User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 11

Chủ đề: tản mạn ....tâm sự tình yêu (1)

  1. #1
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    136

    Icon3 tản mạn ....tâm sự tình yêu (1)

    cho em một chút thôi

    Cho em được một chút giận dỗi anh nhé, để em được nghe lời dỗ dành và ánh mắt lúng túng của anh khi biết rằng em đang giận. Và vì em sẽ không giận anh vô cớ đâu, nên anh phải sửa sai thì mới mong em sẽ tha thứ cho anh đấy!

    Cho em được một chút hờn ghen anh nhé, để anh biết rằng em yêu anh nhiều lắm và một phút ích kỷ chỉ muốn anh cho riêng em. Nhưng anh ạ, em hờn ghen nhưng em vẫn tin tưởng anh đấy vì em biết rằng trong trái tim anh, ngoài em ra thì không còn chỗ trống cho bất kỳ ai nữa rồi.
    Cho em được một chút thờ ơ với anh nhé, để anh còn biết quý và gìn giữ em trong vòng tay anh. Vì nếu anh thấy em dành cho anh những tình cảm quá nồng nàn và sâu đậm, em sợ anh sẽ chán em mất thôi. Nhưng dù thờ ơ, thì trái tim em vẫn hướng về anh nhiều lắm.
    Cho em được xa anh một chút thôi nhé, để em biết quý những tháng ngày ta bên nhau. Bởi đi qua những ngày mưa, em mới biết yêu thêm những ngày nắng. Và xa anh một chút thôi, để em trân trọng những giây phút được gần anh. Cho em được đi dưới nắng một chút thôi, để núp sau chiếc bóng cao lớn của anh. Cho em được đi dưới mưa một chút thôi, để lòng thấy ấm bên anh những lúc dưới mưa nồng nàn... từng giọt thấm ướt vai em.

    Cho em được yếu đuối một chút thôi, để còn cảm nhận được vòng tay anh che chở. Cho em được mạnh mẽ một chút thôi, để có thể vững vàng một mình trong cơn bão dưới sự động viên của anh.

    Cho em được mơ mộng một chút thôi, để biết yêu những điều lãng mạn anh dành cho em và để tin tưởng tình yêu của ta là mãi mãi. Cho em được thực tế một chút thôi, để biết sẽ không có gì là mãi mãi và phải chấp nhận sự thật nếu lỡ hai ta có xa nhau, dù em biết điều đó thật quá tồi tệ.
    Cho em những điều một chút thế thôi, để em yêu anh còn nhiều hơn thế nữa, anh nhé...

  2. #2
    HUT's Student Avatar của thanhnamst89
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài gửi
    218

    Mặc định

    hix, em đang yêu à????????????

  3. #3
    Quân nhân danh dự Avatar của baohuy_pla
    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Bài gửi
    1.411

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi thanhnamst89 Xem bài viết
    hix, em đang yêu à????????????
    Bác thanhnam nghe như đang thất vọng ấy nhỉ

    When a scientist thinks of something, he asks: "Why?"
    When an engineer thinks of something, he asks: "Why not?




  4. #4
    HUT's Student Avatar của thanhnamst89
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài gửi
    218

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi baohuy_pla Xem bài viết
    Bác thanhnam nghe như đang thất vọng ấy nhỉ
    thật vọng tràn trề anh ạ

  5. #5
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    21

    Mặc định

    cai ba first_kiss nay noi kieu gi ay!!! Hinh nhu cai nay co trong quyen sanh nao roi ay!!! Nghe quen lam!!

  6. #6
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    136

    Mặc định

    sở thích của em là đọc sách, đọc truyện mà ! nên thấy có đoạn nào hay hay là em lai post lên thui !

    "Cây đứng đó, 1 mình, lặng lẽ, âm thầm và cô đơn, gió đã không còn thổi…

    Một ngày xa xôi nào đó được chia ở thì quá khứ, gió đã luôn bên cây, xua đi cái nóng bức của mùa hè, cái giá lạnh mùa đông. Gió ru cây ngủ, nhẹ nhàng an ủi dỗ dành mỗi khi cây buồn, mang đến niềm vui và biết bao cái mới lạ của cuộc sống. Gió cuốn đi những cái lo toan, cuốn đi nỗi buồn và những giọt nước mắt của cây. Gió mang đến sự ấm áp mà cây chưa từng được sở hữu…

    Rồi không biết từ bao giờ, gió hiện hữu như 1 phần cuộc sống của cây…

    Cây sung sướng đón gió mỗi khi bình minh đến, cây dang tay ôm gió vào lòng, để gió mãi là của riêng cây. Cây hạnh phúc biết chừng nào khi có gió bên cạnh, và hình như gió cũng vậy…
    Mãi đến 1 ngày, có lẽ cây đã quên mất sự hiện hữu của gió, có quá nhiều thứ mới lạ xung quanh, cây tham lam tìm kiếm những niềm vui mới, ích kỉ bỏ mặc gió 1 mình. Dù thế nào thì gió vẫn thổi mà, gió vẫn sẽ bên cây mỗi khi cây mệt mỏi, gió sẽ lại ve vuốt ân cần, gió sẽ mãi là 1 điểm tựa bình yên…
    Rồi 1 ngày, bất chợt mệt mỏi giữa những thứ xô bồ mà cây từng cho là mới lạ, cây đứng đó, chờ đợi gió đến an ủi vỗ về như gió đã từng làm. Cây phát hiện ra, gió không còn là của riêng cây. Cây đã khóc, những giọt nước mắt đau buồn và hối hận, không như những giọt nước mắt cây đã từng khóc chỉ để gió vỗ về…

    Cây ghét gió đến bên cây âm thầm rồi cũng âm thầm ra đi…

    Gió ra đi để lại 1 khoảng trống vô hồn và không thể nào lấp đầy lại được…

    Thời gian trôi qua, cây vẫn sống, nhưng hình như cuộc sống đó buồn tẻ và thiếu đi nhiều màu sắc cần thiết…

    Cây đã trưởng thành, nhờ sự ra đi của gió, cây biết quý trọng những thứ mình đang có, cây đã thôi ích kỉ và đang học cách tự mình đương đầu với cuộc sống, cây biết cách cho đi nhưng không phải để nhận lại. Có lẽ gió đã đúng khi rời xa cây, nếu không, chắc cây sẽ mãi ích kỉ khi gió còn bên cạnh…

    Giờ đây, hình như cây đã quen với cuộc sống lặng lẽ và yên bình đó. Cây đã thôi chờ đợi gió. Cây cầu chúc ở 1 nơi xa xôi nào đó, gió tìm thấy 1 thứ khác để… yêu và cũng yêu gió thật nhiều.

    Rồi 1 ngày, gió lại ùa về, vẫn ấm áp nhẹ nhàng như ngày xưa, nhưng hình như không còn thuộc về cây nữa? Gió trở nên xa xôi quá! Cây mỉm cười với gió, cây muốn cảm ơn, muốn gió biết cây đã trưởng thành. Cây chờ gió nói với cây, bất cứ thứ gì, để cây biết rằng gió vẫn còn đâu đó quanh đây…

    Anh và gió, gió và anh! Là anh hay là gió, thì cũng đã một lần rời xa em, nhưng rồi anh lại trở về... Gió đã trở về hay chỉ thoáng qua đây?"

  7. #7
    HUT's Student Avatar của thanhnamst89
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài gửi
    218

    Mặc định

    có cả 1 bài hát về chuyện này,cảm động

  8. #8
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Jun 2008
    Bài gửi
    136

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi thanhnamst89 Xem bài viết
    có cả 1 bài hát về chuyện này,cảm động

  9. #9
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định chickend

    Câu chuyện tình yêu: Cây, Lá và Gió
    CÂY

    Lý do tôi được gọi là cây vì tôi thích vẽ cây. Một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật. Cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

    Tôi thích cô ấy, thực sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy không thích hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thực sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và .. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó...

    Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắc khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng chỉ cười và nói "cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi nguồi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ... và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

    Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau. Tôi biết theo tính cách cô ấy, cố ấy chắc chắn không phải là nguồi gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt bàng hoàng thực sự. Tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

    Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xày ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết rằng tôi cũng đau như cô ấy vậy.

    Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ năm, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày, tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay với bạn gái và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

    Tôi không thể nói cho cô ấy biết tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông và cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy.

    Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói "lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại???”






    Suốt thời còn dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu.. chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên, tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có - sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

    Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

    Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy cứ nhắn tin cho mình... Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm khó khăn cũng trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.

    Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc là ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm. Ban đầu tôi thấy hơn khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn.. cho nên tôi đã quyết định rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

    Lá lìa cành là vì gió thổi lá đi hay vì cây không giữ lá ở lại???



    GIÓ


    Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm và cây cho nên tôi trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy. Khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô. Nhìn cô ấy đã trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

    Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm giác khó chịu lắm. Bữa đó đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp cô của hai người, đứng ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô. Mắt cô ấy ngân nhấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

    "Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thôi đi được đâu"

    "Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây". Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiều lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hy vọng, hy vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

    Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em đang làm gì vậy, em không nói gì hết vậy?", "Đầu em đau lắm", "Hả?", "Đầu em đau lắm" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy. Khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... Và từ hôm đó.. chúng tôi là một đôi.



    Tôi ko muốn giống Cây, vì Cây đã ko dám đối diện với tình cảm của chính mình, cứ để Lá phải đau khổ. Để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn màng....

    Tôi cũng ko muốn mình là Lá, vì Lá đã quá nhút nhát, ko dám thể hiện tình cảm với người mình thích. Có lẽ Lá ngại khi nói ra...Lá đâu có biết rằng, khi Lá nói ra điều ấy, có lẽ sẽ có một kết thúc đẹp cho cả 2 người....

    Tôi hy vọng sau này tôi cũng sẽ mạnh mẽ, kiên cường như Gió, tôi cũng sẽ học cách nuôi hy vọng cho tới khi mọi cơ hội đã hoàn toàn khép lại....

    Nhưng tôi vẫn thấy đâu đây trong tôi một chút ngại ngùng, nhút nhát của Lá; một chút thờ ơ, dửng dưng của Cây.....

    Còn bạn, bạn sẽ là ai: Gió, Cây hay Lá?
    tôi thì chỉ làm người...post bài này thui

  10. #10
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi first_kiss Xem bài viết
    cho em một chút thôi

    Cho em được một chút giận dỗi anh nhé, để em được nghe lời dỗ dành và ánh mắt lúng túng của anh khi biết rằng em đang giận. Và vì em sẽ không giận anh vô cớ đâu, nên anh phải sửa sai thì mới mong em sẽ tha thứ cho anh đấy!

    Cho em được một chút hờn ghen anh nhé, để anh biết rằng em yêu anh nhiều lắm và một phút ích kỷ chỉ muốn anh cho riêng em. Nhưng anh ạ, em hờn ghen nhưng em vẫn tin tưởng anh đấy vì em biết rằng trong trái tim anh, ngoài em ra thì không còn chỗ trống cho bất kỳ ai nữa rồi.
    Cho em được một chút thờ ơ với anh nhé, để anh còn biết quý và gìn giữ em trong vòng tay anh. Vì nếu anh thấy em dành cho anh những tình cảm quá nồng nàn và sâu đậm, em sợ anh sẽ chán em mất thôi. Nhưng dù thờ ơ, thì trái tim em vẫn hướng về anh nhiều lắm.
    Cho em được xa anh một chút thôi nhé, để em biết quý những tháng ngày ta bên nhau. Bởi đi qua những ngày mưa, em mới biết yêu thêm những ngày nắng. Và xa anh một chút thôi, để em trân trọng những giây phút được gần anh. Cho em được đi dưới nắng một chút thôi, để núp sau chiếc bóng cao lớn của anh. Cho em được đi dưới mưa một chút thôi, để lòng thấy ấm bên anh những lúc dưới mưa nồng nàn... từng giọt thấm ướt vai em.

    Cho em được yếu đuối một chút thôi, để còn cảm nhận được vòng tay anh che chở. Cho em được mạnh mẽ một chút thôi, để có thể vững vàng một mình trong cơn bão dưới sự động viên của anh.

    Cho em được mơ mộng một chút thôi, để biết yêu những điều lãng mạn anh dành cho em và để tin tưởng tình yêu của ta là mãi mãi. Cho em được thực tế một chút thôi, để biết sẽ không có gì là mãi mãi và phải chấp nhận sự thật nếu lỡ hai ta có xa nhau, dù em biết điều đó thật quá tồi tệ.
    Cho em những điều một chút thế thôi, để em yêu anh còn nhiều hơn thế nữa, anh nhé...
    Ít thế này thì thoải mái.Bk ga-lăng lắm !
    Chỉ cần cho anh 1 chỗ trong Tim em là quá đủ để cho em tất cả những gì em muốn!(4 every girl)

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube