi đến khách sạn Hanoi Hilton"

    "Thôi nào, đừng nói vậy. Skinny chỉ chán trông thấy bọn Âu Châu rác rưởi."

    "Rác một tuổi?"

    "Âu Châu rác rưởi. Cũng giống như Mỹ rác rưởi," Dercum mỉm cười hiền lành, "kiểu như tôi vậy, nhưng là bọn Âu Châu."

    Ông Mai uống cạn ly bia, ợ, rồi bắt chéo chân.

    "Bọn tôi muốn đi đến một vùng quê nào đó, nơi không có Tây hay Mỹ gì xung quanh."

    Ông Mai bóp chiếc ly nhựa: "Bao lâu, xếp?"

    "Một tuần."

    "Để làm gì thế?"

    "Chẳng làm gì cả. Bọn tôi chỉ muốn nghỉ ngơi ở một vùng quê nào đó."

    Ông Mai lại bóp chiếc ly, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: "Chúng ta có thể về làng quê vợ tôi."

    "Ở đâu vậy?"

    "Cách Hà Nội ba trăm cây số."

    "Mất khoảng 9 tiếng lái xe hả?’

    "Mười."

    "Về hướng nào?"

    "Hướng Tây."

    "Vùng núi?"

    "Vâng."

    "Gần Sơn La?"

    "Giữa Sơn La và Yên Châu."

    "Có khách sạn nào ở đó không?’

    "Khách sạn?"

  2. #2
    Jun
    Guest

    Mặc định

    Dercum gọi Skinny ở khách sạn Metropole: "Thu xếp xong rồi. Tụi mình sẽ vù đi một tuần."

    "Ngon rồi."

    "Mày nên mang theo mấy hộp thịt SPAM dự phòng."

    "Đừng lo. Tao đã từng ăn cu bò và thịt chó."

    "Mày đã từng?"

    "Cả chim sẻ."

    "Mày đã từng ăn cái quái gì nữa?"

    "Thôi mày không muốn biết đâu."

    "Tụi mình nên mang theo bảy két bia. Mỗi ngày một két."

    "Tao thật sự mong chuyến đi."

    "Tao sẽ mang giấy vệ sinh."

    Dercum Sander và Skinny, mà tên thật là Dave Levy, gặp nhau ở đại học Columbia. Dercum chẳng bao giờ học xong đại học, hắn bỏ học sau năm thứ hai. Đầu tiên hắn làm người đưa công văn bằng xe đạp, rồi phụ bếp cho nhà hàng Coute Que Coute ở Midtown, rồi thì là người giao hàng cho hãng hàng không United, công việc mà nhờ đó hắn có cơ hội đi lòng vòng Á Châu miễn phí, rồi bà nội hắn mất... Trước khi rời New York, Decurm nói hắn sẽ đi Vietnam để dạy tiếng Anh, nhưng sau tuần lễ đầu tiên ở Hà Nội , hắn tự nhủ, tại sao ta cứ phải cảm thấy có lỗi khi không làm việc? Tại sao không cứ chơi tà tà? Sau sáu tháng ở Vietnam, hắn gởi fax cho Skinny: "Mày phải qua ngay. Đây là một chốn điên cuồng. TUYỆT ĐỐI TỰ DO. Không có gì cấm đoán hết. Tao cảm thấy như hồi sinh. Tao giờ đây là một con người mới. Tao thật mong thấy mặt mày. Tao nghĩ về mày cả ngày lẫn đêm. Tao nói thật. Chẳng có gì khả dĩ ở New York. Giờ đây tao đang nhìn thấy quá khứ trong một thứ ánh sáng mới. Mày phải qua đây ngay."

    Phải mất ba ngày ông Mai mới thu xếp xong cuộc hành trình. Dercum và Skinny chia đôi phí tổn tiền mướn một chiếc xe jeep, giá 600 dollars một tuần, bao luôn xăng nhớt và tài xế. Cả bọn sẽ gồm Dercum, Skinny, người tài xế và ông Mai.

    Để tránh giòng xe cộ, cả bọn quết định khởi hành vào sáng sớm. Khoảng 5 giờ sáng chiếc xe đến trước khách sạn Thắng Lợi. Đó là một chiếc Jeep Cherokee. Cả bọn bắt đầu chất đồ lên. Dercum nói với ông Mai: "Toàn bộ chỗ bia này là để cho ông đấy."

    Ông Mai nhìn mấy két bia chất đầy trong thùng xe rồi lắc đầu nhăn nhó: "Không đủ."

    "Không đủ." Dercum la lên ngạc nhiên và kích động. Mọi người phá lên cười, ngoại trừ người tài xế, một người đậm chắc có râu quai nón, mặc quần jeans và áo thun, trước ngực in hàng chữ "MOUTAIN EVEREST IS THE HIGHEST MOUNTAIN IN THE WORLD," ở phía sau lưng là hangø chữ "SOLO ****ER."

    "Có muốn làm một lon bia không?" Dercum hỏi ông Mai.

    "Chắc chắn." Dercum đưa cho ông Mai lon bia. "Một lon cho anh tài xế luôn."

    Dercum đưa lon bia cho người tài xế.

    "Cảm ơn ông bạn!" người tài xế nói.

    "Ông Mai, làm ơn nói với anh tài xế là chúng tôi không phải dân Úc Đại Lợi."

    "Mấy người này không phải dân Úc."

    "Tôi là Dercum." Dercum bắt tay người tài xế.

    Ông Mai xía vô: "Tên hắn là Dirt."

    "Thật ra là Dirk."

    "Dirt" người tài xế nói.

    "Còn đây là Skinny."

    "Skin Knee."

    "Anh tên gì?"ø

    "Long." Nhìn gần, Long vào khoảng 30 nhưng bộ râu quai nón và vẻ mặt nhăn nhó khiến anh ta trông già hơn nhiều.

    "Long?"

    "Long."

    Skinny nhìn Dercum với ánh mắt tinh quái. "Dài bao nhiêu?" hắn buộc miệng. Dercum phá lên cười. Long nhìn ông Mai, mặt lạnh lùng.

    "Đừng để ý," Dercum nói.

    "Tao không biết là mày có thể uống bia vào lúc năm giờ sáng," Decurm nói trong khi đưa lon Heineken cho Skinny.

    "Skin Knee đang trở nên người Vietnam," ông Mai tuyên bố.

    Dercum và Skinny ngồi ở ghế sau. Ông Mai phía trước. Ngoại trừ Long, mọi người đều vui sướng khi xe chuyển bánh. Vào giờ này, đường phố đã đầy người đủ mọi lứa tuổi: đi, chạy bộ, tập khí công, đá bóng, đá cầu, đánh cầu lông. Họ vượt qua một đội quân nhỏ những người cụt chân đang lăn xe một cách bất cần đời xuống đường Lê Hồng Phong. "Cựu binh đấy," ông Mai nói. Long nhấn còi ngắt quảng như đánh morse trên tay lái. Từ trong máy hát phát ra giọng Louis Armstrong: "What did I do...to be so black and blue?"

    "Ông có thích Louis Amstrong không ông Mai?" Dercum hỏi.

  3. #3
    Jun
    Guest

    Mặc định

    Ông Mai không trả lời. Ông có vẻ thình lình trở nên xa vắng, thu mình lại, như đang thưởng thức khung cảnh thành phố quê hương. Cảnh vật như trở nên mới lạ nhìn tù một chiếc xe đang lao nhanh.

    "Tôi thích nhạc jazz và blues," Long nói.

    Hầu hết xe cộ trên đường đi từ hướng ngược lại: mọi người đang đổ vào thành phố từ những làng quê phụ cận. Trong khoảng hai mươi phút, nhà cửa hai bên đường thưa dần. Long nhấn còi liên tục, vượt qua những chiếc xe gắn máy, xe tải, xe buýt, xe du lịch, lạng lách tránh heo gà, trâu bò, chó, và người. Sau khoảng ba tiếng, đường xá trở nên gồ ghề. Ông Mai quay cửa kính xuống bốn lần nôn thốc hết cảba lon bia ra ngoài.

    Long nói: "Từ từ bố già."

    Ông Mai rên rẩm: "Tôi không quen đi xe."

    Dercum nói: "Mình tìm chỗ nào ăn trưa, Long."

    Long quay đầu về phía sau: "Hai mươi phút nữa, chỗ ăn ngon." Chiếc xe cán một con chó. Long có thể thấy rất nhanh hình ảnh một khối đen đang oằn oại trong kính chiếu hậu.

    "Được."

    "Hai mươi phút."

    "Trời, tôi nghĩ bọn mình vừa cán một con chó!" Skinny la lên.

    "Bọn mình vừa cán một con chó phải không Long?" Dercum hỏi.

    "Không."

    "Cho tôi lon bia nữa được không?" ông Mai nói.

    Long tấp xe vào bên đường. Quán ăn nhỏ với chiếc bàn lơnù ở phía trước, tấm vải nhựa bạt được chống đỡ bằng những cây cột tre. Cả bọn đi ngang một tủ kính đựng rượi và thuốc lá ngoại, bước qua một con chó vàng ngái ngủ, tiến vào một căn phòng sáng sủa và thoáng mát. Trên bức tường màu vàng chanh, những tấm quảng cáo chụp hình mấy phụ nữ da trắng đang ôm những chai bia khổng lồ. Trong một góc cao là chiếc bàn thờ: phía trước bức ảnh chụp lại một sinh viên sĩ quan đẹp trai, mặt mịn màng, mắt nai, là chiếc ly cát đầy những chân nhang, một đĩa quít và một đĩa gà luộc. Nơi cuối góc phòng, một bà cụ rất già, ngồi thu mình bất động trên một chiếc chõng tre, trước một màn ảnh tivi rất to, đang xem hài kịch. Cả bọn ngồi lên những chiếc ghế đẩu nhỏ bằng nhựa cạnh chiếc bàn thấp. Họ là những thực khách duy nhất trong quán. Cô gái phục vụ bước ra từ nhà bếp nói: "Hôm nay bọn em có cá rô chiên và thịt lợn rừng."

    Ông Mai gọi: "Mang mấy món đó lên, em gái, cho thêm đậu hủ chiên, rau muống luộc, hai tô canh."

    "Mấy người này là người nước nào vậy bác?"

    "Mỹ."

    "Trông cứ như người Nga."

    "Dân lại cái đấy."

    "Lại cái!"

    "Nhanh lên đi em gái, chúng tôi đang đói rã người ra đây!"

    Cô gái đi trở vào bếp.

    "Ông nói gì với cô gái vậy?" Skinny hỏi ông Mai.

    "Cô ấy bảo trong các ông giống người Nga. Tôi bảo các ông là người Mỹ."

    Dercum hỏi: "Mình đang ở đâu vậy?"

    "Thảo Nguyên."

    Long nói với ông Mai: "Hai người này là dân lại cái thật à?"

    "Dĩ nhiên!"

    Một đám trẻ con đứng ngoài cửa quán nhìn chòng chọc Skinny và Dercum. Skinny cười với chúng và nói: "Boo!" Một đứa can đảm nhất trong bọn tách lên, rồi với sự thúc giục của những đứa phía sau, gào lên câu tiếng Anh "I love you" trước khi quay lưng bỏ chạy. Cả đám chạy tản ra, cùng gào lên: "I love you! I love you!"

    Mọi người ngoại trừ Skinny đều xỉa răng bằng tăm sau bữa ăn. Cô gái phục vụ lau bàn bằng một miếng giẻ với vẻ tò mò, đẩy những mẩu xương cá nhỏ xuống nền nhà. Cô ta mặc một chiếc áo sơ -mi màu hồng gợi cảm có những bông hoa đỏ và những chấm nhỏ màu đen. Một chiếc nơ lớn màu vàng tươi trên tóc. Long bảo cô gái: "Em gái, có muốn đi lên núi với bọn anh không?"

    "Chẳng có gì ngoài ma quỷ và bọn man rợ trên núi ấy!" Cô gái mỉm cười rồi đi trở vào bếp.

    Lúc ở đại học, Skinny và Dercum chưa phải là tình nhân. Cả hai đều trốn chạy cái sự thật không thể chịu đựng nổi, rằng cả hai dều cảm thấy thu hút lẫn nhau, bằng cách cố gắng làm những người đàn ông bình thường. Mỗi tên đều cặp bồ với phụ nữ, đôi khi hai ba cô một lúc. Nhưng cả hai vẫn giữ quan hệ bạn thân với nhau, tìm kiếm niềm an ủi lẫn nhau sau mỗi lần thất bại trong quan hệ với phụ nữ. Lúc Dercum rời Vietnam cũng là lúc Skinny bắt đầu công khai về tình trạng đồng tính luyến ái của hắn. Dercum thì hãy còn chưa quyết định. Mối tình của hai tên lên đến đỉnh điểm trong căn phòng của Skinny ở khách sạn Metropole vào ngay sau cái ngày Skinny đến Vietnam.

    Chiếc xe leo dốc một cách vững vàng. Đoạn đường hầu như chỗ nào cũng tệ, lổn nhổn đá dăm, nhựa đường và bụi. Cả bọn vượt qua những trại chè, một cánh rừng trái vải, những cánh đồng ngô và thuốc lá. Họ lái qua những khu phố của người Kinh với những ngôi nhà làm bằng gỗ và đá rửa; những bản của người Thái đen với trâu bò dưới chân nhà sàn; một ngôi làng của người Khả Mú với những túp lều tranh vách nứa. Trong mỗi khu phố của người Kinh đều có ít nhất một quán cà- phê trương bảng karaoke. Họ gặp một toán những người Mường Hoa. Một trong những người đàn ông vác một khẩu súng kíp. Những người đàn bà bện lông ngựa vào tóc tạo thành những búi khổng lồ. Suốt cả một khoảng đường, cả Skinny và Dercum chẳng nói lời nào. Long nhìn vào kính chiếu hậu: cả hai người đàn ông đều ngái ngủ người tựa vào nhau.

    Ông Mai hỏi: "Anh làm tài xế được bao lâu?"

    "Chỉ mới một năm."

    "Có vẻ tốt việc đấy nhỉ."

    "Được đi đây đi đó."

    "Và gặp gỡ người nước ngoài."

    Long chắc lưỡi: "Có những người nước ngoài cao cấp, nhưng cũng có lắm bọn không chịu nổi."

    "Như bọn nào?"

    "Tuần trước tôi lái cho ba tên Hàn Quốc. Bọn chúng rất khó chịu."

    "Người Mỹ thì thế nào?"

    "Không tệ. Phần lớn đều cho tiền boa."

    "Có kiếm được em nào không?"

    "Hả?"

    "Anh có gặp em nào không?"

    Long chặc lưỡi: "Vài em."

    Ông Mai đợi cho Long tiếp tục. Long nối lời: "Phần lớn đi du lịch vói chồng hoặc bồ. Có cả mấy cặp lớn tuổi mộ đạo, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp một vài em dộc thân."

    Ông Mai đợi cho Long tiếp tục. Long nói: "Ví dụ cách đây vài tháng, tôi có lái cho ba người New Zealand: một cặp tình nhân và một cô độc thân, cả ba đều là sinh viên. Tôi lái cả bọn lên Sapa, nơi họ lấy hai phòng ở khách sạn Auberge. Tên của cô em là Hillary. Cô nàng làm tình nhân của tôi suốt một tuần."

    Với vẻ mặt đau đớn, ông Mai không kìm được một cái nuốt ực trong cổ họng.

    "Tôi thậm chí cũng làm bàn được vài quả, bác biết đấy."

    "À," ông Mai thở dài, "tôi thì già quá rồi, đã lên chức ông rồi còn gì."

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube