User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Tình già!

  1. #1
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Tình già

    Bà già hỏi anh thanh niên ngồi bên cạnh mình có biết Tư Luận không. Tư Luận nào, anh thanh niên ngạc nhiên hỏi lại, bà già nói Tư Luận ở Vịnh Dừa, Đất Cháy. Anh thanh niên suy nghĩ một chút rồi bảo tên ấp tên xã đó từ thời Pháp, bây giờ đã đổi rồi.
    Họ đang ngồi trên chiếc đò máy và đò đang chạy dọc theo con rạch nhỏ, ngoằn ngoèo, hai bên bờ um tùm lá dừa nước. Bà già nói được tin Tư Luận mất nên bà đi đám tang nhưng không nhớ đường vì lâu lắm rồi bà không đến đây. Anh thanh niên dường như không để ý và không nghe. Ngoài bà già và anh thanh niên, trong đò còn vài người nữa, nhưng hầu hết họ đều nhắm mắt ngủ một cách tranh thủ, như chưa bao giờ có rảnh để ngủ, không ai thèm nói chuyện với ai. Giờ đây anh thanh niên cũng nhắm mắt nhưng không biết đã ngủ chưa. Bà già nhận thấy anh thanh niên này giống Tư Luận ở cái vẻ khinh khỉnh bất cần đời, đặc biệt anh ta cũng có chiếc răng vàng quá vàng trong cái miệng kiêu ngạo, giống hệt chiếc răng vàng và cái miệng của Tư Luận. Hồi đó, khi Tư Luận đến thăm bà lần cuố cùng, bà đã nói với ông rằng cái chất kim loại quý ấy làm bà rởn óc khi hun hít. Lúc bấy giờ họ đang nằm bên nhau, và Tư Luận cuời ré lên, chiếc răng vàng óng ánh trong bóng tối. Sáng hôm sau Tư Luận đi, mang theo luôn cái ý định kiếm chồng của bà, chỉ để lại chiếc gối nhớp nhúa chất dầu bi-răng-tin cộng với bụi đường, bầm bầm như máu, chiếc gối bà may thêu cho một người nằm một lần duy nhất.
    Trong khi bà già đang nhớ lại cái chất dầu bi-răng-tin cộng với bụi đường đất đỏ mà Tư Luận đã để lại trên chiếc gối, thì bà phát hiện anh thanh niên mở hi hí con mắt nhìn trộm bà.
    ***
    Chạng vạng, chiếc đò ghé vào một doi đất nằm nhô ra con rạch. Bà già không dám chắc ghé có đúng bến hay không, nhưng bà cứ làm theo trí nhớ dù bà thừa biết nó chẳng còn mấy minh mẫn nữa. Bà bước lên bờ, đi trong lờ mờ tối, hình như bà đang đi trên con đường mòn và có thứ cỏ gì nham nhám vướng chân. Đi được một đoạn bà quay nhìn lại, thấy có một người đằng sau, người ấy lại giống Tư Luận. Bà già không nhớ hồi còn con gái bà có sợ bóng đêm và các thế lực siêu nhiên hay không, nhưng về già bà không sợ, bằng chứng là cả đời bà sống một mình. Vậy mà bây giờ bà hơi sợ. Bà già bước nhanh hơn, tiếng chân sau lưng cũng gấp hơn. Anh thanh niên đã theo kịp bà và hỏi bà là ai, tìm Tư Luận có chuyện gì. Hoá ra anh thanh niên lên bờ cùng một lúc với bà mà bà không hay. Bà già xưng tên họ rồi nhắc lại mục đích của chuyến đi mà bà đã nói lúc họ còn ngồi dưới đò, rằng bà đi đám tang Tư Luận nhưng lúc ấy anh thanh niên có ý không muốn nghe. Khi bà già dứt lời, anh thanh niên nói quả quyết: Ba tôi chết lâu rồi và tôi yêu cầu bà đừng đến nhà tôi. Bà già không tin bởi sự thật bà mới nhận được điện ngày hôm kia. Bà còn lấy ra mảnh giấy, chắc là điện tín, nhưng anh thanh niên không thèm dòm; bà tưởng có thể kịp nhìn mặt Tư Luận lần cuối, chí ít cũng kịp đưa tang. Nghe vậy anh thanh niên cười khinh khi: Bức điện đó do chính tay tôi đánh cho bà đã hơn nửa năm nay rồi. Tôi làm vì vị tình cha tôi lần cuối và tất nhiên là giấu má tôi. Má tôi mà biết được chuyện này thì sẽ lôi thôi. Bà già không hiểu, hỏi tại sao phải giấu. Anh thanh niên trả lời gọn lỏn: Má tôi hận bà lắm. Bà già nói: Dì có làm chuyện gì bậy bạ đâu con. Tôi không biết. Nhưng vì bà mà ba má tôi hục hặc với nhau suốt đời.
    Nói xong anh thanh niên giận dữ bỏ đi.
    (Qua thái độ không mấy hoà nhã của anh thanh niên, bà già hiểu rằng chưa thể đến nhà Tư Luận. Việc đó không quan trọng lắm, nhưng nói chung bà vẫn tò mò muốn biết họ sống như thế nào. Những điều vừa rồi anh thanh niên vô tình thú nhận đã làm bà ngạc nhiên lẫn thích thú, ngạc nhiên vì người đáng hận là họ chứ không phải là bà, thích thú vì bà đã hiện diện trong Tư Luận cho đến ngày ông ta nhắm mắt. Ít ra thì những lời đường mật của Tư Luận ngày xưa không đến nỗi nhạt nhẽo như bà nghĩ trong bao nhiêu năm qua. Nhưng đó là chuyện đời xưa, từ cái ngày anh thanh niên này chưa ló mặt ra trần gian. Vậy mà giờ đây anh ta cũng tỏ ra tức giận. Thật là rắc rối.
    Độ mươi phút sau bà già nhận thấy anh thanh niên quay lại, hình như anh ta núp đâu đó chứ chưa hề đi xa. Anh hỏi: Bây giờ dì tính sao? Thực ra bà già chưa biết tính sao cả. Trong khoảng thời gian anh thanh niên vắng mặt bà còn chưa kịp quyết định gì, mà xét cho cùng, bà còn có thể quyết định được gì nữa ngoài chuyện quay trở về. Bà nói: Dì sẽ về. Nhưng anh thanh niên hỏi về bằng cách nào, bởi ở đây mỗi ngày chỉ có một chuyến đò chạy ra trung tâm tỉnh và cũng một chuyến từ trung tâm tỉnh vô đây, thay phiên nhau chiếc vô chiếc ra; nghĩa là bà già chỉ có thể về vào sáng sớm mai trên chính chiếc đò hôm nay bà đã ngồi, ngoài ra không còn cách nào khác. Trời đã tối nên bà già không nhìn rõ mặt anh thanh niên, chỉ nghe giọng nói, mà giọng nói càng lúc càng giống giọng Tư Luận. Nếu bây giờ bà đột nhiên trẻ lại như hồi con gái thì đây đúng là một cuộc hẹn hò với Tư Luận như biết bao nhiêu cuộc hẹn hò khác. Hồi ấy dù nhiều cách trở nhưng họ cũng tìm được mọi cách để gặp nhau, và nếu gặp nhau trong cảnh tranh tối tranh sáng như vầy thì ít khi Tư Luận tha cho bà-ông ta liều lĩnh sờ mó lung tung. Lần hồi bà thích cái kiểu liều lĩnh đó, cho nên hồi Tư Luận mới bỏ bà, thời gian đầu bà nhớ ông ta lắm, cứ nghĩ tới cái cảm giác khi bàn tay ram ráp của ông ta lần mò, bà rùng mình. Bà hỏi anh thanh niên chứ nhà anh còn cách chỗ họ đang đứng là bao xa, và chẳng lẽ bà không thể tới đó để đốt một cây nhang, chỉ đốt một cây nhang thôi chứ chẳng làm điều gì nếu thật Tư Luận đã chết hơn nửa năm rồi. Anh thanh niên không trả lời ngay, chắc anh đang cân nhắc lời đề nghị của bà già, cuối cùng anh đáp quả quyết là không nên, bởi theo anh, sức khoẻ má anh khá suy sụp, vì vậy cần tránh cho bà những biến động tình cảm đột ngột. Như vậy bà già chỉ còn cách duy nhất là trở lại doi đất nhô ra con rạch ngồi chờ chuyến đò sáng mai. Bà nói thành lời cái quyết định của mình rồi nhờ anh thanh niên dắt bà đi. Anh thanh niên không nhận lời cũng không từ chối. Bà già tưởng anh đã bỏ đi nên mới sờ soạng tìm và rồi tóm được bàn tay anh.Bà già lại cảm thấy như chân bà lại vướng loại cỏ nham nhám. Đã hơn hai ngày bà toàn đi, hết tàu đến xe, mà bà đâu còn trẻ. Bà mong mau đến doi đất để được ngồi nghỉ ngơi vì đã quá mệt rồi. Anh thanh niên hỏi bà có thấy gì không, bà trả lời không. Anh nói chính anh cũng không thấy gì, chỉ đi theo trí nhớ. Bà già hỏi anh thanh niên là con thứ mấy của Tư Luận và đã có vợ chưa. Anh nói anh là con đầu lòng. Vợ thì chưa có vì anh thấy cảnh má ba anh, anh ngán. Bà già nói: Hồi dì quen với ba con, ổng cũng cỡ tuổi con bây giờ. Anh thanh niên im lặng. Đi được một lúc thì bà già như cảm thấy có mấy vì sao trên trời. Chắc nãy giờ họ đi trong bóng cây, bây giờ mới ra được quãng đường trống, có thể là quãng đồng. Gió lạnh hơn, thổi dọc sống lưng bà già. Anh thanh niên hỏi: Dì nói thiệt cho con nghe, dì gặp ba con lần cuối vào năm nào? Con hãy nói con bao nhiêu tuổi rồi dì trả lời cho con hay. Sau khi anh thanh niên xưng tuổi, bà già tiếp: Từ hồi con chưa được đẻ ra. Nhưng lúc đó ba con đã cưới má con rồi, phải không? Phải. Bà già nhớ đó chính là cái lần Tư Luận đã để lại chất dầu bi-răng-tin cộng với bụi đường trên mặt chiếc gối bà may cho một người nằm một lần duy nhất. Anh thanh niên hỏi tiếp, làm sao bà biết được địa chỉ mà tìm đến, bà già nói chính Tư Luận đã để lại địa chỉ trong lần gặp gỡ cuối cùng. Vả lại hồi còn con gái, bà đã vài lần đến đây.

    Sau những câu hỏi có tính điều tra trên, bà già đề nghị dừng lại nghỉ ngơi. Anh thanh niên bảo bà cố gắng đi một đoạn ngắn nữa rồi nghỉ luôn thể. Họ tiếp tục bước nhưng đường đi bây giờ có vẻ như phức tạp hơn. Bà già không còn cảm thấy các chòm sao và người luôn vướng phải một thứ dây gì đó, rất khó gỡ. Bà thắc mắc về loại dây này, định hỏi anh thanh niên nhưng rồi thôi, bởi bà không hiểu anh có nhận xét gì qua cuộc điều tra vừa rồi. Bà im lặng, cố dùng hết sức già để chống chọi với những trắc trở trên quãng đường còn lại. Nhưng càng lúc họ như càng sa vào thứ lưới giăng sẵn, bà già phải lom khom gần như bò. Anh thanh niên thì ngậm tăm không thèm mở miệng giải thích.

    Cũng may, cảnh mê hồn trận ấy kéo dài không lâu, và họ lại bước ra quãng đồng, bà già lại cảm thấy trên bầu trời có những chòm sao. Chính lúc ấy, anh thanh niên ấn bà già ngồi xuống một mô đất, nói: Đây là mộ ba con. Con nghĩ là nên dẫn dì đi thăm mộ ổng. Bà già đưa tay rờ mô đất. Nếu anh thanh niên không thông báo, bà sẽ nghĩ rằng đây là cái doi đất nhô ra con rạch, nơi bà sẽ ngồi chờ đò. Bà già lựa chỗ tiện lợi ngồi xuống, nghe đất bốc hơi âm ấm bà nghĩ rất có thể hơi ấy bốc lên từ bộ xương của Tư Luận. Bà bỗng sợ. Anh thanh niên bảo: Dì ngồi đây với ba con, con đi một chút. Còn lại một mình, bà già hoang mang. Ngồi với ba mày cái kiểu này tao ớn quá, bà già nghĩ. Bà bắt đầu đề phòng những tiếng động chung quanh, nhưng nói chung không có tiếng động nào đáng ngờ ngoài tiếng trái tim bà đang vận hành một cách yếu ớt.

    Khi anh thanh niên quay lại, bà già cũng vừa tỉnh dậy sau một lúc mê man. Bà đang ngồi nhắm mắt, nghe như có tiếng chó sủa vu vơ không rõ hướng nào. Anh thanh niên sờ soạng rồi đụng bàn tay bà già. Anh nói: Con đem đồ ăn ra cho dì đây. Chắc dì đói bụng lắm. Rồi anh ta trao cho bà một cái lon lạnh ngắt. Anh thanh niên giải thích thêm rằng anh định mang nhang ra cho bà già đốt nhưng sợ ánh lửa có thể làm hại bà nên thôi.

    Bà già lại dựa trên mô đất, thiu thiu ngủ. Rồi bà mơ thấy mình đang ngồi dưới đò chạy ngược trở ra chợ. Ngoài bà, trong khoang còn có vài người nữa nhưng họ đều nhắm mắt ngủ một cách tranh thủ, như chưa bao giờ có rảnh để ngủ...

    ***
    Trời rạng sáng, anh thanh niên bước đến lay gọi bà già dậy để đưa bà ra doi đất đón đò, nhưng bà không thể dậy được nữa vì bà đã chết rồi. Nguyên nhân cũng dễ hiểu, có thể vì tuổi già sức yếu, lại ngủ ngoài trời nhiễm sương, trúng gió; cũng có thể bà cố ý chết tại mộ nhân tình cũ cho trọn tình. Anh thanh niên đỡ bà già nằm xuống, thấy mẩu giấy trong túi áo bà già ló ra, anh cầm lên xem. Một bức điện do anh đánh và một mẩu giấy ghi địa chỉ nhà nah do cha anh viết, cả hai đều cũ mèm. Anh nghĩ, cha mình ngày xưa dữ dằn thiệt, hơn xa mình bây giờ. Rồi không biết phải làm gì, anh ngồi nhìn bà già, anh đoán bà già này hồi đương thời chắc đẹp gái và thuộc loại lẳng lơ. Hèn gì mà chẳng hợp rơ nhau. Nhưng dù sao như thế này cũng không hay. Anh thanh niên như bực bội đứng dậy thọc hai tay vào hai túi quần đi loanh quanh. Theo anh, bà già này chọn không đúng nơi và đúng lúc để chết
    :j:
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  2. #2
    KKK
    Guest

    Mặc định

    Cứ tưởng là bài "Tình già" của Phan Khôi. Sorry

  3. #3
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Originally posted by KKK@Jul 8 2003, 12:28 AM
    Cứ tưởng là bài "Tình già" của Phan Khôi. Sorry
    ông này nhiều chuyện !!!!!!!tôi làm quái gì có lỗi cho ông xin! :a:

  4. #4
    @dtvt.k44
    Guest

    Mặc định

    Bài này sao mà hay vạy hình như tôi chưa đọc !! Thank you

  5. #5
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    chồng già vợ trẻ là...........tiên!
    Lão Thích nằm ngửa mặt nhìn trần nhà , thao láo … Bây giờ con vợ trẻ của mình đang ở đâu :wacko: ? Một dòng ghen tuông nóng rát bỗng thảng qua đầu lão , bức bối , dồn dập :a: . Lấy được vợ trẻ , thinh thích :7: , thu thú :o: , nhưng mà lúc nào cũng chẳng an tâm , cứ nhùng nhà nhùng nhằng bởi những cơn ghen dây nhợ .

    ***

    Năm lão Thích 65 tuổi , mụ vợ sề của lão lăn ra chết , bác sĩ bảo ung thư tử cung ! Kể cũng tội , người ta bảo : " 49 chưa qua 53 đã lại " , hai cái mốc oan nghiệt mà đời người hay kẹt phanh đột ngột ! Thế mà thiêng , đúng cái tuổi 53 oan nghiệt đó vợ lão không thoát được mệnh trời . Lão làm ma chay cho vợ cũng đàng hoàng , nhang đèn , nhạc nhiếc om sòm , rồi lão cũng vịn quan tài mắt loe hoe . Hình như cái cảm xúc mất mát một người thân nó ực trào không cần phản xạ , chôn vợ xong rồi mà dọc đường về lão cứ vẫn ri rỉ nhậm nhụt . Trống vắng quá , từ nay đời ta cô đơn . Hơn ba chục năm sống cạnh người đàn bà của mình đã quen hơi , nay chợt không còn , lão bỗng cảm thấy hụt hẫng như rơi vào một miệng giếng hun hút . Thế là hai mắt lão lại lã chã rơi … Đứa con gái lão mủi lòng cứ ôm lấy bố mà vật vã , thế cho nên hai cái cảm xúc rã rời tui tủi của hai bố con cứ thế mà cộng hưởng , thê thảm não nùng …

    ***

    Rồi mọi chuyện cũng qua . Thế rồi lão lại …yêu . Vâng đúng là lão yêu thật sự , cái độ tuổi hồi xuân người ta hay ám chỉ về thế giới đàn bà , nhưng mà hình như trong cái hang hốc tối thui ở quả tim già của lão , thi thoảng xuất hiện một thứ linh cảm là lạ , hình như tâm hồn lão , thân thể lão đang muốn trở về thằng thanh niên Thích ngày nào , và cái thằng " thanh niên " Thích chợt ngộp một cái sốc lạnh truyền tê tê khi bất chợt nom thấy thấp thoáng bóng con bé Nụ cuối ngõ . Gọi là con bé cho vui chứ năm nay Nụ cũng 24 tuổi rồi , là nhờ bà bán tạp hoá đầu đường mà lão biết vậy . Chu choa , cứ mỗi lần thấy con Nụ từ xa đi về ngang nhà lão , như có trực giác báo trước , cái thân thể bồ xồ bậm bạch của lão bỗng nhanh nhẹn khác thường , như một chàng trai , hai chân lão lướt nhanh , mềm , như chân mèo phốc đến cửa sổ trên lầu một .Từ đây quan sát cái người mà lão thổn thức hàng đêm khá rõ , lại kín đáo an toàn với hai đứa con của lão. Chao ! Cái dáng thon thon lưng ong , đôi chân bước mềm mại , cùng gương mặt bánh mật với hai cái má phinh phính của cô gái quê mùa sao mà thu hút lão đến thế . Thế rồi lão cũng kiếm ra cớ làm quen với Nụ , buổi trưa nọ lão đến nhà Nụ bất thình lình như một con ma , cô gái nhìn lão tròn xoe mắt ngạc nhiên .

    " Thấy hai mẹ con vất vả , tôi có chút quà gửi tặng ! " - Lão lắp bắp nói

    Tay lão dúi vào tay cô gái hai cái túi to đùng toàn bánh trái , mật ong , dưa muối và thậm chí cả chai nước mắm Phú Quốc ! Lão giả lả cười với mẹ Nụ , liến láo hỏi thăm sức khoẻ bâng quơ rồi nhanh chóng thối lui . Hai mẹ con Nụ ngây người ra nhìn lão , vẫn chưa hết những lốm đốm bất ngờ đọng trong ánh mắt tròn xoe ...

    ***

    Ngày tháng trôi qua , lão vẫn cun cút bổ sung chiều dầy mảnh tình con con bằng những gói quà và những lời hỏi thăm nhão nhẹt. Rồi mưa dầm thấm đất , lão trở nên thân thiết với gia đình Nụ lúc nào không hay . Thỉnh thoảng lão cũng nhận ra cô hay liếc trộm lão một phát , trong hai con mắt đen có một ánh ấm áp rất là biến ảo . Mặc dù lão kỹ lưỡng bí mật , nhưng rồi hàng xóm bắt đầu để ý xì xầm . Họ bàn tán rằng lão Thích mê con mụ Bồng , mẹ của Nụ . Chuyện cũng đến tai hai đứa con lão , đứa con gái phản đối ầm ĩ nhưng thằng con trai chẳng có ý kiến . Thằng con trai lão năm đó 25 tuổi , lão nhớ lại hồi lão ở cái tuổi " ngựa " như thế này lão cũng bay bướm lắm , suốt ngày đi nhông nhông với mấy thằng bạn trai ve gái suốt , thế cho nên cái " gen " thằng cha di truyền sang thằng con là phải thôi . Thằng ôn con chẳng mấy khi ở nhà , thoắt cái nhảy lên chiếc Dream vù mất dạng . Lắm khi lão còn thấy nó chở sau yên một con trông cũng xinh tợn , nhưng mà hầu như đứa nào cũng mang cái vẻ nhờn nhợn của những son phấn trét dày . Con gái lão cứ ông ổng suốt ngày chê con mụ Bồng xấu xí , bảo lão hâm , già còn ham vui . Lúc đầu lão cũng chẳng nói năng gì , chỉ ậm ừ qua chuyện , nhưng sau này đứa con gái càng được thể cứ eo xèo bố chuyện thậm thụt nhà mụ Bồng để …"tò te tú tí " :

    " Bố già rồi , yêu với đương gì nữa , hàng xóm họ cười cho ! "
    " Tuổi bố cũng cần có ...bạn ...con ạ " - Lão nhỏ nhẹ .

    " Bạn gì cái thứ bà Bồng , vừa già vừa xấu , bố ăn phải bả nào của bà ấy mà bố mê mẩn thế hả trời ! "

    Lão bực quá liền quạt lại , thế mà con ranh con cũng phùng mang trợn mép , gân cái cổ cò lên đôi co chì chiết với bố . Cuộc cãi vã đang đến hồi mưng tấy thì thằng con trai lão ở đâu về thét một tiếng như lửa táp vào mặt con em , bảo câm ! " Chuyện của bố , bố làm ! " . Nó nói .
    Lão thầm cảm ơn thằng con trai đồng minh , rồi những chuyện lẹt xẹt như thế cũng đâu vào đấy cả. Thế rồi một hôm đẹp giời cả cái xóm bé tí của lão há hốc mồm ra khi nhà lão và nhà mụ Bồng cùng giăng hoa kết đèn , rồi cơn kinh ngạc bất ngờ bùng lên thành đỉnh điểm khi cô dâu mà lão Thích cầm tay không phải là mụ Bồng xệ xạ xấu xí , mà là con bé Nụ tinh khiết nai tơ ! Bọn trai trẻ trong xóm nghẹn lòng trong sự âm ỉ ghen tức với lão , mấy bà sồn sồn lắm chuyện thì dường như trong con mắt họ ánh lên nỗi phát uất khi trông thấy lão Thích trong bộ complê . Chao , sao lão hôm nay trông " sang " thế mà ngày thường bọn đàn bà nháo nhác chẳng hay ! Con bé Nụ nữa , đêm qua hẵng là con vịt bầu quê mùa thì sáng nay đã hoá thân thành nàng thiên nga xinh tuyệt trong cái áo voan trắng tinh khôi ! Lão Thích cảm thấy cái ngày hôm nay sao mà sướng cái đời quá , lão nghĩ tới cái câu dân gian truyền miệng và cười tủm tỉm trong đầu : " Chồng già vợ trẻ là tiên ! " Đôi đũa lệch mà xem ra còn đẹp đôi chán ...

    ***

    Thấm thoắt đã hai năm , Nụ sống hoà thuận với đám con riêng của lão , nhưng mãi không sao sinh hạ cho " chàng " Thích một quý tử nào cả. Lão mong lắm , cả lão lẫn vợ đi hết phòng khám này đến bệnh viện nọ . Bác sĩ lắc đầu lôi lão ra nói nhỏ : " Buồng trứng cô ấy tốt nhưng tinh trùng của ông yếu rồi , một tháng một lần ông nên đến chỗ chúng tôi làm lại tinh trùng đồ để xem có khá hơn không , chúng tôi sẽ sàng lọc lại kỹ hơn "
    Lão ra về, lòng tuy buồn ít nhưng lại lo nhiều , người đàn bà không con sẽ dễ sinh những biến toái . Hai khối tình lệch mà thiếu đứa nhóc làm sợi dây ràng thì thật nguy hiểm cho một gia đình . Lão càng nghĩ càng cảm thấy cơn lo cứ nhùng nhằng bấu víu lão mãi không thôi . Đành trăm sự phó mặc trời vậy .
    Lại cái thói đời nghĩ đến là lắm chuyện , vợ lão trẻ đẹp , lão lại già ...dường như là nguồn cảm hứng để cho bọn hàng xóm xậm xịt cạnh khoé . Mặc bọn ganh ghét ! Lão nghĩ thế , nhưng rồi lão cũng uất không chịu nổi khi chứng kiến mấy thằng đầu xóm chòng ghẹo con vợ lão : " Chừng nào em muốn lên xe hoa lần thứ hai nhớ ...thuê anh làm …chú rể nhé ! " , rồi tiếng cười nham nhở của bọn trai lơ toáng ra như những mũi dùi đục vào con tim đau khổ của lão . Lão chợt thấy mình cần phải cảnh giác , tiên sư nó chứ , không khéo ra đường con vợ trẻ của mình lại gặp phải thằng trai nào nó " thả dê " thì bỏ mẹ !
    Thế rồi lão ghen , vâng lão ghen đấy . Cái thứ ghen của người già sao mà lạ , không hầm hập rát bỏng như tuổi trẻ mà cứ nhì nhằng quậy quạ oằn oẹo trong tâm can . Dạo này lão hay nổi đóa bất thình lình , những rủa xả bục ra bất ngờ không lý do từ cái miệng nhao nhão những nếp nhăn của lão , phủ ụp lấy nét mặt ửng hồng vì nắng cùng đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên của cô vợ trẻ đi chợ về trễ . Rồi dường như lão cũng nhận ra tính nết mình đang biên biến theo một chiều hướng cực đoan .
    Lão trừng mắt dữ tợn thủ thế khi đi ngang đám thanh niên , lão đập bàn thét một tiếng nháng lửa khi đứa con gái lão đi chơi về quá khuya … rồi khi bức bối lão hay chạy ra sân sau đấm bụp vào thân cây chuối một cú xả tận lực khiến giờ nó sắp chết mà chưa kịp trảy buồng nào !

    Nụ không phải là một cô gái lẳng , cô vẫn chăm sóc lão chồng già , cô vẫn chiều lão , thậm chí cô cảm thấy thương lão hơn cả lúc chưa cưới . Một thứ tình cảm gần giống như tình thương của đứa con gái biết ơn cha hơn là tình cảm vợ chồng . Mỗi lần lão chở cô đi ngang đám thanh niên , tiếng chọc ghẹo vang lên thì cô càng ôm lão chặt hơn cho bọn lắm chuyện tức tối , hơn nữa cái óc đàn bà của cô nghĩ rằng ôm chặt thế như để truyền cho lão cái tín hiệu khẳng định tình cảm của mình . Mỗi lần như vậy , hình như lão Thích cảm thấy một nỗi dịu ngọt mềm mại đến ấm lòng , lão lại thấy bập bùng phơi phới một niềm tin yêu cuộc sống .
    Nhưng hình như dòng đời có những ngẫu hứng riêng mà chả ma nào lường trước được , Nụ càng ngày càng chán những cơn ghen ngớ ngẩn của ông chồng già , cô chán cái bụng bèo nhèo những nếp nhăn của lão , ngấy đến tận cổ những đêm ân ái cụt lủn trong tiếng thở phì bất lực cùng tiếng ngả người xuống giường cái ịch thẳng cẳng của lão già chùng gân . Lại thêm cái đám con trai , đám đàn bà lắm chuyện lời ong tiếng ve đầu ngõ khiến cô không chịu nổi .
    " Bán nhà này dọn đi ở chỗ khác đi anh ! "
    Lão Thích ngẩn người , câm lặng không nói được tiếng nào . Cái bóng gù gù lủi thủi ra sau bếp , có trời mà biết lão đang nghĩ gì , trong cái vỏ thô ráp xù xì kia hình như đang ẩn một nỗi giằng xé ghê gớm .

    ***

    …Con Nụ đi rồi ! Con Nụ bỏ lão Thích đi rồi ! Cái tin động trời ấy loang ra như một vũng nhớt , nhếp nháp khắp cái xóm bé nhỏ .
    Người ta ít thấy lão Thích đi lại trong ngõ nữa , căn nhà lão bỗng đổ ụp trong tĩnh lặng trầm uất . Lão Thích như người mộng du , người ta không còn nghe thấy lão nói tiếng nào với ai . Cái bóng gù gù ấy ra khỏi nhà từ sáng sớm và lết về lúc chiều tối . Lão không oán trách gì Nụ , ở cái tuổi của lão đã khiến lão quá hiểu cuộc đời , nó là thế . Một ngày đen đủi nào đó , trong mỗi cuộc đời của chúng ta có thể bất ngờ phải nhận vài nốt giáng không mong muốn , nó khiến bản nhạc đời đang hay bỗng dưng dội lên những hợp âm chát chúa - hậu quả của những nốt giáng ấy . Lão chấp nhận tất cả nhưng lão buồn lắm ..
    Có người to nhỏ rằng thấy lão lang thang ở cầu Sài Gòn , lại có người bảo gặp lão ở trong tận Chợ Lớn , mấy gã thanh niên đầu ngõ thì quả quyết nhìn thấy con lão đưa lão đi khám …tâm thần ! Hình như mọi người phịa ra những tin tức trời ơi ấy thì phải .
    Thực ra Lão Thích làm gì ?
    Người ta có thể bắt gặp lão suốt một tháng trời ra vào toà soạn báo Tuổi Trẻ đăng tin tìm người thân , rồi lão có những bí mật bất ngờ hơn . Lão qua bên kia đường , mỗi lúc lão rời khỏi hẻm nhà để bước ra đường chính , lão vẫn chăm chú nhìn cái căn nhà xanh đầu đường , đúng ra là lão chăm chú nhìn cái biển hiệu dịch vụ thì đúng hơn .
    Một hôm lão rụt rè bước vào đấy , lão lân la bên mấy cái computer . Lão cảm thấy trong ánh mắt chủ nhân ngôi nhà có cái gì đấy thật thân thiện với lão , rồi lão buồn buồn tỉ tê tâm sự hết với anh thanh niên chủ nhân , chợt lão ...khóc ! Những giọt nước mắt tình cảm từ trong đáy lòng của người đàn ông luống tuổi cứ tuôn ra lặng lẽ . Anh chủ nhà hơi bối rối , anh mang ra cho lão một đĩa trái cây và một trái dừa ướp lạnh . Hai người đàn ông khác thế hệ lặng lẽ ngồi bên nhau , anh thanh niên vẫn ân cần bên lão nhưng không nói tiếng nào , như an ủi và khuyến khích lão hãy mở toang nỗi lòng cho nguôi ngoai .
    Đột nhiên lão hỏi bâng quơ :
    " Dịch vụ in-te-nét là cái gì cậu nhỉ ? "
    " In-te-net nghĩa là chú đưa tin gì lên thì cả thế giới đều có thể đọc ! " Chàng thanh niên giải thích ngắn gọn .
    " Thế à ! " Lão kinh ngạc , lão chợt nhận ra rằng hình như hồi trước cũng nghe loáng thoáng ai đó nói rằng in-te-nét nó chạy bằng điện nên nhanh ghê lắm , à phải rồi , cái lần lão đọc được trên một tờ báo nào đó . Người ta bảo rằng còn có bọn xấu bụng , chúng nó bỏ cả những con vi rút vi riếc gì đó vào in-te-nét nữa kia , nó chạy lung tung chẳng biết từ đâu ra, rồi nhảy từ nước Pháp sang nước Mỹ , từ nước Mỹ vòng vèo tùm lum tà la đến các nước khác rồi đùng một cái có hàng chục con rơi vào nước …Việt ! Lão thần người ra chết lặng trong thế giới suy nghĩ riêng , suy nghĩ lung .
    " In-te-net có nghĩa là đưa tin gì lên thì cả thế giới đều có thể đọc ! " - Lão lẩm bẩm .
    Rồi mấy hôm liền người ta thấy lão vào căn nhà xanh ấy rất sớm , lão nhờ hướng dẫn , và lão cặm cụi gõ phím . Anh thanh niên chủ nhà ý nhị ngồi xa xa . Thế nhưng lão lại gọi anh ta lại và chỉ vào màn hình :
    " Cậu …à…vợ tôi ...sẽ đọc được những chữ này chứ ? "
    " Tất nhiên rồi chú ạ ! "
    Khuôn mặt lão giãn ra .
    Chàng thanh niên liếc trộm những dòng chữ trên màn hình:

    " Nụ ơi , anh vẫn yêu em , anh vẫn đợi em về ! " Anh Thích .

    Rồi lão lập bập bấm nút " Gửi tin ".

    Ngoài trời tối sầm , cơn mưa rất to . Nhưng lão Thích không nán lại , lão vội trả tiền và xiêu vẹo bước đi .

    " Chú ơi , lấy cái áo mưa này mặc vào ! "

    Cái bóng gù gù ấy không nghe thấy , nó mờ mờ dần rồi bị nuốt chửng và mất hút trong làn mưa trắng đục …

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube