User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: Thơ Nguyễn Phong Việt

  1. #1
    svBK's Member Avatar của YesterdayVN
    Tham gia ngày
    Jan 2008
    Bài gửi
    70

    Mặc định Thơ Nguyễn Phong Việt

    Đọc bài nào cũng thấy xót. Có người bảo, Phong Việt làm thơ như rút ruột, viết xong bài nào cũng cảm giác kiệt sức.

    Đọc thơ Việt, tìm thấy mình, thấy xót xa....


    Ở lại đi.



    Ở lại đi!
    Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết
    tiếng cười chưa dứt
    đêm chưa về sáng...
    Nơi này còn cần một người để lau nước mắt
    cần một tiếng thở dài đồng cảm
    cần một cái lay vai thức tỉnh...
    Nơi này còn những ngày thật ngắn
    còn những đêm thật dài
    còn những bình minh một người chưa thức giấc
    những hoàng hôn một người đã chợp mắt...
    Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết
    còn cần một tấm lòng thành thật
    còn cần những ước mơ viển vông...
    Nơi này còn một giấc ngủ bình yên
    còn một cơn gió về thật nhẹ
    còn một ánh trăng qua cửa...

    Ở lại đi.
    nơi này còn cần tất cả!

    -----------------------------------------------------
    Không còn, không còn ai... ta trôi trong cuộc đời....

  2. #2
    svBK's Member Avatar của YesterdayVN
    Tham gia ngày
    Jan 2008
    Bài gửi
    70

    Mặc định

    Đã từng


    Đã từng...
    Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim
    không bao giờ trở lậi
    chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi
    vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân...

    Đã từng...
    có nhiều tháng năm ta chỉa yêu bản thân mình với sự cô đơn
    như một ngôi nhà khóa trái cửa
    bất cần cuộc đời với những chọn lựa
    miễn sao được thấy lòng bình yên

    Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng
    một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ
    một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa
    một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó
    không chút gì đắn đo...

    Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước mơ
    thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động
    biết bao nhiêu con người đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc
    đau đớn mà vui...

    Người chỉ một lần mở cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười
    biết ôm một con người như thế nào là chặt
    biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc
    và biết yêu như thế nào để không bao giờ chia cách
    (rồi người lại khóa trái cửa và mang theo chiếc chìa khóa ra đi!)

    Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay
    bằng những vỗ về, tha thiết...
    sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết
    đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm...

    Ngôi nhà từ đó đi qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông
    đợi một bàn chân quay trở lại…
    trên ổ khóa cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi
    treo tấm bảng nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi
    “Đã từng...
    biết yêu thương một con người!”.

  3. #3
    HUT's Student Avatar của tiger99999
    Tham gia ngày
    Nov 2007
    Bài gửi
    236

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi YesterdayVN Xem bài viết
    Đọc bài nào cũng thấy xót. Có người bảo, Phong Việt làm thơ như rút ruột, viết xong bài nào cũng cảm giác kiệt sức.

    Đọc thơ Việt, tìm thấy mình, thấy xót xa....


    Ở lại đi.



    Ở lại đi!
    Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết
    tiếng cười chưa dứt
    đêm chưa về sáng...
    Nơi này còn cần một người để lau nước mắt
    cần một tiếng thở dài đồng cảm
    cần một cái lay vai thức tỉnh...
    Nơi này còn những ngày thật ngắn
    còn những đêm thật dài
    còn những bình minh một người chưa thức giấc
    những hoàng hôn một người đã chợp mắt...
    Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết
    còn cần một tấm lòng thành thật
    còn cần những ước mơ viển vông...
    Nơi này còn một giấc ngủ bình yên
    còn một cơn gió về thật nhẹ
    còn một ánh trăng qua cửa...

    Ở lại đi.
    nơi này còn cần tất cả!
    Bài thơ buồn thật, hình như là sự khao khát được yêu thương, chia sẻ, mong muốn tìm được sự đồng cảm, kiếm tìm sự bình yên...nhưng tất cả thật mong manh và đang dần trôi xa vuột khỏi tầm tay níu giữ...
    Hãy đi hết con đường bạn sẽ biết mình là ai!

  4. #4
    svBK's Member Avatar của YesterdayVN
    Tham gia ngày
    Jan 2008
    Bài gửi
    70

    Mặc định nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?



    Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
    nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

    Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui
    trong quãng đời quá nhiều mưa gió
    nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể
    chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia

    Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa
    có một cái tựa vai nhau rất khẽ
    có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa
    có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ...
    có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày...

    Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay
    ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió
    khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ
    thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!

    Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu
    nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập
    nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống
    nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng
    để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người...

    nhưng không phải tiếng cười nào cũng là biểu tượng của niềm vui
    khi ta biết trong lòng người đau đớn
    có những lằn ranh mà người không được phép vượt
    mặc ta hứa ngàn lần sẽ đứng đợi phía bên kia!

    Ta đã giang tay, đã quì gối, đã thét gào với nắng mưa...
    người đã chắp tay, đã nằm xuống, đã khóc cạn khô với nước mắt...
    dù biết trước những phút giây đóng dấu bởi số phận
    mà không ai trong chúng ta muốn lặng im...

    Người đã sống quãng đời ấy như một cánh chim
    còn ta sống quãng đời ấy như một cơn gió
    không có giới hạn nào trong bầu trời chúng ta cùng nhau thở
    sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười...

    Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
    nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube