User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 22

Chủ đề: Chuyện tình của 1 chàng SVBK ^_^

  1. #1
    HUT's Student Avatar của tiger99999
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Bài gửi
    236

    Mặc định Chuyện tình của 1 chàng SVBK ^_^

    Truyện dành tặng tất cả các bạn gái ^^

    Tiếng gõ cửa rụt rè, tôi chạy ra. Anh nhìn tôi âu yếm và hớn hở. Tôi nói ngay:

    Hôm nay Nguyệt bận học. Anh về đi !

    Mặt anh bí xị như cái bánh bao:

    Thứ 7 mà em cũng học à ?

    Sắp thi rồi. Vả lại thứ 7 thì có khác gì thứ 2 ?

    Vẻ đau khổ, hụt hẫng của anh làm tôi cảm thấy bất nhẫn:

    Có lẽ thứ 6 em thi xong. Anh rảnh không ?

    Tất nhiên là anh rảnh. Tôi đã biết kịp thời cho thêm 1 chút đường vào ly chanh muối . Và tôi dám cá rằng bữa đó cho dù thành phố có bị động đất hay bão cấp 10 thì … anh vẫn đến như thường.

    Thời gian chùng xuống như 1 tiếng thở dài. Anh nhìn tôi rồi quay đi, chiếc áo sờn và chiếc Dream lóc cóc. Đường về chắc dài lê thê.

    Tôi đứng nhìn theo, vừa thấy ân hận lại vừa thấy bằng lòng với… chính mình. Một sự bằng lòng rất đỏng đảnh và rất con gái . “ Khá đấy Nguyệt ! Ít ra cũng có một trái tim tan ra từng mảnh vì mày…”

    Kể ra một buổi chiều thứ 7 dập dìu thế này, chỉ có điên mới vùi đầu vào sách. Một chút thời gian trò chuyện với anh có nghĩa lí gì so với đống sách bài thi vĩ đại mà tôi đã ngốn gần xong từ mấy tháng nay. “Ác quá Nguyệt ơi ! Nhưng không sao ! Cần thử thần kinh một chút, cho vui mà “ .

    Tối ,tôi ra hành lang đứng hóng gió. Ai như anh ngồi ở quán cà fê bên kia đường, ủ rũ. Đốm thuốc lá lập lòe soi tỏ khuôn mặt suy tư. Tính trồng cây si sao? Tự nhiên tôi thấy bực mình, dằn dỗi đi vào nhà tắt đèn và kéo kín rèm cửa.

    “ Khung cửa sổ nhà em mỗi tối - Ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi…” Tiếng hát đâu đó vọng lại. Tôi than thầm “ lãng mạn quá chàng Romeo ơi !”

    Anh yêu tôi đã bốn năm - một khoảng thời gian không ngắn. Anh yêu tôi từ khi tôi còn là một cô bé ngây thơ với hai bím tóc ngúng nguẩy trên đầu .Dù sao tôi cũng thầm công nhận là anh biết khá nhiều .Dân Bách Khoa mà ngay cả hội họa của Picatxo, tiểu thuyết Quỳnh Dao cho đến kiến trúc mĩ thuật thời phục hưng… anh đều tường tỏ - Một cái đầu đáng nể . Thế nhưng trong tình yêu anh chỉ là một chú bé con. Không màu mè ,không mánh khóe, không …nghệ thuật tán tỉnh. Anh chân thành, nồng thắm và giản dị như những cuốn sách hay mà anh cố lục tìm mua cho tôi ở ven đường, hay những áng văn thơ tình lãng mạn mà tôi thường thấy xuất hiện trong tập vở. Anh sống thật với những gì mình có.Anh trải lòng cho tôi nhìn rõ. Anh làm tôi xúc động bằng cái tình yêu chân chất ấy, nhưng ….có lẽ đó là sai lầm nghiêm trọng của anh. Tình cảm anh cho tôi hoàn toàn hồn nhiên, tự nguyện, không toan tính, không đòi hỏi. Dạt dào mà không ồn ào. Yêu …và có một cái gì đó như sự cam chịu .Thường những điều mà ta đạt được dễ dàng, ta lại không biết quí.

    Anh yêu tôi nhiều và nhiều quá làm cho tôi nghĩ rằng mình đáng được như vậy,rằng đó là một điều tự nhiên như con người thở hít khí trời, như cây cỏ hướng về ánh nắng… Anh đâu biết rằng một chút lạnh, một chút phớt tỉnh, một chút hờ hững bất cần lại có “tác dụng” hơn gấp trăm ngàn lần những cử chỉ chăm sóc, săn đón kia.

    Còn tôi, tôi sẽ bật cười nếu ai đó nói rằng tôi yêu anh. Những lá thư tình nồng cháy của anh được đem ra bình luận, đọc diễn cảm và ….ngâm lên giữa lũ bạn nghịch ngợm của tôi. Đứa nào cũng lắc đầu khi thấy anh chờ tôi hằng giờ dưới trưa nắng chỉ để …đưa cho tôi mấy quyển sách mới tìm mua được ! Đúng là con tim tôi bằng inox .

    “ Nhỏ Nguyệt chẳng có yêu ai hết , nó chỉ chinh phục và chinh phục thôi! Anh chàng khốn khổ nào mà lỡ ngã gục rùi thì …. chỉ là con zero “

    Tôi giật mình trước nhận xét quái ác của Phương. Nhưng ngẫm ra thì nó cũng có lý. Dòng máu trong người tôi là dòng máu đi chinh phục mà .

    Khi anh nói yêu tôi,tôi bình thản :

    Nếu Nguyệt chưa cảm thấy yêu anh thì sao ?

    Thì anh sẽ chờ cho đến khi Nguyệt “cảm” .

    Không, anh chẳng chịu nổi Nguyệt đâu! Rồi anh cũng sẽ bỏ cuộc như bao chàng trai khác.Sau một tháng là cùng.

    Anh sẽ chờ….chờ cho đến khi Nguyệt quyết định chọn một người yêu.

    Thế lỡ em không yêu ai hết ?

    Và anh đã đáp lại tôi bằng một nụ cười khó hiểu. Sự kiên trì của anh làm tôi suy nghĩ. Tai ác thay, khi tôi bắt đầu nghĩ về tình yêu của anh một cách nghiêm túc thì …. Hoàng lại xuất hiện.

    Bây giờ chúng tôi lại đang đuổi bắt nhau trên một vòng tròn. Điểm đầu là Hoàng, kế tới tôi và cuối cùng là anh. Tôi có yêu Hoàng không? Chẳng biết nữa. Chỉ thấy rằng Hoàng đã tác động nhiều đến tôi. Cái vẻ ngạo nghễnh, khinh bạc của anh chàng làm cho tôi điên tiết và cảm thấy….bị xúc phạm nặng nề. “ Cần phải cho anh ta biết lễ độ và không được phép hờ hững trước một người con gái đẹp và thông minh như tôi chứ .”….

    Người ta vẫn cố đạt cho kì được cái mà người ta chưa nắm bắt ở trong tay, mặc dù đôi khi cái mà người ta đang nắm giữ lại đáng quý hơn nhiều. Bây giờ, mục đích duy nhất của tôi là phải làm cho Hoàng ngã gục như bao nhiêu anh chàng khác đã từng ngã gục trước đây.

    Tối thứ 6 ,anh đến sớm.

    Mấy bữa nhớ Nguyệt quá, anh chẳng học được.

    Tôi lạnh nhạt :

    Vậy sao? Thế mà Nguyệt không biết đó !

    Vừa ngồi với anh vài phút thì Hoàng đến - Dầu thơm,chải chuốt và xe SH bóng lộn - Dạo này đã tỏ ra “ngoan ngoãn” hơn nhiều. Hai anh chàng gờm nhau.

    Anh kiêu hãnh, Hoàng ngạo mạn tự tin, nói :

    Tối nay Nguyệt đi xem phim ở rạp Megastar với anh nhé !

    Có nên đi không? Kỳ quá .Cái mục đích cao cả lại lởn vởn trong đầu tôi. Có thể hôm nay chàng sẽ nói …Thấy tôi phân vân,anh tế nhị :

    Nguyệt đi xem cho khuyây khỏa. Em mới thi xong mà.

    Tôi nhí nhảnh và vô tâm :

    Anh đi luôn cho vui nhé!

    Anh bị bất ngờ :

    À …. Không được, chắc anh không đi được….

    Ánh mắt đắc thắng của Hoàng làm tôi khó chịu .Anh dắt chiếc Dream cà tàng đi ra cổng rồi bỗng anh quay lại nhìn xoáy vào tôi, cái nhìn đau đớn của một tâm hồn bị tổn thương cực độ .Tôi hiểu anh nghĩ gì. Không ! Không phải đâu.

    Ánh mắt anh ám ảnh tôi suốt buổi tối. Hoàng hỏi : - Ai vậy ?

    ………………..

    - Anh chàng “bụi“ hết cỡ ha !

    Cái giọng khinh khỉnh của Hoàng làm tôi phát cáu :

    Vì anh ấy không muốn là một con công !

    Nguyệt nói vậy là sao?

    Vì một con công có một cái đầu quá nhỏ và một bộ cánh quá lớn. Còn anh ta ngược lại .

    Tôi trả lời tỉnh bơ. Hoàng lặng im trước vẻ gây gổ của tôi. “Đầu óc các bà …” chắc anh ta nghĩ vậy.

    Tối hôm ấy anh hiện ra trong giấc mơ của tôi với cái nhìn bị thương “ Em đã chọn con Công lòe loẹt đó sao? “ Không ! Anh lầm rồi ! Tôi giật mình, toát mồ hôi và bỗng sợ mất anh kì lạ.

    Một….hai….rồi ba ngày trôi qua, anh vẫn không lại. Trống vắng ! Tôi ngạc nhiên với chính mình. Có lẽ nào…? Chắc tại vì anh trở nên quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi nên sự vắng mặt ấy đã tạo nên cảm giác hụt hẫng là điều đương nhiên. Nhưng một tuần….nỗi nhớ quặn thắt, cồn cào. Không thể nào quên được anh. Tôi ra hành lang đứng nhìn xuống quán nước ở bên kia đường. Những kỉ niệm tràn về - Tôi chống cằm ôn lại từng cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt của anh. Anh đã yêu tôi biết bao… Tôi nâng niu những cuốn sách. đọc lại từng lá thư… và cảm thấy xúc động đến tận đáy lòng. Tôi thèm được giận hờn, thèm được gục đầu trên vai anh mà ….khóc.

    Sinh nhật – Tôi không tổ chức gì cả. Chiều ,tôi ngồi buồn thiu trước nhà, giàn hoa ti gôn tím ngát. Hoàng đến – ôm theo một bó hồng nhung to tướng. Anh chàng lúng túng trước vẻ mặt “hình sự” của tôi - vẻ ngạo nghễnh đã biến mất : “Anh muốn nói với Nguyệt rằng ……………..Anh yêu em” .Hoàng táo bạo vòng tay qua người tôi – hôn lên mái tóc …

    “ Mày đã chiến thắng rồi đấy Nguyệt ! - Được gì ? “

    Tự nhiên tôi nghe lòng tê tái lạ . Những giọt nước mắt chảy dài .Hoàng ngơ ngác. Tiếng gió lao xao…. Tôi linh cảm thấy người mà tôi đang chờ đợi ở rất gần đây thôi ! Tôi vùng dậy,thoát ra khỏi vòng tay của Hoàng chạy ào ra thì … chỉ còn thấy một nụ hồng bé nhỏ nằm trơ trọi trước cổng nhà. Anh đã lặng thầm đến từ bao giờ ? Anh đã thấy và nghe những gì ? Anh sẽ nghĩ gì ? Trời ơi !

    Tôi đã trả giá cho sự ngông cuồng của chính mình một cái giá khá đắt. Anh đã nói :

    “ Anh từng yêu em, yêu say đắm - Rồi anh đặt toàn bộ ý nghĩ cuộc đời vào tình yêu ấy …Nhưng bây giờ thì em đã yêu và được yêu .Anh đã trở nên thừa thãi …”

    Tôi nhìn sâu vào mắt anh để tìm lại sự đau đớn của ngày xưa, nhưng không thấy. “ Anh đã đau… đau lắm nhưng không khổ. “ Anh cười nhẹ nhàng

    “ Cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa khác ngoài tình yêu – Em đã giúp anh nhận ra điều đó ! “

    Giọng anh đều đều, chân thành và nồng thắm, không hờn giận, không chua cay.

    “ Anh sẽ là anh trai của em nhé ! Cô bé con .“

    Tôi muốn hét lên :

    “Không ! Anh lầm rồi, em không yêu Hoàng, em không muốn làm em gái của anh – Em yêu anh …”

    Nhưng tôi lặng người, cái cảm quan nhạy bén của người con gái giúp tôi nhận thấy sự nguội lạnh trong mắt anh. Người ta chỉ yêu có một lần !

    Tôi đã dại dột đùa giỡn với tình yêu chân thành của anh. Tôi đang tâm giết nó và …phải chăng nó đã chết ?

    Bão táp trong lòng tôi cứ nổi lên nhưng hãy cố mà bình tĩnh. Tôi kiêu hãnh như đã từng kiêu hãnh “ Vâng ! Cám ơn ông anh trai của em… “ Anh mỉm cười, nụ cười chân thật đáng yêu như chính con người anh vậy.

    Anh đi rồi ! Chiếc áo bạc màu và chiếc xe Dream lóc cóc tiếng xích chùng. Tôi như đánh mất chính mình. Anh đi - vững vàng và tự tin. Còn tôi, tôi không thể nào giương đôi mắt ráo hoánh để nhìn theo bóng anh.

    Đôi mắt ấy đã đẫm ướt.

    The end !

    P/S : ...Thường những điều mà ta đạt được dễ dàng, ta lại không biết quí...

    ....Người ta vẫn cố đạt cho kì được cái mà người ta chưa nắm bắt ở trong tay, mặc dù đôi khi cái mà người ta đang nắm giữ lại đáng quý hơn nhiều....
    Nguồn : http://blog.360.yahoo.com/blog-mqxlG...dM-?cq=1&p=700

    Đọc xong chuyện này thấy anh chàng Bk cũng gà thật. Anh em đọc xong rút kinh nghiệm cho bản thân!
    Hãy đi hết con đường bạn sẽ biết mình là ai!

  2. Có 8 thành viên cảm ơn bài viết của tiger99999 có chất lượng:


  3. #2
    Quân nhân danh dự Avatar của baohuy_pla
    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Bài gửi
    1.411

    Mặc định

    Một câu chuyện đáng đọc, cả cho những chàng trai và những cô gái.

    Nhưng cái kết của nó hơi "tiểu thuyết". Cái kết thực có lẽ sẽ đơn giản và có tính chất happy ending hơn. Mình không nghĩ anh chàng này lại nguội lạnh nhanh như vậy. Thật ra khi đối mặt với "con công" lòe loẹt kia thì rất anh đủ thông minh để hiểu là rất có thể cô gái đỏng đảnh kiêu kì này sẽ ngã vào vòng tay hắn. Và như thế, nếu anh vẫn đến với một bông hồng nhỏ bất chấp một bó hồng to uỵch kia, thì chẳng có lý do gì lại tắt vụt tình yêu 4 năm vì nhìn thấy một cảnh cũng "bình thường" như vậy.

    Nói chung, một cái kết khác có lẽ hay hơn.

    When a scientist thinks of something, he asks: "Why?"
    When an engineer thinks of something, he asks: "Why not?




  4. #3
    HUT's Student Avatar của binh1502
    Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gửi
    112

    Mặc định

    Hay kinh khủng, mong sao ko bị rơi vào tình trạng như anh này. Thấy tội nghiệp cho cô này thế chứ

  5. #4
    svBK's Member Avatar của goroshi
    Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gửi
    25

    Mặc định

    Chuyện này hay lém, nhưng chắc chẳng phải thật đâu nhỉ

  6. #5
    svBK's Newbie Avatar của kumori
    Tham gia ngày
    Feb 2008
    Bài gửi
    19

    Mặc định

    Hay quá, nhưng thằng này hơi gà , mới thế mà đã
    Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
    Dù cao dù thấp cây lá vẫn xanh

  7. #6
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của truong87bk
    Tham gia ngày
    Jan 2006
    Bài gửi
    717

    Mặc định

    Chàng trai BK thật tội nghiệp. Nhưng anh ta không gà, cô gái mới là công nghiệp. Nhưng có điều, ta nên suy nghĩ mọi việc theo 1 khía cạnh khác: chàng BK thật may mắn nếu ko có chuyện hôm đó thì anh ta đã ôm về phải 1 con

    Để lấy lại thể diện, mời anh em xem 1 kịch bản khác về SVBK nhà ta:
    http://www.box.net/shared/3mqb3e0ggx
    Đây là vở kịch đã đạt giải bông hồng vàng trong buổi sinh hoạt đầu năm hôm vừa rồi của CLB tiếng Anh ITEC.

  8. #7
    HUT's Engineer Avatar của pokhun
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    715

    Mặc định

    Chuyện của em Truongbk đúng là kịch thật.
    Đời rất dở...

    ... nhưng đôi khi vẫn phải niềm nở!!!

  9. #8
    HUT's Student Avatar của tiger99999
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Bài gửi
    236

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi truong87bk Xem bài viết
    Chàng trai BK thật tội nghiệp. Nhưng anh ta không gà, cô gái mới là công nghiệp. Nhưng có điều, ta nên suy nghĩ mọi việc theo 1 khía cạnh khác: chàng BK thật may mắn nếu ko có chuyện hôm đó thì anh ta đã ôm về phải 1 con

    Để lấy lại thể diện, mời anh em xem 1 kịch bản khác về SVBK nhà ta:
    http://www.box.net/shared/3mqb3e0ggx
    Đây là vở kịch đã đạt giải bông hồng vàng trong buổi sinh hoạt đầu năm hôm vừa rồi của CLB tiếng Anh ITEC.
    Chàng trai Bk thật tội nghiệp nhưng mình vẫn thích tính cách của anh chàng này, như cô gái đã nhận xét: "Tình cảm anh cho tôi hoàn toàn hồn nhiên, tự nguyện, không toan tính, không đòi hỏi. Dạt dào mà không ồn ào."
    "Vì anh ấy không muốn là một con công !
    Vì một con công có một cái đầu quá nhỏ và một bộ cánh quá lớn."
    Rồi khi quyết định chia tay với tình yêu: "Anh đi - vững vàng và tự tin"
    Chàng trai cũng đã nói:“ Cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa khác ngoài tình yêu – Em đã giúp anh nhận ra điều đó ! “
    Mặc dù chia tay với tình yêu nhưng chàng trai vẫn rất bản lĩnh, không vì đau khổ mà đánh mất bản lĩnh của mình. Hắn vẫn lạc quan và tìm được nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống.

    Cô gái đúng là gà công nghiệp vì chỉ vì lòng kiêu hãnh mà để tình yêu của mình vụt qua: "Tôi muốn hét lên :

    “Không ! Anh lầm rồi, em không yêu Hoàng, em không muốn làm em gái của anh – Em yêu anh …”
    ...
    Tôi đã dại dột đùa giỡn với tình yêu chân thành của anh. Tôi đang tâm giết nó và …phải chăng nó đã chết ?"

    Cuối cùng mình nghĩ rằng cô gái sẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh và tình yêu của chàng trai BK. Nếu có trách thì chỉ trách rằng chính bản thân cô gái đã quá kiêu hãnh để tình yêu chân thành khó có thể gặp được lần thứ hai trong đời vụt qua!

  10. #9
    Quân nhân danh dự Avatar của baohuy_pla
    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Bài gửi
    1.411

    Mặc định

    Cái kịch bản như thế mà chú Trường cũng đưa lên so cùng câu chuyện này được! Lãng xẹt quá!

  11. #10
    HUT's Student Avatar của cuongphan
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài gửi
    266

    Mặc định

    Sao bác Khái không post truyện này lên sớm hơn?

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube