User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6

Chủ đề: Bùa yêu

  1. #1
    bonghongtim
    Guest

    Mặc định

    Ngày trẻ bà ngoại là cô gái đẹp trong làng - Nhưng đường tình duyên chẳng hề may mắn.

    Hai đời chồng, bà có hai cô con gái và ở vậy từ năm 29 tuổị Khi đã già, bà lại nuôi cháu cho con gáị Bà thường kể đủ thứ chuyện khi dỗ tôi và em gái ngủ. Lớn lên trong tôi chỉ còn rõ nhất câu chuyện về cô Thảo đẹp nhất làng, yêu người trai nghèo không lấy được đã nhảy sông tự vẫn. Đêm tối trời, cô thường hiện lên hết khóc rồi lại hát, kết các loại bùa yêu thả chúng bay khắp nơị..

    Mùa thụ Trời xanh nao lòng và nắng vàng cũng ngơ ngẩn. Tôi chạy chân trần đuổi bắt những con chuồn chuồn ớt. Đâm sầm vào bụi cúc tần, tôi bắt gặp màu vàng nồng nàn của những búi tơ hồng vấn vương. Những chiếc lá vàng lơi lả mà chú tiểu trong chùa vun lại, đủ cho tôi chơi nửa ngày không chán. Trong không trung, thỉnh thoảng có sợi tơ trăng mỏng mảnh nhẹ nhàng bay ngang, lúc căng dài lúc co tròn lạị "Bùa yêụ.." tôi hét lên và chạy đuổi theọ Khó khăn lắm tôi mời bắt được chúng. Đám bạn trong làng ngơ ngác nhìn tôị Một bà lão móm mém đi qua nhổ một bãi quết trầu, day day đôi mắt mờ đỏ lắc đầu "Trông như cô Thảo ngày xưa ấy ự.. Rõ khổ!"

    Mẹ đón tôi về thị xã (thực ra cách nhà bà ngoại có 2-3 cây số). Sau mấy năm đi Tây cùng chồng -trông mẹ đẹp ra và chẳng hề thay đổị Chỉ có điều mẹ luôn luôn trong trạng thái nôn nóng và bồn chồn: "Bố mày ở lại bên đó và chạy theo con... Cái đồ gái Tây thô bỉ... Rồi mẹ đến phải sang nữa thôi!". Tôi tròn mắt nhìn mẹ, một nữ trí thức xinh đẹp, quần áo lúc nào cũng hợp mốt, duyên dáng, lại có thể thốt ra những lời đó saọ Mà tôi đã nói bao lần rồi mẹ chẳng chịu nghe chọ Tôi không thể gọi ông ta - chồng của mẹ - bằng bố. Ai thì cũng chỉ có một người bố duy nhất - dù người đó đã bỏ hai đứa con gái 7 tuổi và hơn 2 tuổi ra đị Căm giận bố, mẹ đã cấm cửa ông, gửi phắt chúng tôi về bà ngoại và cũng đi tít mít. Bây giờ mới về được vài tháng thì đã thế... "Năm nay con đã vào đại học, rồi mẹ sẽ chuẩn bị cơ sở để con có thể tự lập được và lo cho cả em. Mẹ phải sang để cột lão ta lạị..". Chẳng nhìn tôi, mẹ cứ lẩm bẩm như một mụ hàng xén đang tính toán với gánh hàng của mình. Ừ thì mẹ đị Chị em tôi dường như không quen rồi đến phải quen và đã quen với những ngày tháng dằng dẵng xa mẹ. Tôi cũng đã quen tháng tháng ra bưu điện lĩnh mấy cân hàng rồi mang đến nhà người quen bán đi, trang trải mọi thứ cho ba bà cháu, trả tiền học thêm cho hai chị em... Chỉ khổ thân cho mẹ - sao cứ bồn chồn, bứt dứt không yên thế!? Có phải do yêu mà mẹ cứ long đong mãi saỏ Tiếc rằng mẹ chẳng có bùa yêụ.. Không giữ được tình yêu với bố, mẹ lao đi tìm và tìm bằng được những người giống, hoặc hao hao giống bố. Ông bố dượng hiện thời của chúng tôi là một ví dụ không phải đầu tiên nhưng cũng chưa hẳn cuối cùng. Mẹ yêu ông ta, than thở, trách giận ông ta lẫn với hờn ghen, giận dữ đối với bố. Bao nhiêu năm rồi chúng tôi chưa gặp mặt bố, chỉ nhận những món quà do ông gửi qua bưu điện. Nhưng mẹ lại biết rõ từng đường đi nước bước của ông, những mối tình và trắc trở mà ông gặp. Mẹ kể lại những điều ấy với bà, với chị em tôi giọng hả hê, đắc thắng xen lẫn sự ghen tuông không giấu giếm. Thật là kỳ lạ. Rồi mẹ lại đi khi biết tin bố tôi cũng trở sang bên ấy và người chồng của mẹ có một cô bồ mớị "Con gái lớn rồi phải biết giữ thân con ạ. Tốt nhất là đừng có xiêu lòng trước những lời tán tỉnh của bọn con traị Bao giờ lấy chồng con sẽ chọn người đàn ông nào yêu con nhất. Đàn bà mà yêu nhiều rồi sẽ khổ..." "Như mẹ phải không?" Tôi thầm hỏi trong lòng và ôm lấy mẹ, cảm thấy hơi ấm nồng nàn từ đôi bầu vú mẹ phả vào ngực và cảm nhận được cả những cái run rẩy từ đôi vai để trần của mẹ. Năm thứ hai đại học thì tôi yêụ Anh ấy đẹp, và dường như hứa hẹn, lấp lánh một tài năng nào đó. Tôi đến nhà anh và reo lên khi thấy bó hoa cắm ngoài phòng khách. Những bông hoa trắng xanh khiêm nhường thường mọc chốn đồng quê có cái tên hết sức bình dị thật thà. Nhưng với tôi chúng mang một cái tên đặc biệt khác: Hoa sương. Bởi những bông hoa chẳng khác nào những chiếc mạng nhiện mắc đầy sương "Hoa sương ử Em hay thật...". Anh cười kéo tay tôi "Mốt thời thượng đấy mà - người ta chở từ quê ra thành phố đủ các loại hoa, cỏ dại khờ?". Trong phòng của anh duy nhất chỉ có một bông hoa hồng trắng ngậm sương, "Đây mới chính là anh - em biết không - và là cả em nữa!". Chúng tôi hôn nhau bên bông hồng. Hương hoa quyện trong hương vị của nụ hôn đầu tiên - ngọt ngào, man mác, chẳng thể nào quên.

    Bốn tháng, sau những lần hò hẹn, những nụ hôn dài mê mải đắm say, tôi bỗng nhận được một lá thư ngắn ngủi và đầy sự có lý của anh. "Chúng ta phải chia taỵ Đừng hỏi anh vì sao em yêu ạ, cũng như anh không hỏi vì sao những loài hoa dại đã có tên mà em vẫn cứ đặt những cái tên ngộ nghĩnh, dễ thương khác cho nó. Chúng ta đã có những giờ phút có thể gọi là hạnh phúc, dễ chịu bên nhaụ Em đã đem niềm vui cho anh và anh với em - cũng vậỵ Thế là hoà và vì điều ấy, xin em đừng tìm gặp hay căn vặn gì anh. Chúc em may mắn và hạnh phúc!". Câu cuối cùng như cười giễu tôị Hạnh phúc ư -Có thể hạnh phúc được không khi phải chia tay với mối tình đầu của mình, với chàng trai đầu tiên mà mình yêủ Tôi bỗng nhớ lại câu nói của anh ta hôm nào: "Những loài hoa cỏ dại khờ mang từ quê rạ..". Có lẽ tôi lúc ấy cũng ìà một kiểu mốt thời thượng của anh tạ.. Tôi phá lên cười, xé tan lá thư và ném nó vào gió. Những mảnh giấy trắng như những cánh bướm bay tan tác, lung tung. Nước mắt tôi tràn ra, chảy ướt cằm.

    Chiều thụ Tôi lang thang trong dãy phố nhỏ, ấm thấp và u ám. Những chiếc lá vàng thả chầm chậm, quấn lấy bước chân. Tôi thèm được trở lại ngày xưa, chân trần chạy khắp nơi, chẳng hề biết trên đời lại có nỗi buồn trĩu nặng lòng và dư vị ngọt ngào lân cay đắng của mối tình đầu vương vấn mãi, Bỗng một gương mặt nhăn nhúm ló ra từ ô cửa sổ: "Mời cô vào trong nàỵ Cô vào đi!" Như một cái máy, tôi bước vào ngôi nhà cổ có đến hàng trăm năm, tường đã chóc lớp vứa trát, lộ ra cả màu gạch hồng hồng. Ông già lôi ở đâu đó ra một chiếc thước dây đã xỉn màu, chẳng nói chẳng rằng loay hoay đo đo, tính tính. "Cô là người của mùa thụ Tôi sẽ may cho cô bộ váy áo kết bằng nắng vàng và tơ trời mùa thụ Tôi đã để dành và chờ đợi từ 60 mùa thu trước. Tuần sau, vào buổi chiều này, cô nhớ đến lấỵ.. Nhớ chưa!". Tôi vâng dạ chào ông ấy ra về. Cũng chẳng thấy ngạc nhiên, dù chưa hề có ý định may sắm gì trước đó.

    Đôi chân cứ tự đưa tôi đến khu phố cổ. Chẳng dám gõ cửa, tôi e dè đứng trước căn nhà khép kín. Bỗng có cô gái đẩy cửa bước ra: "Trao cho cô gái đến đây bác tôi dặn đi dặn lại như thế. Tiền nong à? Tôi không thấy bác nói gì hết. Tôi không dám nhận đâu Bác tôi già rồi, sống một mình và kỹ tính lắm. Được nếu có ai về quê - tôi sẽ hỏi giúp chị...".

    Tôi giũ tung bọc giấỵ Một bộ váy áo vàng nồng nàn điểm những sợi trắng mỏng manh. Tôi khoác chúng lên ngườị Trong gương, một cô gái mắt mở lớn, sáng lóng lánh - một màu vàng say như sắc mật. Làn da mịn như ngà ửng sáng. .. Cô gái nhoẻn miệng cười - những đốm trắng cũng nhấp nháy cười theọ Tôi khép cửa bước ra đường. Ánh nắng thu nhảy nhót theo bước chân. Bao người đi đường nhìn tôi có nhiều người đi xa còn ngoái đầu nhìn lạị.. Tôi, bộ váy áo màu vàng và cùng với nắng thu cuốn nhau đi nhẹ êm, không ồn ã.

    Anh ta đứng trước mặt tôi, cái người tôi đã yêu với mối tình đầu ấy, và chết sững nhìn. Tôi dường như thấy nhẹ nhõm trong lòng. "Em đi đâu vậỷ Dạo này em sao rồỉ" "Em ư - bình thường thôi mà!". Anh ta nắm lấy tay tôi thì thào: "Trời ơi - sao mà màu mắt em lại vàng óng lên thế". Trước đây sao anh chẳng nhận thấy và chẳng hề biết nó đẹp đến như vậỵ.. Chúng mình đi cùng nhau được không?" "Không đâu - em đang bận". "Bận gì nào - anh sẽ cùng làm với em!" "Em còn bận thương nhớ Mùa thu - có làm với em được không?". Tôi phá ra cười giòn giã, vô tư khi nhìn lại guơng mặt tẽn tò ngớ ngẩn của anh tạ Sao ngày xưa tôi lại thấy gương mặt ấy hứa hẹn điều gì đó như tài năng nhỉ? Thời gian trôi qua rồị Lúc tôi yêu và chờ đợi - sao anh ta chẳng đến. Giờ đây tôi không còn là cô bé ấy nữa và anh đã trở thành người xa lạ.

    Bà ngoại bê lên một bát canh rau tập tàng hái trong vườn nhà, mấy ngọn dền cơm, nắm lá ớt, khoai lang rau muống, rau đay và mấy nụ mướp... Trên mâm chỉ độc có một bát tép rang khế và chiếc nồi gang còn vương tàn rơm, thơm hôi hổi mùi cơm mớị Tôi sà vào xới cơm. Canh bà nấu ngon hơn tất cả những thứ trên đời tôi đã từng ăn. Bà vừa quạt cho tôi vừa mắng yêu: "Cha mẹ nhà chị - rõ là lớn quá rồị Cơm gạo nuôi quả là không phí. Thế có đám nào chưa - nói bà nghe xem...". "Sắp rồi bà ạ... Chỉ ít lâu nữa là cháu dẫn về để bà xem mặt". Bà quay đi thở dài: "Con gái trông thế kia - khéo lại cao số cũng nên. Mà con mẹ thì dễ đến ba năm rồi mà chẳng về qua nhà lấy một chốc!". Tôi ôm ngang lưng bà, cái lưng mảnh khảnh đã còng còng. "Cháu lớn rồi, sắp đi làm đến nơị Cháu sẽ lo được cho bà và cái Nhu mà...". Mắt bà rân rấn: "Phần bà đâu có lo gì Lo là lo cho mày kia kìạ.. con ạ".

    Cái Nhu chở tôi ra bến. Nó láu táu: "Chị có nhớ chuyện ngày xưa bà kể không - Cô gái đẹp đêm đêm hiện lên bờ sông thả bùa yêu ấỵ.. Cái anh trai làng

    không lấy được cô đã bỏ đi biệt xứ - giờ mới trở về đâỵ Eo ơi giờ ông ấy đã ngoài 70 tuổi rồi, chẳng vợ chẳng con gì cả...". Tôi giật thót cả tim - vậy ra ông ấy đấy ự Nhưng có khi không phảị Trên đời này thiếu gì chuyện trùng hợp.

    Sắp tới lúc xe chạy, cái Nhu mới bảo: "Em sẽ thi Cao đẳng sư phạm chị ạ. Vừa học gần nhà, ra trường có thể xin dạy ngay tại thị xã". Tôi không tin vào tai mình nữạ "Sao em lạ thế. Sức em đủ để vào đại học kia mà. Trên ấy lại có chị có em. Mẹ cũng đã nhờ người tìm mua cho chúng mình một căn hộ nhỏ".

    Nó kiên quyết lắc đầu: "Em thích nghề giáo viên - lại muốn ở gần bà. Em đã quyết định rồị Tối nay em sẽ viết thư cho mẹ".

    Tàu chạy, nhìn bóng em gái bé nhỏ, lọt thỏm giữa sân ga, nước mắt tôi trào ra: "Nhu ơi nghĩ lại đi em. Chúng mình sẽ được ở bên nhaụ..".

    Thư Nhu viết ngay tối hôm tôi lên trường: "Chị đừng lo gì cho em. Em không giống mẹ và cũng không giống chị. Mẹ luôn luôn theo đuổi cái mà mẹ đã đánh mất. Chị luôn đi tìm những điều chị khao khát - dù có thể chính chị cũng chẳng hiểu nó là cái gì Còn em đơn giản hơn nhiềụ Em bằng lòng với những cái mà mình có. Em sợ những cuộc phiêu lưu, sợ đánh mất mình và hạnh phúc của mình...". Thư của tôi gửi về tới tấp. Những suy nghĩ trăn trở và cả những dự định về tương lai của hai chị em mà tôi vẽ ra đầy hào hứng đã không được nó chia xẻ. Bình tĩnh và cương quyết nó làm theo ý mình. Mẹ tôi bay về một tháng cũng chẳng thay đổi được gì. Bởi ngoài quyết định của nó, bà ngoại là người ủng hộ mạnh mẽ không kém. Mẹ và tôi đành bó taỵ

    Tôi gặp anh trong một dạ tiệc. Anh có sức hút đặc biệt đối với tôị Tôi cảm nhận rõ một dòng điện xuyên suốt từ anh sang tôị Bất cứ anh ở góc nào đang làm gì, dù chẳng hề nhìn thì tôi cũng biết rõ... Lại có cảm giác rằng anh sẽ làm được một điều gì đó to lớn hoặc phi thường lắm. Tôi chẳng hề hỏi mình xem anh có đẹp trai hay không - như những lần tôi vẫn nhận xét một cách hờ hững nhưng người đến với mình. Trong tôi lúc này chỉ duy nhất có một điều đang được nhắc đi nhắc lại hàng trăm, hàng ngàn lần. Anh ấy đấy!

    Nhưng tôi biết giấu cảm xúc của mình - hay chính tôi tưởng thế. Trong trang phục đen, dường như tôi kiêu kỳ và bí ẩn. Chỉ một lần duy nhất đứng đối diện nhau, tôi đã nhìn chiếu vào mắt anh. Tôi thả cho cảm xúc của tôi được tự dọ Ngay sau cái nhìn đó tôi quay đi, rời bàn tiệc.

    Đêm. Tôi ngủ thật ngon lành. Sáng ra trở dậy tôi bỗng xôn xao về một điều gì... Mùa thu đã trở về saỏ Tôi lục tung tủ quần áo và bắt gặp màu vàng rực rỡ của bộ váy áo ngày nàọ

    "Ôi mùa thụ.." Tôi giật mình ngẩng lên khi nghe ai đó gọị Là anh. Anh nhìn vào mắt tôị Tôi cũng nhìn lạị Trong mắt tôi là những đốm lửa vàng nóng sáng đang nhảy nhót lung linh. Dường như chúng tôi đã gặp, đã yêu và đã tin nhau từ lâu lắm rồi - ở một nơi nào đó, từ một kiếp nào trước đó và cho đến tận bây giờ vẫn bên nhau!

    Tôi nhảy bổ về nhà chỉ để kể cho em gái nghe những cảm xúc kỳ lạ của mình. Nó chăm chú nghe và mỉm cười đầy vẻ bà cụ non: "Niềm khao khát và tình yêu của chị đã gặp nhau, hoà làm một. Chị có nghe bà vẫn bảo không: Gái ham tài, trai ham sắc. Điều đó bà nói về chị đấỷ".

    Tôi vội vàng quay trở về Hà Nộị Anh đã đợi tôi ở sân ga từ lúc nàọ Tôi ngả đầu vào tấm lưng rắn rỏi, hít hít cái hương vị dễ chịu toả ra tử anh và lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng. Chỉ muốn nhắm mắt ngủ trên lưng anh - yên ổn - hạnh phúc.

    Tôi ngạc nhiên rồi sửng sốt khi bắt gặp cô gái lạ chờ trước cửa phòng ở của mình. "Tôi dã lấy hết can đảm để có thể đến gặp chị. Anh ấy là của tôi từ rất lâu rồi, từ ngày tôi còn là một cô bé thích chơi trò hoàng tử công chúạ Ngày ấy chúng tôi đã có chung một đứa con là cậu búp bê tóc xoăn miệng rộng. Anh ấy bảo không thể để thằng bé không cha như anh.

    Lớn lên anh hứa sẽ lấy tôi làm vợ - suốt đờị Mọi việc đã gần như thành sự thật thì chị xuất hiện... Chị có thể gặp được người như anh ấy hay tốt đẹp hơn cả anh ấỵ Chị thừa sức để làm điều đó. Nhưng tôi thì chẳng bao giờ... Tôi chỉ có mỗi anh ấy thôi - Chị hiểu không...?"

    Cố giấu vẻ tuyệt vọng trong đáy mắt, cô gái cúi mặt và lặng lẽ bỏ đị Tôi không thốt được lời nào để bảo vệ mình, bảo vệ tình yêu của mình. Bàn chân

    tôi chạm nền đá hoa cứ run rẩy không vững. ở bên anh, suốt đời tôi sẽ chẳng cảm thấy yên ổn và hạnh phúc nữa mỗi khi nhớ đến ánh mắt tuyệt vọng của

    cô ta!

    Nhu đã ra dáng một thiếu phụ lắm rồị Cái bụng tròn tròn nhu nhú, hai tay ve vẩy khoan thai mỗi bước đị Chị em tôi dắt nhau đi chợ. Nó thèm ăn đủ các thứ linh tinh. Tôi dốc tiền ra mua cho nó hàng lô hàng lốc các thứ quà, ăn đến mấy ngày chả hết. Nó bắt tôi ngồi rồi tự mình thu vén dọn dẹp căn nhà nhỏ sạch sẽ tinh tươm đến phát sợ rồi chốc chốc lại ngong ngóng ra phía cửạ Tôi phát nhẹ vào vai: "Sáng nay chồng em đã nói là trưa không về - sao còn mong gì nữa". Nó cười ngượng nghịu: "Em biết vậy mà vẫn cứ mong...". Bà đón chúng tôi từ ngõ, nghe tôi kể tội nó bà móm mém cười: "Thì nó bao giờ chẳng thế. Chồng bận công tác đưa sang đây với bà mà cứ ngóng ra ngóng vàọ Mà chị mày lớn đầu còn dại, chẳng hiểu cái gì sất. Khi con Nhu đòi học cao đẳng bà biết ngaỵ Nó với thằng Huy quý yêu nhau từ thời còn lê la nghịch đất. Sáng nào thằng ấy chẳng sang rủ con Nhu đi học... Chả là con bé này sợ ngỗng đuổi mà...".

    Bà lại nấu canh rau tập tàng, ép chúng tôi mỗi đứa ăn thêm lưng bát cơm rồi gạt đũa chép miệng: "Mẹ mày thì có lẽ bà chết mới về. Chị em ruột thịt phải thương xót đùm túm nhau con ạ - Mà con bảo đưa người yêu về cho bà xem mặt đâủ Chúng mày tổ chức đi, bà còn khoẻ, bà lên bế cháu chọ..". Bà vừa nói chuyện vừa gà gật ngủ. Bà đã già quá rồi còn gì... Tôi cảm thấy trên vai mình thêm một gánh nặng phải mang. Cái Nhu kéo tôi vào buồng, vạch khoe tôi cái bụng tròn thu lu nổi rõ một đường sọc nâu nâụ Gương mặt nó nghiêng nghiêng như lắng nghe mầm sống cựa quậy trong mình và tràn trề hạnh phúc, Bỗng dưng tôi liên tưởng em gái tôi với cô xa lạ hôm nàọ

    Thả lá thư vào nhà anh, tôi thấy trống trải và bơ vơ lạ lùng. Giờ này chắc anh vẫn mỏi chân chờ tôi ở chỗ hẹn. Anh trở về nhà đị Rồi bùa yêu sẽ hết anh sẽ chẳng thể nhớ gì về em. Và anh sẽ, trở về với cô gái ấy - người đã gắn bó với anh từ những ngày thơ ấụ..

    Tôi cùng với bộ váy áo mùa thu nhiệm màu cứ đi lang thang trong thành phố. Vừa đi vừa nức nở, tôi cồn cào mong sẽ có một người nào đó - như anh nhận ra tôi và khẽ gọi: "ơi Mùa thu!"

  2. #2
    duy
    Guest

    Mặc định

    Mưa thị thành
    (039:00 16-01-02)
    Dương khẽ rùng mình. Hắn đang nghĩ tới cảnh chị hàng nước riết róng đòi nợ. Còn cô thường trực ký túc thì cứ cau mặt lại, nhắc hắn đóng tiền phòng nhanh lên. Lại cả quán cơm bụi quen thân nữa. Ngày mai, hắn chẳng biết sẽ bước vào đó bằng cách nào. Nghĩ thế và hắn bỗng thấy sờ sợ. Ánh đèn cao áp hắt xuống, soi rõ cái bóng thất thểu của một kẻ như vừa mất thứ gì đó quan trọng lắm. Cái bóng ấy cứ cúi gằm mặt xuống, từng bước lề mề tiến về phía cầu thang.

    Cho tới khi bước ra khỏi nhà trọ của mấy đứa bạn quen, Dương mới nhận ra rằng trời đã tối từ rất lâu. Bụng đói cồn cào nhưng túi lại chẳng còn lấy một xu. Gần năm trăm ngàn mẹ mới gửi lên hôm qua đã bị chúng nó “vặt” hết cả. Lúc đó, hắn thấy mặt nóng ran. Màu đỏ, đen của những quân bài lơ khơ thì cứ loang loáng tung lên rồi lại rơi xuống trong đầu. Dương thừa biết rằng có tiếc nuối mấy thì cũng chẳng thể đòi lại được số tiền kia. Nhưng hắn vẫn thẫn thờ. Và thất thểu bước về.

    Dương mở cửa vào phòng. Chao ôi, thật ngột ngạt và khó chịu biết bao. Toan quay bước nhưng rồi hắn lại chợt nhận ra : biết đi đâu bây giờ? Giá như những lần khác, nhất định là phải ra cổng làm vài chén. Nhưng mà hôm nay thì không. Hắn chẳng có đồng nào.Mà nợ thì nhiều quá rồi.

    Mấy người ở giường trên vẫn chong đèn, cắm cúi ngồi học. Một anh chàng khác thì nằm vắt chân chữ ngũ, nghêu ngao hát trong khi người bạn bên cạnh không ngớt lời trêu :

    - Thôi, tôi xin ông! Ðừng để đêm nay tôi gặp ác mộng.

    Dương leo lên giường nằm phịch xuống một cách nặng nhọc. Hắn vắt tay lên trán. Muốn ngủ vô cùng mà không thể được. Bụng cứ sôi lên sùng sục. Ðói quá! Giá như được bát cơm với mấy cọng rau muống thì tốt biết bao.

    - Thua hả? - Có tiếng ai đó hỏi.

    - Ừ... - Dương khẽ đáp.

    Rồi hắn cứ nằm thế. Một lúc sau thì ánh đèn trong phòng tắt. Căn phòng hòa mình vào bóng đêm yên lặng. Chàng “ca sĩ” đã thôi hát và đi ngủ từ bao giờ. Những tiếng thở thật đều và êm đềm. Chỉ có mỗi hắn là còn thức. Không thể nào chợp mắt nổi bởi cái đói đang quấy rầy một cách ghê gớm.Thế là hắn cứ phải thức...

    Dương học khá và thi đỗ đại học ngay năm đầu tiên. Khỏi phải nói niềm vui sướng và tự hào của cả nhà, nhất là mẹ hắn. Ngày lên Hà Nội nhập trường, mẹ chuẩn bị cho hắn rất nhiều thứ. Rồi dặn dò đủ điều.

    - Nhà mình nghèo, bố mẹ đã phải suốt đời



    chân lấm tay bùn rồi, cực nhọc lắm. Giờ con lên thành phố, phải cố mà học để còn mở mày mở mặt với thiên hạ. Tốn kém bao nhiêu bố mẹ cũng vay mượn được, miễn sao con chịu khó học tập. Nhưng nhớ đừng có ăn uống hà tiện đấy, phải giữ gìn sức khỏe...

    Thế là hắn xa quê.

    Những đêm đầu giữa chốn thị thành, mới thấy nhớ nhà làm sao! Chỉ có những khi dán mắt vào sách vở, cái nhớ ấy mới nguôi nguôi. Và rồi thời gian qua đi, Dương quen dần với những bữa cơm vội vàng, những giấc ngủ giữa bao bạn bè tứ xứ. Nhờ thế mà hắn đã biết được những điều mà nếu không phải sống xa nhà, sẽ chẳng bao giờ biết. Song, nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy giá như mình đừng biết thì tốt hơn. Nhưng mà ở đời, có những việc đâu thể nói đến từ “giá như” được.

    Dương vốn không biết uống rượu. Ngày còn ở nhà, mỗi lúc mang chai đi mua rượu cho bố, Dương thường tự hỏi không biết rượu nó bổ béo như thế nào mà tại sao nhiều người uống đến thế. Mỗi khi tết năm rằm bảy, cùng với các thứ khác, nhà ai cũng phải có rượu. Ở làng Dương, nhà nào nhà nấy mỗi khi có việc là lại thi nhau nấu rượu. Con đường làng dài chưa tới cây số mà cũng có cả gần chục quán rượu. Cứ nghe người ta nói với nhau rằng “ngon” với “không ngon” mà Dương thấy thật lạ. Cái thứ cay cay, nồng nồng, nhấp vàò muốn cháy họng ấy thì có gì mà “ngon” cơ chứ.

    Hồi ấy mình trẻ con thật! Dương hay nhủ thầm như thế mỗi khi nhớ lại. Phải, trẻ con quá đi chứ. Hắn bây giờ thế này cơ mà! Ừ, thử nhớ lại xem nào, cái lần đầu tiên hắn uống rượu ấy, hôm sinh nhật thằng Trường thì phải.

    Sinh nhật ở ký túc xá thật đơn giản nhưng lại rất vui. Chỉ có vài túi bỏng ngô, dăm cái kẹo lạc nhưng đầy ắp những tiếng cười. Tiếng đàn ghi ta bập bùng nâng lời hát bay cao. Nhưng rôm rả nhất vẫn là khi cả bọn chuyền tay nhau cái cốc nhựa trắng sóng sánh đầy. Rượu.

    - Thanh niên là phải thế!

    - Không say, không... đi ngủ!

    Những giọng nói vang lên như hét. Thoạt đầu, hắn ngần ngừ với cốc rượu trên tay. Hắn định đưa tiếp cho người kế bên thì đã bị một đứa “bắt lỗi” :

    - Này, mày có coi thằng Trường ra gì không hả ? Ðừng để anh em mất hứng. Nào, “Bắc Cạn” bọn tao xem nào!

    Dương miễn cưỡng đưa cốc lên miệng. Hơi ruợu nồng lên rất khó chịu. Ngập ngập ngừng ngừng một tí, rồi cũng cố uống cạn gần một phần ba. Tiếng vỗ tay thật ran.

    Sau vài lần nữa, hắn thấy uống rượu cũng hay hay! Hết chén thứ hai, rồi thứ ba, đầu hắn cứ lâng lâng lạ thường. Hắn thấy không còn nhớ nổi một cái gì cụ thể và rõ ràng nữa. Người hắn thật nhẹ, và hình như mỗi lần hắn cất lời thì lưỡi hơi bị líu lại hay sao ấy. Và hắn bỗng cảm thấy rằng trên đời chẳng còn gì có thể làm hắn buồn được nữa! Từ ấy trở đi, không có cuộc rượu nào trong phòng mà lại thiếu mặt hắn.

    Phải thừa nhận rằng, rượu có sức mạnh thật ghê gớm. Nó đã biến anh chàng Dương hiền lành, nhút nhát của chúng ta thành một con người rất khác. Ngày trước, đi đâu, gặp ai, Dương cũng ít nói, bẽn lẽn y như con gái. Mọi người thường trêu Dương rằng nếu cứ thế mãi thì còn lâu mới lấy được vợ. Thế mà bây giờ, mỗi khi có tí “hơi men” vào, Dương lại nói nhiều đến vậy. Nói đủ thứ chuyện trên đời, không cần biết có ai nghe mình hay không. “Tại sao lại nói “xóa đói giảm nghèo” mà không nói “xóa nghèo giảm đói” nào ?”. “À, thế cậu có biết thế nào là nền kinh tế tri thức không?” “Cái tay Bin - Lađen cao thủ thật đấy!”... Nhưng nếu Dương cứ nói như vậy đi, nói nhiều hơn thế nữa thì điều ấy cũng chẳng phương hại gì, dù người ta có nghe hay không. Ðằng này, sau mỗi lần rượu vào là máu đỏ đen lại “ra”. Chuyện tày trời ấy ngay cả hắn cũng không thể tưởng tượng được. Không thể hiểu tại sao mình lại dính vào và mê mẩn cái trò ấy đến thế. Ngày trước, thi thoảng, hắn cũng đánh bài nhưng mà là chơi đùa. Có thua thì bị mấy cái búng tai hay cùng lắm là chịu cho chúng nó bôi nhọ lên má. Còn ở đây, bây giờ, chẳng có ai là trẻ con nên đã chơi bài thì đừng nói tới “đùa”. Nhiều khi thua hết tiền ăn cả một tháng, Dương phải đi giật gấu vá vai những người bạn hảo tâm. Mà số hắn cũng đen thật. Chơi nhiều nhưng chưa bao giờ biết “được” là gì. Bao nhiêu lần ngồi đánh bài là bấy nhiêu lần hắn đứng dậy sớm nhất. Hắn buồn lắm và thường thẫn thờ tiếc sau mỗi lần như thế.

    *

    - Có điểm, có điểm rồi!

    Những bước chân huỳnh huỵch chạy về phía bảng tin của nhà trường. Ở đó, người ta dán thông báo kết quả thi học kỳ vừa qua. Dương không vội. Hắn đi lững thững và hơi hồi hộp. Hắn hoàn toàn có thể đoán được điểm của mình lắm chứ. Nhưng mà biết đâu đấy...

    ... Bất hạnh cho hắn. Nhưng thi lại thì thi, song cả năm môn thì hắn không thể tin được. Chẳng lẽ lại đến mức ấy hay sao ? Ðầu óc hắn thực sự quay cuồng. Như có cả một trời giông bão ập xuống hắn. Hắn lặng lẽ quay về lớp. Những lời bàn tán về chuyện điểm thấp điểm cao, sao hôm nay hắn nghe rõ thế không biết. Mấy người quay sang hỏi Dương. Hắn không nói mà gục đầu xuống bàn. Chẳng còn gì để nói nữa rồi. Hắn bỗng thấy ở đây sao mà ồn ào thế, chỉ muốn chạy thật nhanh ra khỏi lớp thôi.

    Nhưng sao lạ thế, tan học, chân hắn lại không muốn bước, dù đường về ký túc chỉ có hơn trăm mét. Hắn nhìn những người xung quanh. Họ đang tíu tít sà vào các quán cơm bụi ven đường, nét mặt ai cũng hồ hởi, tươi vui. Hình như tất cả bọn họ đều có điều gì vui lắm và đang nói với nhau những chuyện gì đó vui lắm. Hắn chợt ước mình cũng được bình yên như thế. Tại sao tâm trí hắn lại bứt rứt thế này nhỉ.

    Lại một buổi chiều. Nhanh quá! Mới hôm qua thôi mà đã hôm nay rồi. Một ngày trôi đi cứ như không vậy. Sáng, hắn mở mắt ra thì đã tám, chín giờ. Loanh qua loanh quanh một tí mà mười một rưỡi lúc nào không biết. Bao giờ cũng vậy, chẳng bận bịu gì nhưng bữa cơm nào hắn cũng phải ăn vội ăn vàng cho kịp giờ học. Chiều về, có lúc chơi bài, có lúc lại sang bên ký túc xá nữ tán gẫu hay lang thang đâu đó quanh trường. Biết bao ngày đã trôi qua như thế. Nghĩ lại, hắn thấy sao mà vô vị thế. Hắn cũng muốn mỗi tối chong đèn, cắm cúi ngồi học, nhưng chân hắn cứ chồn lên mỗi khi có trò vui gì mời gọi.

    Mưa. Những chiếc xe phóng vội vàng dưới cơn mưa bất ngờ. Người đi đường bước nhanh như chạy vì sợ ướt. Hắn cũng chạy. Mưa mỗi lúc một to. Người hắn đã hơi dính nước. Hắn thấy lành lạnh. Cũng may. Ký túc xá thật gần.

    Vừa bước lên cầu thang thì đã có người gọi:

    - Mày có thư này. Thế mà cứ bảo là chưa có gì!

    - Của em gái tao chứ ai- Hắn cầm lấy và cố gượng cười.

    Dương lặng lẽ bước vào phòng. Lòng thì buồn mà sao hắn thấy cứ ấm cúng lạ thường. Nó không ngột ngạt như những lần trước, những lần hắn về sau khi thua bài hay say ngất sau một cuộc rượu. Hắn leo lên giường và bật đèn bàn lên vì phòng hơi tối, chậm rãi bóc thư. Thư của cái Hoa đây mà. Chắc nó nhớ anh bởi lâu rồi hắn không về. Chẳng biết dạo này nó học hành ra sao, có đỡ đần được bố mẹ công việc đồng áng nhiều hay không. Ngày còn ở nhà, hắn hay bắt nạt nó, toàn tranh phần hơn với nó, giờ nghĩ lại mà thấy thương quá.

    ... Hắn dừng đọc. Hoa ơi, anh có lỗi với bố mẹ và em nhiều lắm! Tại sao những lúc ấy anh lại không nghĩ được như bây giờ cơ chứ. Xót xa làm sao...

    Ngoài trời, mưa đã tạnh từ bao giờ. Vòm lá bên cửa sổ vừa lúc nãy còn sũng nước bây giờ đang rung rinh, nghiêng mình tạt vào phòng những làn gió mát rượi. Một cơn mưa, mưa thị thành, vừa đi qua, thật bất ngờ. Dưới kia, ở sân ký túc, mọi âm thanh quen thuộc của thường ngày lại bắt đầu rộn lên. Tiếng đánh bóng chuyền. Tiếng gọi nhau của vài cô bé nào đó. Tất cả làm cho hắn thấy thân thương và bình yên vô cùng.

    Nhưng sao lạ quá, khi hắn trở dậy, nghé qua cửa sổ, mọi thứ lại nhạt nhòa đến thế! Cứ như là trời lại đổ mưa và hắn nhìn mọi thứ qua một chiếc cửa kính trong suốt ấy. Hắn đưa tay ra ngoài hiên... Trời đâu có mưa...

    Trần Ngọc Trung

  3. #3
    duy
    Guest

    Mặc định

    Ba người sống trong một nhà

    Vạt đồi đất đỏ, bụi bay mù mịt mỗi khi có một làn gió thổi qua, nhà cửa, bàn ghế, đồ đạc bám đầy bụi, thậm chí tôi còn không dám ngả lưng trên giường vì sợ bẩn quần áo. Ngày ấy tôi lên bảy, thằng Minh em con cô chú họ xa kém tôi một tuổi. Ký ức về Minh trong tôi hầu như không có gì. Tôi không thể nhớ nổi mặt mũi nó thế nào, giọng nói của nó ra sao, tôi đã chơi với nó trong những hoàn cảnh như thế nào. Có chăng chỉ là sự quan tâm chu đáo của chú tôi đối với hai đứa, tôi còn nhớ láng máng hình ảnh trưa nắng chang chang, chú tôi còng lưng đạp xe đưa thằng Minh và tôi qua những vạt đồi đỏ để đi ăn kem mút. Còn cô tôi, tôi chỉ nhớ rằng cô bảo cô lo cho thằng Minh lắm, ở mảnh đất miền núi này xung quanh trẻ con lớn lên phần lớn đều biết hút thuốc phiện. Nhưng rồi cô cũng chỉ lo được thế thôi, hoàn cảnh cuộc sống kéo cô tôi sang nước ngoài làm ăn một mạch mười mấy năm trời, bỏ lại Thái Nguyên có thằng Minh được chú tôi sống cảnh gà trống nuôi con tần tảo chăm sóc dạy bảo. Tôi về Hà Nội ngay sau bữa liên hoan tiễn cô tôi đi nước ngoài. Bẵng đi mười mấy năm trời, tôi chỉ còn được biết thông tin về chú tôi và thằng Minh qua những lá thư cô gửi. Mà nói thật, với trẻ con như tôi hồi ấy, những thỏi sôcôla béo ngọt từ nước ngoài được cô gửi về quan trọng hơn.
    *Thái Nguyên, mùa này gió se lạnh. Thành phố đang chuyển mình theo dòng chảy kinh tế xã hội của cả nước. Ngoài khu công nghiệp gang thép chủ lực, nhiều tổ hợp chế xuất có vốn đầu tư nước ngoài đang to đẹp mọc lên. Là đầu mối giao thông quan trọng với mười hai tỉnh miền núi vùng cao phía Bắc, Thái Nguyên bây giờ nhộn nhịp ô tô ra vào, đường xá đông đúc xe máy Tàu - Nhật các chủng loại. Lộp cộp trên mặt đường nhựa, còn có tiếng vó ngựa của bà con dân tộc miền núi áo khăn sặc sỡ, đeo gùi xuống phố mua hàng.

    Tôi về Thái Nguyên trong tâm trạng của một kẻ chạy trốn. Hà thành náo nhiệt với hàng núi công việc, những mục tiêu chiến lược - tham vọng và vô vàn những mối quan hệ chìm - nổi, ngang dọc ràng buộc quấn quít với nhau luôn chực bổ vào tôi, vắt kiệt tâm trí hòng buộc tôi phải hòa tan trong dòng chảy cuộc sống hiện đại với tốc độ của gió. Tôi rã rời. Tôi cảm thấy nhàm chán với thứ cuộc sống - công việc đòi hỏi một thứ kỷ luật sắt thép. Cuộc sống bây giờ là thế. Kiếm thật nhiều tiền, cà phê thuốc lá và những cô bạn sành điệu mắt xanh mỏ đỏ. Nó đang mất dần tính thi vị và xúc cảm. Tôi muốn bỏ lại tất cả. Lên Thái Nguyên như một kẻ độc hành.

    Cô tôi đã chỉ đường đến nhà qua điện thoại. Giọng cô có vẻ nhanh nhẹn nhưng vô cảm. Cái giọng nói của người có địa vị, có tiền bạc, nhưng không có nhiều thời gian. Chẳng sao, tôi cũng quen nói cái giọng ấy với mọi người rồi. Vả lại cũng chẳng có nhiều thứ để tủi thân. Bao nhiêu năm trời không gặp mặt, không nghe được giọng nói, chẳng có cớ gì cô lại vồ vập lấy tôi mà thăm hỏi, mà biểu lộ cảm xúc như với một đứa trẻ. Phải có một khoảng cách giữa một cậu con trai hăm ba tuổi, một người phụ nữ thành đạt bốn lăm tuổi và mười sáu năm trời xa cách. Tôi nghĩ thế. Và tôi còn phải thu hẹp khoảng cách này với cả chú tôi, cả thằng Minh. Có thể nó sẽ làm sống dậy trong tôi rất nhiều cảm xúc. Ðó cũng là lý do tại sao tôi chủ động tìm đến nhà cô chú, mặc dù tôi có hàng tá bạn ở bốn trường đại học trên này.

    Minh ra tận bến xe đón tôi. Nó nhận ra tôi ngay qua cái vẻ ngơ ngác của một đứa con trai trạc tuổi, lâu lắm mới ghé chân tìm về một miền ký ức, quen mà lạ.

    “Anh có muốn về nhà ngay không ? - Minh hỏi - Mẹ em sợ anh không tìm thấy nên dặn em ra đón. Nhà bây giờ không ở trên đồi nữa”.

    Tôi bối rối, nhìn Minh khẽ cười và im lặng. Tôi không biết mình có thể biểu lộ tâm trạng theo cách nào. Ôm chầm lấy nó ngay từ lúc đầu gặp mặt thì tôi đã không làm rồi. Mà cũng chẳng thể vồ vập hỏi thăm vài câu sáo rỗng đại loại như, em có khỏe không, học hành ra sao, tình hình bạn gái thế nào... Khách khí quá. Gặm nhấm sự im lặng có khi là sợi dây vô hình kéo tôi và nó trở lại ngày xưa. Minh bảo :

    “Nếu biết trước thì em mới chủ động nhận ra đấy. Anh khác hơn so với những gì em được nghe kể. Ðúng là cuộc sống phải không ?”.

    “Ừ, cuộc sống ! Nó làm con người ta thay đổi nhiều lắm”. Tôi không hiểu Minh có ẩn ý gì sau câu nói ấy không nên ầm ừ đưa chuyện theo. Có vẻ Minh tinh tế hơn so với những gì tôi tưởng tượng về nó : Một thanh niên miền núi, khô khan và lạc hậu.

    “Anh Kiệt này, có lẽ chúng ta bắt đầu bằng một tuần trà nhỉ ? Thật may là sáng nay em được nghỉ sớm, em có một cái quán ven hồ rất hay. Chắc xung quanh chuyện anh rời Hà Nội về đây - bè bạn, và những cơ hội kiếm tiền, anh muốn tìm kiếm gì ở thành phố bụi mù này ? Thái Nguyên có chè và con gái Tuyên Quang ở đây tâm hồn cũng được. Có vậy thôi”.

    “Vậy thôi ?- Tôi tròn xoe mắt nhìn - Thú vị đấy”.

    Minh cười. Khuôn mặt bầu bầu có cái má lúm đồng tiền đỏ hồng và khe khẽ lắc. Nó cũng hút thuốc. Cổ con trai miền núi mà lại tròn, đầy đặn. Búp tay thon thon của nó khẽ nâng tách trà lên môi. Trà Thái xanh, nước ngọt, chát và béo.

    *

    Mẹ đi xa nhà từ lúc Minh lên sáu. Hồi ấy nó cũng như tôi thôi. Nhận thức về chuyện mẹ đi nước ngoài toàn màu hồng, ấu thơ trong Minh là những thỏi sôcôla béo ngọt, những phong thư sực nức mùi nước hoa với vô vàn lời lẽ yêu thương của người mẹ trẻ, viết về con trong nỗi cô đơn của những đêm tuyết buông trắng xóa, trên mỗi phong thư còn đọng lại vị mặn của những giọt nước mắt. Trong thư mẹ dặn Minh phải gắng giữ gìn sức khỏe, nghe lời bố và phải học giỏi. Bố của Minh hiền hậu đảm đang. Bố nhận lấy phần trách nhiệm nặng nề là ở nhà chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi dưỡng con cái và chung thủy chờ đợi. Có người trách bố là nhu mì, không gánh vác nổi trọng trách đảm đương kinh tế gia đình để vợ phải lao lực. Nhưng Minh hiểu bố. Thời đất nước còn bao cấp, cả xã hội xung quanh Minh còn đói nghèo và lạc hậu thì việc làm, trách nhiệm của bố thực sự là một sự hy sinh thầm lặng. Bố nhường cho mẹ tất cả cơ hội để phấn đấu, trong đó có cả tương lai của Minh, còn mình ở lại đảm đương hậu phương vững chắc, chờ một ngày hạnh phúc gia đình đoàn tụ.

    Ngày Minh vào lớp một, bố đạp xe đưa Minh đến trường. Bạn bè ngạc nhiên hỏi : “Mẹ của mày đâu ?”. Minh đợi bóng bố đạp xe đi khuất mới mím môi trả lời : “Mẹ tao đi nước ngoài”. Bọn bạn bè cười tung tóe lên rồi chạy ào vào lớp. Câu đầu tiên chúng giới thiệu với cô giáo về Minh là : “Cô giáo ơi, bố mẹ bạn Minh bỏ nhau!”.

    Hết năm học lớp một, mẹ về thăm Minh được vài hôm rồi lại tất tả ra đi. Mẹ để lại cho Minh kẹo sôcôla, những câu chuyện làm ăn thấm đẫm mồ hôi, nước mắt ở nước ngoài và một nỗi nhớ. Mẹ dặn Minh không có mẹ ở nhà nên càng phải cố gắng học thật giỏi, trong đó sẽ có tương lai của Minh, của bố mẹ và cả của thành phố núi đồi này.

    Minh vào cấp ba, cứng cáp và gương mẫu. Trong lá thư gửi mẹ, đã có chút ít suy nghĩ, riêng tư và những khoảng cách nho nhỏ với mẹ của một cậu con trai mới lớn. Tình cảm nhưng ngượng ngập. Chín chắn nhưng lại nhút nhát. Minh kể cho mẹ nghe về những điểm mười, những thành tích, bằng khen và “trọng trách” bí thư của mình. Và cả ánh mắt của những cô gái, “chưa phải tình yêu đâu mẹ nhỉ ?”. Lá thư Minh viết mộc mạc như thế. Những điều không thể nói cho bố. Mẹ kể cho Minh nghe cuộc sống ở bên này, học sinh, sinh viên học và làm một ngày mười sáu tiếng, hai tiếng về đêm lên mạng, mở “mail”, “chat”, tìm kiếm những thông tin, cơ hội... Có lẽ mẹ cũng sắp về nước thôi. Mẹ muốn con theo kịp cuộc sống hiện đại, nhưng mẹ cũng sợ nó cuốn mất con của mẹ đi.

    Ngày mẹ về, Minh là lớp trưởng, là đảng viên sinh viên cao lớn, đĩnh đạc. Mẹ cũng muốn ôm Minh vào lòng nhưng chẳng thể được nữa. Nhớ thì rõ ràng là nhớ , thương thì rõ ràng là thương nhưng Minh chỉ có thể nói được tiếng “mẹ” rồi im lặng. Có cái gì nghèn nghẹn nơi đôi mắt, nơi cổ họng. Con vẫn là con nhưng con bây giờ không được bé lại như thuở nào. Minh cũng đưa mẹ đến cái quán trà này để ngồi. Im lặng trải hồn mình trên mặt hồ để tìm về nỗi nhớ...

    “Mười sáu năm, nhanh quá phải không anh ? - Minh nhìn tôi cười hiền hiền - Cái cảm giác gặp mẹ và gặp anh ở đây, nó từa tựa như nhau vậy”.

    “Ừ, một khoảng cách đủ để nhìn thấy có sự thay đổi. Em trưởng thành rồi”. “Thế còn anh ? Cuộc sống như anh kể quả là em chưa tưởng tượng nổi. Ðứng là hơi thiếu cảm xúc”.

    “Em sẽ còn phải “lạnh” hơn thế nữa để tồn tại và phát triển. Biết nhanh, nhiều, làm theo cái mình vừa biết, cũng thật nhanh, làm xong quên ngay để biết và cầm cái khác. Công nghệ đó gọi là “in tiền”. Ðã lâu lắm rồi, anh không muốn và cũng không được xem một bộ phim hay !”.

    “Anh “ấm” lên rồi nhé ! - Minh cười vỗ vai tôi - Cái gì anh cũng cảm nhận được. Và rất hay. Quan trọng là anh có muốn hay không. Thôi về nhà em, anh sẽ thấy sự lựa chọn của mình là sáng suốt”.

    Minh chìa tay kéo tôi dậy. Bàn tay mềm mại và ấm áp. Nó tranh tôi trả tiền. Hai đứa rời quán và phóng xe với tốc độ của gió. Hát

    toáng cả đường.

    Chú tôi hôm nay dậy từ rất sớm. Trời chưa rét nhưng chú đã đi giày và xỏ một đôi tất rất cao. Những thứ này là do cô tôi mua từ nước ngoài về. Mùa đông ở bên đấy lạnh. Như ở bên này “rét Thái Nguyên rét về Yên Thế, gió qua rừng đèo Khế gió sang”, cô muốn sưởi ấm cho chú cũng như chú luôn muốn cảm nhận được hơi thở của cô. Những đồ này, chú nâng niu cất giữ từ cuối mùa đông trước để đợi chờ cơn gió lạnh đầu tiên của mùa này tràn về là mang ra mặc. Lúc trời vẫn còn tối mờ, cô tôi và Minh còn đang say ngủ trên căn phòng chăn nệm ấm thì chú đã kéo cửa dậy đi chợ. Bao năm làm ăn bôn ba ở nước ngoài, cùng sự chắt chiu của chú và Minh ở nhà, gia đình cô tôi mua được mảnh đất và xây nên căn nhà ba tầng mặt phố. Cô vẫn tiếp tục bận rộn với công việc quản lý cho một cơ quan thực thuộc Trung ương. Minh thì tối mặt tối mày với việc học tập, tham gia công tác đoàn hội. Gia đình còn mỗi chú tôi ở nhà. Ngoài việc chăm sóc chu đáo công việc nội trợ, chú còn chung vốn cửa hàng với hai người bạn bán đồ điện máy. Từ sáng đến tối, cả nhà, việc ai nấy lo chạy như chong chóng. Chỉ đến khi tối mịt, kéo bốn cánh cửa xếp lại, đóng kín tám cánh cửa kính chắn gió, vứt tất cả những bộn bề ồn ĩ ngoài đường quốc lộ đi, ba người mới chụm đầu chuẩn bị cho một bữa tối ấm cúng. Cô đeo tạp dề nấu ăn cùng chú trong bếp. Họ nói chuyện thời sự trong ngày, những việc đã thực hiện được và kế hoạch của ngày hôm sau. Thỉnh thoảng họ lại cười phá lên. Thậm chí Minh còn thấy mẹ cầm đũa bếp đuổi theo bố lên khắp ba tầng gác. Những lúc như thế, Minh lại bụm miệng cho khỏi bật cười. Mẹ sống hiện đại. Bố sống tình cảm. Họ hòa quyện với nhau bởi tình yêu, mặc dù đã xa cách nhau hơn mười mấy năm trời. Minh thích như thế. Tình cảm để gần gũi và sống thật. Hiện đại để nắm kịp thời gian và sống có nghĩa với cuộc đời. Như mẹ Minh, bận bịu như vậy rồi tối vẫn mày mò sách vở để học. Mẹ bảo, mẹ còn mười năm để phấn đấu nữa thôi, con phải nhanh lên nữa nhé. Những lúc như thế, Minh lại ngẩng đầu lên cười, con đang ăn cơm với tốc độ của gió đây, ăn xong lại theo học một lớp tiếng Anh một lớp vi tính nữa, mẹ yên tâm chưa nào. Bố thì trêu Minh là, bằng tuổi Minh ngày xưa bố đã cưa đổ mẹ rồi, một cô nữ sinh xinh nhất Thái Nguyên hồi ấy. Bố sợ Minh sống khô khan, giống “sư” không biết cảm nhận cái đẹp. Mẹ đấm lưng bố thùm thụp, khoe rằng thỉnh thoảng vẫn thấy Minh mua đào, những quả đào chín mọng già, những mười chín đồng để tặng bạn gái, mặc dù mới chỉ thấy “thích”.

    Cô tôi đã khoe với chú rằng tôi sẽ về vào ngày hôm qua. Cô dặn chú phải đi chợ thật sớm. “Mười sáu năm trời nó mới về đây đấy ! - Cô nói - Anh phải mua thật nhiều vào, nấu thật ngon vào, khổ thân anh em nó lâu lắm mới gặp nhau, không biết còn nhận ra nữa không”. Cô tôi thu xếp được một buổi trưa cùng ăn cơm nói chuyện với cả nhà thật lâu. Chú tôi đi chợ phiên miền núi gần bốn mươi cây số để mua thịt lợn rừng, cá chép sông về làm bữa cơm trưa uống với rượu cốt hổ, thứ rượu cực quý mà chỉ những lần có thượng khách chú tôi mới mang ra mời. Cái khoảng cách mà Minh, cô và tôi bắt gặp sau bao năm trời xa cách bị xóa đi rất nhanh. Câu chuyện được sưởi ấm bằng những kỷ niệm, dù ít, dù đã bị phai mờ nhưng đều lần lượt hiện về với nhiều cảm xúc. Lần đầu tiên trong đời tôi say. Cả say chuyện lẫn say rượu. Thứ rượu quê đậm mà êm, đầu óc cứ lâng lâng.

    Tôi ở Thái Nguyên một ngày. Có thể là đủ mà cũng có thể là chưa. Sau bữa cơm trưa, mọi người lại ai làm việc nấy. Cô tôi bảo, cháu cứ tự nhiên như ở nhà. Tôi biết là cô chỉ nói thế thôi. Cô vẫn nói chú và Minh phải tiếp đón tôi như buổi ban đầu. Sự quan tâm của ba người quả thực làm tôi rất áy náy. Buổi tối hôm ấy, Minh đưa tôi sang khu gang thép uống rượu ốc ven hồ. Lại say lâng lâng. Gần mười hai giờ đêm chúng tôi mới về đến nhà. Cô chú vẫn chưa ngủ. Cô đang sửa soạn sách vở giấy tờ cho ngày làm việc hôm sau, chú thì mua thuốc lá, bánh ngọt và pha chè để đợi chúng tôi về cùng xem bóng đá. Chúng tôi ngồi nói chuyện và xem cho đến gần sáng. Minh bảo : “Sắp bình minh rồi anh ạ”.

    Rời Thái Nguyên, ký ức trong tôi được sưởi ấm trở lại. Ðúng là thành phố đã chuyển mình. Trong đó có sự góp mặt của cô, chú và Minh em tôi. Sáng nay, cô tôi đã dậy đi làm từ rất sớm. Chú cũng thế. Minh thì đi học. Có một chuyến xe khách đang im lặng chờ đợi trước cửa hàng.

    N.K

  4. #4
    duy
    Guest

    Mặc định

    Yêu người chưa biết mặt

    1. Tôi choáng váng. Như một tiếng sét đánh ngang tai. ở cái bưu điện nhỏ cách thành phố ngót một ngày đường ô tô, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi. Bà bảo rằng : ''Mày đừng tơ tưởng nữa. Nó đã lấy chồng!'' Bà cúp máy. Và thế giới quanh tôi sụp đổ.
    *
    Khi buồn, những thằng con trai thường tìm đến rượu. Nhưng tôi không biết uống. Thực ra thì không thích. Tôi biết rằng, nếu chỉ ''hơi thích'' thôi thì tôi đã là một thằng uống ruợu rất giỏi, thậm chí hơn cả nghiện. Đấy, con người tôi là như thế. Lao đầu ngay vào những gì mình thích và thường thì chẳng bao giờ chịu ''về nhì'' trong một cuộc chơi. Tỉ như chuyện hút thuốc lá. Biết rằng xã hội lên án, gia đình, người thân khó chịu, thế mà tôi vẫn hút. Một lần, ở cửa khẩu Cổng Trắng Lạng Sơn, tôi mặc một bộ quần áo màu ghi, đi lại, thăm thú rất tự nhiên, mặt mũi hình như có nét giống với người địa phương nên người ta lầm tưởng là dân Trung Quốc. Vào một cửa hàng bán đồ điện, người ta chào ''nỉ hảo'' rồi rút thuốc ra mời. Cách mời thuốc của người Trung Hoa rất lạ, họ không chìa cả bao thuốc ra mà chỉ rút lấy một điếu, trân trọng nhưng dứt khoát đưa về phía người khách. Tôi bảo mình là người Việt Nam và không hút thuốc lá. Hình như anh ta biết tiếng Việt. Trong ánh mắt anh ta có một chút ngạo mạn và khó chịu. Thế là tôi vồ lấy bao thuốc. Cho đến khi nghe nhàm chán những lời răn đe của bố mẹ về hút thuốc lá thì với tôi thuốc đã là một người bạn. Thân thiết hơn người yêu rất nhiều. Đó là lý do tại sao tôi cứ lờ đi trước những ánh mắt của các cô bạn cùng lớp. Với những thằng bạn đua đòi thì ba điếu thuốc trong một ngày thời kỳ tập hút đã làm chúng lộn mửa. Với những thầy giáo ở khoa thì một buổi đứng lớp họ hút ba điếu, người giỏi ra thì ba ngày họ hút hết một bao, người nghiện nữa thì một ngày một bao. Tôi hút ngay một ngày ba bao. Đều đặn như thế bởi thấy thích. Rất thích. Và rất may là tôi biết kiếm ra những đồng tiền trong sạch nên chẳng phải ngửa tay xin ai cả. Rồi đến một lần chờ bay ở sân Nội Bài. Thèm thuốc quá, trong túi lại là một bao ''Davidoff'' rất thơm, nhìn quanh chẳng thấy phòng hút thuốc nào, thế là tôi châm lửa đại. Một cô tiếp viên xinh đẹp bước lại. Cô ta dành cho tôi những từ ngữ rất lịch sự nhưng không dễ chịu chút nào. Thế là ngượng, là chán và cảm thấy không thích thuốc nữa. Thế là bỏ, dễ dàng, mặc dù tôi đã hứa với mẹ rằng ''khi nào lấy vợ con bỏ thuốc''. Mất đi một người bạn và tôi được vài ba cân thịt đắp vào người.
    2. Tối nay, tôi lại mất đi một người bạn nữa.
    Hơn cả một nỗi buồn. Có lẽ là một niềm đau trong tim đầu tiên của tôi thời trai trẻ. Làm gì để kéo mình ra khỏi sự hụt hẫng ghê gớm này. Phải, gào toáng lên! Có một quán karaoke đối diện bưu điện. Ba em mắt xanh mỏ đỏ lườm nguýt sém mi mày rồi phụng phịu ra khỏi phòng. Tôi chỉ cần một cái bụng chứa đầy rượu trước khi trở về nhà để nói với thằng em rể rằng tôi đã bị ''đá''. Và tôi cũng biết say. Tôi đã hát đi hát lại bài ''Bóng cây kơ nia'' bảy lần rồi. Em rể tôi làm việc ở nơi có nhiều cây kơ nia như thế. Đó cũng là nơi ở của một người con gái tưởng chừng đã là vợ tôi.
    Tôi về quê ăn cưới con em vợ của anh ta, nó là em con dì ruột. ở bữa cơm ''lại mặt'', em rể hỏi: ''Có nhắn gì cho cô em không ? Ngày kia tôi đi''. Tôi hỏi, em nào ? ''Em mà bố anh định cưới cho anh đấy!'' Tôi thở hắt ra, tim đập thình thịch. Ôi Chúa ơi! Em rể đã nhắc tôi một chuyện hệ trọng trong đời mà tôi quên khuấy. Tôi lặng lẽ biến đi trong bữa cơm để tìm về với miền cảm xúc. Những ngày qua quả là đã làm trái tim của tôi hơi dao động. Em tôi, đứa em tôi thương nhất đã lấy chồng, một thầy giáo dạy văn huyện. Bạn bè nó, trong đó có cả bạn bè tôi chơi vào những lần về quê thời niên thiếu, đều đã lập gia đình hoặc có nơi có chốn. Chúng hỏi tôi, mày thế nào, cưới có mời chúng tao ra Hà Nội không, ngày xưa mày ao ước đẻ nhiều con lắm, giờ có sợ nhà nước kỷ luật không... Vân vân và vân vân. Những câu hỏi ấy dồn tôi về những kỷ niệm thời niên thiếu. Thời xưa, Triệu Vân đã trả lời Lưu Bị và Khổng Minh khi họ định cưới vợ cho mình rằng : “Làm đại trượng phu ở đời, chỉ lo công danh sự nghiệp không lập được chứ lo gì chuyện lập gia đình”. Tôi tôn thờ Triệu Văn, cả Mã Siêu nữa, tôi thấy ở họ những nét tài năng, khí phách và lòng dũng cảm, đồng cảm với tính cách của mình. Tôi nghiện Tam Quốc. Nhưng không phải vì thế mà hoài cổ. Cái chính là phải biết chắt lọc những tinh hoa của người xưa để vận dụng và thế hệ mình sống. Bây giờ, tôi hâm mộ Beckham. Chỉ là tài năng thôi. Tôi chưa đủ can đảm để cạo trọc đầu như Beck mong rằng mình có thể đi trước thời đại. Em tôi, bạn bè tôi vẫn nhìn tôi bằng con mắt như thế. Nhưng hình như bây giờ họ đã bắt đầu ái ngại. Tôi vẫn là tôi như thế thôi, người ta bảo rằng mình lập dị cũng được, khô khan cũng được, thiếu duyên “sát gái” cũng được. Sau những câu nói ấy tôi cũng chẳng phảng phất một nỗi buồn nào. Tôi có công việc để luôn luôn bận rộn. Thế mà buổi tối nay, chỉ vì một câu hỏi vô tình thôi, cộng với ngoại cảnh cưới xin rôm rả ấy, tôi đã hóa thành thế này. Có nỗi đau nào giống nỗi đau của tôi không. Một năm qua, tôi đã phải nghiến răng để quên em đi. Nhưng bây giờ thì không thể được nữa. Tôi đã mất em và càng nhớ về em đau nhói cả trái tim, nhưng muộn mất rồi.
    3. Chuyện xảy ra trong một bữa ăn cách đây một năm. Em rể nghỉ việc lái xe ra Hà Nội xây thêm nhà cho gia đình tôi. Xây để ở thôi chứ chẳng phải cho thuê mướn kinh doanh gì. Sau một thời gian đi công tác Tây Nguyên, bố tôi mang về cho gia đình, trừ tôi ra, một niềm hứng khởi : Ông tìm thấy một cô gái! Cả đoàn cán bộ ấy cứ khen rằng chưa gặp một ai xinh đẹp nết na như vậy. Được biết là cô ta chưa có chồng, hoàn cảnh cuộc sống xung quanh lại tương đối lạc hậu, ai cũng muốn cưới cô ta về cho người thân của mình : anh con ông bác, em út đằng nhà vợ, em cậu ruột mới đi nước ngoài về... Bố tôi là “sếp” nên bảo : “để cho con trai anh!”. Thế là họ trêu nhau, dần dà thành sự thật. Cô ta gọi bố tôi bằng “bố”, bố tôi gọi cô ta bằng “con”, mọi người xung quanh vun vào. Về nhà, bố tôi vận động hành lang dần dần. Với vợ - cưới cho nó bớt “nổi loạn” đi. Với con gái - chị dâu mày xinh lắm, hơn những đứa mày giới thiệu. Với cháu rể - cháu dò xem nó quan hệ với con nào chưa, nông sâu thế nào. Và với tôi - ôi, phòng con trai đẹp quá, bố sơn màu hồng nhé, màu của hạnh phúc đấy... Tôi chẳng hiểu ông muốn gì, còn ông thì cứ như nhà hùng biện. Trông trẻ ra mấy tuổi ?
    Tới bữa ăn, ông trịnh trọng tuyên bố : Con sắp lấy vợ! Tôi suýt nghẹn. Tôi không muốn nghe thấy gì nữa, bởi chỉ một từ ông nói ra thôi cũng làm cho tôi ngượng ngùng khắp các tế bào cơ thể. Tôi bỏ đi. Không có một cơ hội nào cho cô ta và câu chuyện của bố tôi suốt một năm trời.
    4. Vào lúc này đây, tôi muốn có em mãnh liệt. Em thương yêu ạ! Kể cả đang học cũng lấy. Mấy thằng anh tôi chơi còn lấy vợ từ năm thứ hai ĐH có sao đâu. Nhưng tôi sẽ một mình tìm đến chứ chẳng cần phải ai đưa đẩy cả. Em rể bảo, đúng là cô ta xinh thật. Em đã tận mắt nhìn thấy ảnh cô ta gửi ra. Em còn nghe cả điện thoại nữa, giọng nói dịu dàng, cô ta gọi cậu mợ bằng “bố mẹ” và hỏi anh đang làm gì, ở đâu. Hình như cô ta gọi điện thường xuyên thì phải. “Anh không ngượng nữa à ?”, tự nhiên em rể hỏi. “Không! Mày kể tiếp đi”. “Nhưng...” “Kể đi!” Tôi ra lệnh. Nó bảo, nhà cô ta từ Bắc chuyển vào Tây Nguyên làm kinh tế mới. Con nhà gia giáo nhưng nghèo, thi đậu công chức nhưng không có quan hệ, tiền bạc nên phải lên vùng cao dạy học. Khổ, xinh đẹp nhất núi rừng nhưng chẳng yêu được ai, cao thì không có, thấp lại chẳng thông. Có bộ đội ở đấy vào tán nhưng cũng chẳng đi đến đâu cả. à quên, còn có một sĩ quan nữa... “Cái gì?” Tim tôi như bị dao cứa. “Mà không, cũng chưa đi đến đâu. Cậu bảo thế mà”. Tôi thở hắt ra. Không hiểu em rể có đọc được suy nghĩ của mình không. “Em chỉ biết có thế. Một tháng sau khi xây nhà nghe mợ bảo cô ấy vẫn gọi điện”. Tim tôi như bị dao cứa nhát thứ hai. Phũ đến thế là cùng. Không thể phũ hơn được nữa. Mặc dù tôi đã từng rủ bạn gái thích mình đi xem phim, rồi bỏ mặc cô ta tức tưởi đi xe ôm về nhà trước khi vào rạp, nhưng có lẽ vẫn chưa thấm tháp gì so với vụ này. Tôi tưởng một người con gái như thế đã bị “tuyệt chủng”. Chúa ơi! Lương giáo viên miền núi tháng chưa được 300.000đ, không biết cô ta sẽ sống thế nào sau mỗi lần nhấc điện thoại đường dài ra Hà Nội. Bố tôi chỉ biết mỗi chuyện của mình thôi. Chắc ông phải “gà” vào tai cô ta rằng tôi là một vị thánh! Thằng em rể bảo : “Cô ta muốn có hộ khẩu Hà Nội ấy mà”. Tôi gào lên : “Thằng ngu! Lòng dũng cảm và một tấm chân tình đấy! Mày hiểu không ? Bọn con gái, không, đàn bà rồi, hơi thở thực dụng của chúng sống sượng lắm, tao ngửi quen rồi. Cô ấy không phải như vậy!”. “Tùy anh ! Tôi chỉ giúp anh được một việc duy nhất nữa là cái địa chỉ. Con cá sổng là con cá to mất rồi!” Nó đáp chỏng lỏn.
    5.Tôi không biết rằng mình chạy hay mình bay ra bưu điện nữa. Tôi sẽ gọi bằng được, dù mẹ đã bảo em lấy chồng rồi. Không. Tôi không tin. Nghiến răng lại rằng không tin. Em, bóng cây kơnia vẫn đứng đấy đợi chờ tôi nhé!
    Mẹ tôi nói dối ? Bà muốn tôi ngãng chuyện này ra để học nốt đại học.
    Em nói dối? Em hờn trách tôi và em muốn níu lại những gì đã vượt quá giới hạn tình yêu của một thời con gái.
    Em nói thật nhưng em chưa cưới ? Không, tôi sẽ giành lại em, dù bất cứ giá nào.
    Chỉ cần em còn là một cô gái như ngày xưa ấy thôi.
    Mẹ kiếp cái bưu điện miền núi! Nó xì xà xì xoẹt như bà già tám mươi tuổi bị hen suyễn. Tôi gọi cho em từ sáng tới trưa. Không nhận được một trả lời nào. Tôi gọi những số sau cùng liền tiếp với số của em. Gần như là lục tung cả cái thị trấn ấy rồi. Người ta bảo không biết. Tôi muốn biết! Em là ẩn số nào cho ba câu hỏi ở trên ? Dù thế nào đi nữa, em sẽ xứng đáng với tình yêu của tôi bằng được! Tôi sẽ một mình tìm đến.
    *
    Tôi với em rể cùng vào Tây Nguyên. Mất nửa ngày đường mới lên được thị trấn nơi em ở. Xuống xe, hít căng một lồng ngực nắng và gió. Tới trường em dạy học, ban giám hiệu kéo ngay tôi vào quán thịt chó. Rưọu và những câu hỏi về bố tôi nó cứ ứ ự nơi cổ họng.
    Đêm mênh mang. Những bước chân nặng trĩu nhấc tôi đi. Em lặng lẽ ngồi đung đưa chiếc võng dù. Ngọn đèn vàng trong nhà chưa tắt. Tôi ngập ngừng. Em vẫn như trong tưởng tượng. Trái tim của em đã nhận ra tôi. Dù em ngượng ngùng không nói.
    Em gục đầu vào ngực tôi. Những giọt nước mắt tôi bắt đầu lăn trên má. Em có lỗi lầm gì ? Em đã đợi tôi. Còn tôi đã tự mình đánh mất đi một tấm chân tình. Thôi, tôi không nói nữa. Cả những giọt nước mắt nữa. Em hạnh phúc cơ mà. Tôi cũng chỉ mang được hạnh phúc đến cho em thôi. Em đã có rồi. Vậy thì làm sao trái tim tôi phải thổn thức nữa.
    *
    Sáng sớm tôi đi. Em đứng bên chồng, cao lớn vạm vỡ. Họ vẫy chào tôi như vẫy chào một người bạn thân thiết trong đời. Tôi cũng thế. Trong ba lô tôi là địa chỉ nhà em, một tấm hình vợ chồng ngày mới cưới và một tấm của cháu bé. Nó bụ bẫm, kháu khỉnh với đôi môi đỏ giống mẹ và cặp mắt đen láy giống bố.
    *
    Mắt tôi màu nâu, người ta bảo như thế là đa tình. Nhưng tôi nghĩ, có khi không phải. Năm nay tôi mới hăm ba tuổi.
    Ngọc Hà

  5. #5
    duy
    Guest

    Mặc định

    Sau Tết



    Ngày mùng 4, thế là hết Tết. Nhung kéo chăn lên tận cằm, cố hưởng nốt ngày nghỉ cuối cùng. Nhà ngoài tiếng bước chân rậm rịch. Chị Lụa giục chồng đưa nhóc Tí đi trẻ. Chị Gấm kêu chưa kịp là bộ quần áo. Bố càu nhàu mẹ : Giặt quần áo lúc nào chả được, bà có cả ngày ở nhà kia mà, trả buồng tắm cho tôi cạo râu. Thằng Đoạn hét ầm nhà kêu mất vở. Mọi người nháo nhác cả lên cho một ngày mới. Nhung biết hẳn là người đi qua đi lại va chạm nhau, gắt gỏng nhau rồi sẽ cùng quay sang chê bố ngày xưa xây cửa sao mà hẹp.

    Sáng, Nhung đến cơ quan, nhìn quanh nhìn quẩn 8 khuôn mặt trong căn phòng 16 mét vuông mà ngán. Rồi giành nhau máy photo, rồi đùn đẩy nhau pha nước. Sang phòng sếp đã thấy một hàng dài cũng chờ xin chữ ký như mình. Trưa đi ăn cơm, quán bình dân đông nghẹt người, mùi mắm muối dưa cà bí bức. Tối về xách xe đi loăng quăng, chui vào quán cà phê nào cũng mịt mù khói thuốc lá và những tiếng nhạc nhộn nhạo đặc quánh hơn người. Quay về nhà, lại từng ấy khuôn mặt chị gái, anh rể, em trai, cháu trai, cháu gái... Cứ thế, một năm trôi vèo như thể cát chảy qua kẽ ngón tay, chẳng để lại mảy may dấu vết. Chỉ có tâm hồn Nhung, từng hạt từng hạt cát sót lại bám vào, cứ chai sạn dần...

    Giờ này năm kia, Nhung vẫn là cô sinh viên năm thứ tư hồn nhiên vui vẻ, ngày mùng 4 vẫn cùng lũ bạn dung dăng quanh Hồ Tây, trêu chọc nhau, đấm lưng nhau thùm thụp. Nhung có tật đã cười là cười nghiêng ngả làm Thành bao giờ cũng cuống quýt đi đằng sau sợ Nhung cười mà ngã xuống hồ. Nhung biết nhưng cứ tỉnh bơ, cố tình chơi trò đi thăng bằng chới với men theo mép nước. Thành nhíu mày căng thẳng chạy theo nài Nhung xuống. Bây giờ thì Thành ở đâu rồi không biết, đến ngày Tết cũng không điện thoại, không qua nhà. Hai đứa chia tay nhau sau nhiều lần cố tình của Nhung và những cái nhíu mày của Thành mà chẳng đứa nào biết lý do thực sự là gì. Giờ này năm ngoái, Nhung xách xe đến nhà con bạn năm xưa hay đẩy Nhung ngã giúi dụi vào Thành, khóc như mưa gió. Khóc vì việc làm không như ý, khóc vì nhớ thời sinh viên và khóc vì Thành từ ngày nói đi là đi, không bao giờ quay lại. Bây giờ thì Nhung không khóc nữa, không phải vì đã hết nuối tiếc mà bởi quá mệt mỏi và cô đơn. Con bạn năm ngoái an ủi Nhung vừa mới đi lấy chồng. Lũ bạn xưa giờ mỗi người một tỉnh, muốn gọi một cú điện cho nhau cũng lằng nhằng qua bao nhiêu mã số, mã vùng.

    Nhung trở dậy sớm và cố ra khỏi nhà trước lúc xe cộ đổ ra. Thế mà vẫn bị tắc đường. Nhung nhích xe từng chút một, chiếm lấy từng khoảng trống thừa ra, hết sức thành thạo, không cảm thấy thậm chí tí tẹo sốt ruột nào. Quen quá rồi. Một nhà nào đó bên đường cố níu kéo những ngày vui vừa trôi qua bằng bản nhạc Happy New Year. Khi Nhung lách lên thì đúng đến đoạn những lời ca buồn thấm thía : Seems to me now that all dreams we had before are all dead, nothing more.... Nhớ lại hồi tốt nghiệp cấp 3, Nhung làm đơn thi vào khoa Báo chí, lòng tràn ngập mơ ước. Nhung muốn làm một công việc thật sôi nổi, thú vị. Nhung ghét bị giam trong phòng máy lạnh, sáng đến tối về, mà phải là một việc gì đó được tới nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, tiếp cận nhiều vấn đề khác nhau. Không ngày nào giống ngày nào, không giống mẹ, khôa : ''Seems to
    ở nhà một năm không tìm được việc, lúc bố xin cho Nhung vào làm ở nhà xuất bản, bạn bè xì xào Nhung sướng, kiếm được chỗ béo bở. Ai mà ngờ được công việc của Nhung. Ngày thì rỗi rãi ngồi tán phét chờ hết giờ. Ngày thì dồn đống lại bao nhiêu tiểu thuyết, tập truyện, tập thơ cần duyệt. Cả phòng chia nhau mỗi người mấy quyển, cắm đầu vào đọc đến mụ mị cả người. Những tiểu thuyết đầu tay của các nhà văn trẻ chưa có tên tuổi, những tập thơ của ông giám đốc công ty này, vụ trưởng vụ kia, nhạt thếch, đọc rồi quên luôn. Sếp luôn mồm nhắc : Đọc kỹ vào, xem có vấn đề gì về chính trị không, có phá hoại thuần phong mỹ tục không... Cả lỗi chính tả cần sửa nữa, đánh dấu vào, rồi đưa tôi duyệt... Hồi đầu Nhung còn thắc mắc hỏi chị trưởng phòng : Sao thơ chán thế mà cũng cho in? Chị thì thào : Của ông vụ trưởng vụ X. đấy. Nghe nói một năm ông ấy làm 300 bài.... Sau quen dần, Nhung chẳng thắc mắc nữa. Các ông ấy viết, các ông ấy tự bỏ tiền ra in, còn Nhung đọc, sửa lỗi chính tả, đánh dấu đỏ vài chỗ và cuối tháng lĩnh lương. Có vậy thôi.

    Khi Nhung tới cơ quan thì đã muộn gần một tiếng. Mọi người trong phòng đang hí hửng với những phong bao lì xì màu đỏ. Chị Thắm đưa cho Nhung một bao, nói : Sếp mừng tuổi đấy. Một tờ đỏ nhé. Chốc nữa mày gặp, khen ông ấy trẻ ra, cho ông ấy sướng.... Mọi người túm tụm lôi hạt dưa, bánh kẹo ra, ngồi tán chuyện tết nhất. Nhung không có việc gì làm bèn tập đánh văn bản trên máy tính, bằng những vần thơ vu vơ vừa xuất hiện trong đầu.

    Ta không nhớ mà cũng chẳng mong
    Người có đến hay không cũng vậy...

    Chà! Thơ hay quá!. Nhung giật mình quay lại. Bàn Nhung kê ngay cạnh cửa ra vào. Một anh chàng cao lòng khòng, chiếc khăn len vắt hờ trên cổ, đang đứng nheo mắt cười : Chào các anh các chị, em là Thành, sinh viên trường Văn hóa về thực tập... Trời ơi, thế là 9 người trong một phòng! Hết tên để đặt rồi hay sao mà lại là Thành ? Nhung than thầm trong đầu. Chào Nhung, tôi sinh năm 75, Nhung phải làm em rồi... Nhung cúi xuống, cất bài thơ dở dang của mình ''Chà! Thơ hay quá!''. Nhung giật mình quay lại. Bàn Nhung kê ngay cạnh cửa ra vào. Một anh chàng cao lòng khòng, chiếc khăn len vắt hờ trên cổ, đang đứng nheo mắt cười : ''Chào các anh các chị, em là Thành, sinh viên trường Văn hóa về thực tập...” Trời ơi, thế là 9 người trong một phòng! Hết tên để đặt rồi hay sao mà lại là Thành ? Nhung than thầm trong đầu. “Chào Nhung, tôi sinh năm 75, Nhung phải làm em rồi...'' Nhung cúi xuống, cất bài thơ dở dang của mình đi, mở một file mới.

    Từ ngày có Thành, mọi người không phải đùn đẩy nhau pha nước nữa. Ngày hôm sau, Thành đến trước mọi người, quét nhà, pha trà và khi mọi người đến, Thành làm mọi người cười rũ vì những câu chuyện thời anh còn trong quân ngũ, trước khi vào đại học. Nhung gọi anh là Thành mới để phân biệt với Thành của Nhung ngày xưa. Việc đọc sách mà mọi người chán đến tận cổ được Thành mới tiếp nhận háo hức vui vẻ. Anh ngồi đọc những tác phẩm được giao, thỉnh thoảng oang oang nhắc lại một đoạn trong đó, với một giọng nói rất diễn cảm, nhấn mạnh những câu văn ngô nghê hoặc những lỗi ngọng l - n. Mọi người cười ngả nghiêng, đâm ra cũng đọc phần của mình chăm chú hơn. Thành mới còn nhận xét về văn phong của mỗi tác giả, nào là ông này chắc trước học Y, ông này chắc cùng quê Trần Đăng Khoa, rồi còn 300 bài một năm thì khác nào gà đẻ trứng... Cuối cùng bao giờ anh cũng kết luận : C'est la vie! Cuộc sống là thế đấy!. Nhung nhận ra rằng nở một nụ cười dễ hơn mình vẫn tưởng.

    Mới vào làm chừng hai tuần, một hôm Thành mới rủ mọi người tổng vệ sinh phòng . Em thấy phòng mình cứ như là tiện chỗ nào thì kê bàn vào chỗ ấy vậy, lộn xộn quá.... Phòng được xếp đặt lại, 9 chiếc bàn được kê hình chữ U để ai cũng nhìn được cửa ra vào và nhìn được các thành viên khác. Các cánh cửa sổ được mở tung, các ô kính được lau sạch, nắng xuân ùa vào phòng bừng sáng. Thành mới kiếm được ở đâu một cây vạn niên thanh nhỏ lá hình trái tim xanh mướt đặt lên bệ cửa sổ.

    Thành phố dạo này bung ra sửa chữa đường. Phố nào cũng phá phá đào đào. Bụi mù. Bụi bám vào quần áo, bụi đậu lên tóc, len vào trong miệng. Đã tắc đường lại càng tắc hơn. Cô bạn thân nhắn Nhung tới chơi, ngồi khúc khích gục đầu vào vai Nhung khoe sắp có baby. Nói nói cười cười một lúc rồi ứa nước mắt, nhớ lại mới năm nào hai đứa ôm nhau khóc vì nhớ thời sinh viên. Về nhà, Nhung kể cho bố mẹ nghe. Hai cụ loanh quanh thế nào lại quay về đề tài Nhung đã mấy năm rồi chẳng có ai tới chơi. Khéo mà thành gái già con ạ. Tìm một người tương đối mà yên bề đi thôi.... Chị Lụa giằn bát xuống mâm, đứng dậy, vùng vằng giận dỗi cho rằng bố mẹ bóng gió bảo mình chuyển đi cho rộng chỗ. Anh rể và cu Tí theo chị vào phòng trong. Thế là tan bữa cơm. Nhung leo lên gác xép, nằm ôm tấm ảnh cũ của Thành, khóc thầm.

    Thơ của Nhung được đăng báo. Cả phòng lao xao lên mấy hôm vì tin đặc biệt đó. Chẳng hiểu bằng cách nào Thành mới mò được file Thơ của Nhung trong số hàng trăm tên file khác để mà in những bài thơ ấy đem gửi. Nhung có khả năng, đừng nên bỏ phí... Thành nói và đưa cho Nhung thông báo tuyển phóng viên của tờ báo nọ. Nhung làm hồ sơ, Thành đem đi nộp và hai đứa hồi hộp đợi tin. Hàng ngày, Thành mới giành đọc hộ cả phần của Nhung, bảo để Nhung tập viết báo trở lại. Nhung đánh vào máy tính những bài báo về bụi ở thành phố, về không khí ngột ngạt bức bối những lần tắc đường. Những bài báo luôn ẩn giấu khao khát của Nhung muốn đập vỡ mọi thứ. Xen vào đó là dăm ba bài thơ, không hiểu sao bóng dáng Thành ngày xưa nhạt dần. Tòa soạn báo gửi giấy nói Nhung không trúng tuyển, lý do vẫn như ngày Nhung mới ra trường : ít kinh nghiệm quá. Nhung ngạc nhiên vì mình không sốc lắm, cũng chẳng thất vọng. Buổi chiều, Thành mới tới nhà Nhung và trước ánh mắt ngạc nhiên của cả nhà, lôi tuột Nhung đi. Hai đứa ngồi suốt mấy tiếng ở Quán vườn, im lặng không nói lời nào, nhìn ra ngoài mặt hồ Tây đang tím lại một màu rất Huế. Tháng tư, thời tiết đang ngập ngừng bước vào mùa hạ. Quán im lặng đến nỗi Nhung tưởng như nghe được tiếng gió khe khẽ lùa trong tóc. Hồi lâu Thành bảo : Anh sắp hết thời hạn thực tập rồi. Anh định xin vào làm ở phòng mình, nhưng sếp nói đã hết chỉ tiêu... Tiếc quá, không được làm với Nhung nữa.... Thực ra anh hợp với công việc ở nhà xuất bản hơn Nhung. Anh thích công việc ấy và không nhìn nó với con mắt chán nản như Nhung. Có anh, công việc trở nên thú vị hơn cho cả phòng. Nhung nghĩ thầm trong đầu như thế, ước gì mình có thể làm một điều gì đó cho anh. Thành ạ, em định sẽ tiếp tục thi tuyển phóng viên ở các báo khác... Thành nhìn vào mắt Nhung : Thật chứ ? Anh chỉ lo em bỏ cuộc. Hãy đập vỡ tất cả những gì cản trở em Nhung ạ... Trên đường đèo Nhung quay về nhà, Thành với tay ra sau nắm lấy tay Nhung, khẽ khàng đặt vòng qua eo lưng mình.

    Khi Nhung vừa kịp lo sợ cái nóng gay gắt của mùa hè đang đến sẽ làm mọi người dễ cáu gắt bực bội với nhau, thì chị Lụa báo tin anh rể được phân nhà, sang tháng sẽ chuyển đi. Bố mẹ thở ra, không thể nói là không nhẹ nhõm. Nhân lúc cả nhà vui vẻ, Đoạn rụt rè báo tin nó đã làm đơn thi vào Học viện Hải Quân ở Nha Trang. Bố quát ầm lên, nhưng rồi cuối cùng cũng không cấm đoán gì. Nhung nhìn em, nó đang hăm hở y như Nhung hồi trước. Chẳng biết nó có đạt được ước mơ dễ dàng hơn Nhung không. Rồi đây, cả nhà chị Lụa đi, chị Gấm sắp lấy chồng, thằng Đoạn đi học xa, nhà chỉ còn lại Nhung và bố mẹ, chắc sẽ lại thấy buồn nhớ lắm đây, khuôn cửa sẽ thành rộng thênh. Đột nhiên, lúc đi bộ ngược lên con dốc Thanh Niên, Nhung nghĩ tới Tết sau nhà vắng hoe, buột miệng nhắc lại câu nói quen thuộc của Thành ''mới'' : ''C'est la vie!''.

    Phương Thảo

  6. #6
    duy
    Guest

    Mặc định

    Người lạ vừa đến


    Thùng thư ở bên kia đường. Theo thời gian, màu sơn vàng sậm phủ lớp này sang lớp khác, khiến đường nét sắc sảo của cái thùng thư cổ dần lu mờ. Một sự tính toán thông minh nào đó khiến người ta trồng ngay cạnh đấy cột đèn đường, lại đặt thêm một băng ghế lượn sóng dành cho việc chờ xe bus. Những chiều muộn, từ cổng trường đại học nhìn sang, cái thùng thư trông như bóng người đứng trong vùng sáng phẳng lặng của ngọn đèn. Thi thoảng, anh bưu điện tới, loay hoay mở khóa vét vài cái thư rồi bỏ đi. Cái ghế xem ra hữu dụng hơn, nhiều người tìm nó để ngồi, dù đón xe bus hay không. Hạo và Minh cũng hay hẹn nhau ở trạm chờ xe. Chàng trai vẻ ngoài rất đẹp nhưng giản dị và cô gái gầy gò để kiểu tóc người da đỏ ngồi hai đầu ghế, nói với nhau mấy câu vu vơ về việc học, và cười. Nhưng thường, họ im lặng, cùng nhìn xa xăm những con đường tỏa đi khắp nơi cho tới khi cô gái leo lên chuyến xe cuối ngày. Hạo còn một mình. Không phải sự bỏ rơi nhưng cảm giác vắng vẻ đôi khi khiến anh bồn chồn. Anh quay sang nhìn mãi thùng thư cổ quen thuộc mà xa lạ. Giá như anh có thể gửi đi một lá thư rồi chờ đợi điều gì sẽ đến.

    Mưa lất phất. Những người vừa ra khỏi cổng trường nhảy lên xe phóng đi vội vã. Minh cầm cái ô như cầm một mảnh trời nhỏ màu xanh băng vội qua đường, nơi Hạo đang đợi. Aỏnh mắt họ gặp nhau từ xa. Sự giao cảm ấm áp, dịu dàng... Thảng hoặc Hạo tự hỏi vì sao Minh đồng ý hẹn hò với anh, một anh chàng nhà tận tỉnh xa, nghèo, học ngành thiết kế cũng chẳng mấy tiếng tăm trong khi cô là dân thành phố chính hiệu, quen biết rộng, lại sắp sửa lấy hai bằng đại học ngoại ngữ ? Vài người đầu óc đơn giản bảo hẳn cô gái ưa vẻ ngoài đặc biệt của anh - lãng tử, hiền dịu và trông bơ vơ thế nào. Thế nhưng Hạo tự biết thật ngu ngốc nếu tin như vậy. Minh thuộc về rất ít các cô gái không để ý gì sất những điều thuộc về bề ngoài.
    Ngay lần gặp nhau đầu tiên, trong hội thảo về lĩnh vực đồ họa hiện đại ở một cao ốc ngoại quốc, anh lập tức bị người phiên dịch đẩy vào trạng thái lơ lửng. Cô gái để kiểu tóc kỳ quặc, đôi mắt to màu xám tro, giọng nói bình thản đứng hơi lùi phía sau diễn giả. Cô dịch chính xác và khúc chiết. Tuy nhiên, giữa những khoảng dừng, cô ta nhìn đâu đâu xuống cuối khán phòng, nơi Hạo ngồi thu mình với nỗi lo ngại bị phát hiện không có giấy mời. Một khoảnh khắc nào đó, anh cảm giác cô ấy thoáng mỉm cười với anh. Sau buổi hội thảo, Hạo loay hoay chờ dưới cổng tòa nhà, đoán chừng sẽ trông thấy cô thêm một lần nữa. Trái những gì anh dự đoán, Minh không quá khó bắt chuyện. Cô trả lời mấy câu hỏi vấp váp của anh một cách nhã nhặn và hiền dịu. Cô đi bộ. Đó là lý do duy nhất khiến Hạo vững tin đề nghị đưa cô về. Sau này, anh vẫn thầm cảm ơn cô đã không cười phá lên lúc ngồi trên cái yên xe han gỉ. Anh hơn cô một tuổi. Cô am hiểu nhiều hơn anh. Khi anh hỏi : ''Thi thoảng, anh qua trường chờ em nhé?'', cô nói giản dị: ''Thế cũng được!''. Từ ngày thành người lớn, hiếm khi anh hạnh phúc đến vậy.

    ... Hạo vẫn không ngừng nhìn Minh ngay cả lúc cô đã ngồi cạnh bên anh. Những hạt nước nhỏ dính trên mái tóc và vai áo bắt đầu thấm vào cô, ấm áp, tỏa mùi thơm mát cuối xuân. Trời không còn sáng nhưng cũng chưa tối. ánh sáng tím thẫm ánh lên giữa vô số sợi mưa mảnh khảnh. Mặt đường nhựa ẩm ướt loang loáng bóng người vội vã ngược chiều. Túi áo khoác Minh in hằn hình dáng một bức thư. Cô rút ra, xoay trở chiếc phong bì màu xanh nhạt trong những ngón tay mềm mềm, lưỡng lự. Hạo băn khoăn :
    - Em sắp gửi thư đi đâu đó ư ?
    - Vâng. Nhưng chắc cũng chẳng mấy quan trọng...
    - Dù sao em cũng nên gửi đi. Chúng ta ngồi cạnh thùng thư kia đã lâu, nhưng chưa bao giờ có việc gì nhờ vả nó cả - Hạo mỉm cười.

    Cô gái gật đầu, hơi rùng mình đưa anh lá thư chưa dán. Hạo đọc lướt mảnh giấy đánh máy. Đó là tờ đơn đăng ký tham dự một cuộc thi trình diễn tiểu phẩm tiếng Anh. Cô từng nói về nó như một tình cờ. Thoạt đầu anh cũng chú ý bởi những hứa hẹn phần thưởng hậu hĩnh - tiền, chuyến du lịch và nhất là một chỗ làm ở cái văn phòng ngoại quốc tổ chức cuộc thi. Tuy nhiên, sau đó màu sắc mơ hồ lại phủ lên các dự định chớp nhoáng. Suy cho cùng, Hạo chẳng hề biết kỹ thuật biểu diễn ngoài vài lần bị ép buộc chạy cờ cho tiết mục văn nghệ của khoa. Tiếng Anh của anh cũng tồi tệ vậy thôi - chỉ ở mức đọc hiểu làng nhàng, có khi nghe ai phun trong điện thoại vài từ lạ tai, anh còn tối tăm mặt mũi... Thế mà bây giờ, anh đang đọc lõm bõm tờ đơn dự thi của chính mình, do Minh viết. Lá đơn nhẹ nhàng trở lại tay Minh. Cô nhấm ướt mép phong bì bằng đầu lưỡi hồng hồng, dán lại.
    - Em gửi nó đi đây! - Minh nói khẽ.
    - Nhưng anh không biết nói tiếng Anh. Anh sợ đám đông tới phát sốt, đừng nói gì đến đi lại trên sân khấu hay diễn xuất ! - Hạo thốt lên.
    - Anh sẽ làm được thôi, không quá ghê gớm như anh nghĩ đâu. Cho đến khi kết thúc, chưa ai nói được người nào là kẻ thất bại. - Giọng nói của Minh lành lạnh hệt như khi cô phiên dịch trong các môi trường xa cách - Em ngờ ngợ công ty J. mất công tổ chức cuộc thi để tìm ra những người như anh.

    Minh cầm ô bước đến gần thùng thư vàng. Con tem vuông trên góc thư như một con mắt mở to lo âu và hy vọng trước khi biến hút trong khoảng tối. Cơn mưa nhỏ sắp vãn. Ngọn đèn đường bật lên dù mới sắp 6 giờ. Aỏnh đèn vàng thoạt tiên hơi co lại, rồi từ từ lan tỏa, hắt thứ ánh sáng êm dịu của nó xuống nóc ô xanh, vào những tia nước mưa đang yếu ớt dần. Vài người đi đường ngoái lại, nhìn sững khoảnh khắc gương mặt cô gái tóc da đỏ chìm trong màu xanh kỳ dị của cái ô, và nụ cười cô ta với chàng trai đẹp đẽ ngồi trên cái ghế khuất tối kia cũng kỳ dị nốt.

    Xe bus chuyến cuối ngày đỗ xịch tới. Minh nhảy lên, thò đầu qua ô cửa nói to: ''Thế nhé!''. Hạo vẫy tay nhẹ. Trạng thái mất đi sự bình ổn đã xâm chiếm anh. Minh khác. Cô luôn nhìn thấy trong các cơ hội, dù nhỏ nhặt, niềm hy vọng thay đổi. Anh gắn bó với cô vì thế. Giống như con tàu to lớn vất vả tin vào ngọn hải đăng, nó có thể chao đảo nhưng tự biết sẽ sống sót một khi trông thấy đốm sáng nhỏ báo hiệu bờ.
    *
    Cuối tháng Tư ấy Hạo bắt đầu trở thành một người nổi tiếng. Anh không giành hạng đầu trong cuộc thi thể hiện tiểu phẩm bằng tiếng Anh, nhưng các chuyên viên làm phim quảng cáo của công ty J. nhìn thấy ở Hạo một gương mặt và vóc dáng lý tưởng để thể hiện hình ảnh mẫu người trẻ hiện đại đang trên đường thành đạt. Nhờ 50 ngày Minh tập trung biến anh thành một kẻ khác. Cô luyện phát âm cho anh - cách nói năng của người thành thị thượng lưu lẫn giọng Mỹ chuẩn của dân doanh nghiệp. Cô đề nghị những lúc một mình, anh vẫn phải ngồi cứng vai, ánh nhìn thẳng và sâu vào mắt một kẻ vô hình trước mặt. ''Không ai biết tường tận bên trong ta. Thế nên không việc gì anh phải phơi bày sự thiếu tự tin của anh cả. Anh hãy tin là anh có thể. Và anh sẽ hoàn tất bất kể vai trò nào...''. Cô thường vừa cười vừa nói như vậy trong các buổi tập tiểu phẩm tại căn phòng trọ ngột ngạt của Hạo. Cô chọn cho anh trích đoạn ngắn trong một vở kịch của H. Miller. Một vai diễn kỳ quặc - Hạo nghĩ. Anh chỉ việc mặc bộ vest đen, mang ra sân khấu một cái ghế, ngồi vắt chân và than thở bằng giọng nói thì thào, sau đó thì đứng dậy bước vòng quanh cái ghế, hét tướng lên về nỗi chán ngán nào đó. Nhiều lúc anh thấy mình lố bịch và muốn bỏ cuộc. Nhưng Minh tỏ vẻ ngạc nhiên về cảm giác ấy nơi anh. Cô nói anh đã làm rất tốt. Cứ như thế, cô gái gầy gò đẩy anh đi, như đẩy một con thuyền to lớn trống trải xuống mí nước.

    Hình ảnh Hạo xuất hiện trong quảng cáo. Có ảnh thì Hạo cầm điện thoại di động - thứ mà anh cũng chưa biết cách sử dụng. Aónh khác anh ngồi sau chiếc bàn lớn, mỉm cười với đối tác và ký văn bản với cây bút ngòi vàng anh cầm thờ ơ trên tay mà có lẽ phải đi dạy kèm đồ họa ban đêm vài tháng anh mới có thể mua được. Chung quanh mau chóng nghĩ về Hạo theo hình ảnh anh tạo ra. Nhiều người xa lạ mỉm cười với anh ngoài phố. Một số khác ngạc nhiên đến độ cười vang lên khi thấy anh chạy cái xe cũ kỹ. Không thấy phiền, Hạo chỉ tò mò với ấn tượng bên ngoài mà anh gây ra. Tiền kiếm được từ những buổi chụp hình hay đóng phim quảng cáo không nhiều, nhưng đủ để anh mua thêm vài bộ trang phục mới hợp thời và đưa Minh đến những quán lịch sự, nơi trước kia anh chỉ nghĩ về chúng với chuỗi hình dung lơ mơ. ở đó người ta nhận ra anh nhiều hơn. Một vài tiếng thì thào cố ý nhận xét người đi cùng anh thật tầm thường. Hạo dần nhận ra người đời nhìn nhận sự việc bằng lớp vỏ hào nhoáng bề ngoài. Khi anh nói điều ấy, Minh nhìn sâu vào mắt anh, theo đúng cách cô buộc anh phải làm để gột bỏ sự thiếu tự tin cố hữu:
    - Anh ''phán xét'' cuộc sống sắc nhọn hơn trước nhiều. ít nhất, va chạm bên ngoài, trong các môi trường cạnh tranh cũng làm anh thay đổi.
    - Em không khó chịu khi cái ''môi trường cạnh tranh'' ấy đầy rẫy những đánh giá ngu ngốc về mình ư ? - Hạo cầm tay Minh, bàn tay mềm và lạnh.
    - Chỉ xảy ra khi em đi với anh thôi. Tức là em tạo cho họ cơ hội so sánh - Cô gái hơi so vai - Nhưng rốt cuộc, nó chứng tỏ cố gắng của chúng ta thành công.
    Một cảm giác khó chịu len lỏi trong Hạo. ở khía cạnh nào đấy, anh hài lòng với hình ảnh bên ngoài mới mẻ của mình. Nhưng sâu thẳm, anh căm ghét nó. Nó không là anh. Nó thuộc về một tham vọng thầm kín và xuẩn ngốc mà sau khi ra đời, anh không thể kiếm soát nó toàn vẹn. Hạo nói to, bực bội:
    - Ta sẽ không tới mấy quán máy lạnh nữa. Thế thôi!
    Đôi mắt rộng của Minh đột nhiên tối sầm, như người ta đóng lại những cánh cửa. Cô nở nụ cười nhợt nhạt :
    - Phải như thế ư ? Em và anh đâu cần bắt mọi sự quay về chỗ cũ. Cứ sống theo những gì chúng ta có thể chạm tới. Như thế khôn ngoan hơn...
    Hạo im lặng. Những buổi chiều sau đó anh trở lại đón Minh trước cổng trường đại học. Sắp hết mùa xuân rồi. Những vòm cây bên kia đường thôi xanh non, màu lá thẫm và mùi thơm nồng của mùa hè sắp đến gần. Những cơn mưa lâu hơn, to hơn. Trời muộn tối. Ánh sáng tỉnh táo khiến các câu chuyện trên băng ghế trạm chờ xe bus rời rạc. Dần dần, Hạo thưa đến chờ Minh. Anh bận rộn những buổi quay phim mới. Công ty J. ngỏ lời nhận anh về làm P.R sau tốt nghiệp. Hạo kiếm nhiều tiền, đổi xe, thuê một căn hộ chung cư mới. Hình ảnh của anh trên các phương tiện truyền thông sát với những gì anh có. Chừng như mọi việc đã lăn theo con đường Minh dự định. Thế nhưng vẫn có một điều gì chuệch choạc mà Hạo không thể gọi tên. Khuya, đứng bên cửa sổ nhìn xuống vô số xe bus chạy về các con đường xa xăm, anh thầm cảm giác không nắm giữ nổi một điều gì quan trọng đang bỏ mình trôi đi.
    *
    Nhân viên bưu điện mở thùng thư vàng buổi chiều. Không có lá thư nào. Anh ta bỏ đi. Hạo gạt chống xe, ngồi xuống băng ghế sóng quen thuộc. Một chiếc xe bus ngang qua, người lơ đập thùng xe ầm ầm. Minh hiện ra từ cổng trường. Theo thói quen, Minh nhìn sang bên đường. Đôi mắt to màu tro đặt lên anh đăm đăm. Rồi cô rảo bước nhanh hơn.
    - Anh lại đến đón em sao ? - Giọng nói Minh không giấu vẻ mừng vui.
    - Hơn hai tuần rồi em không gọi điện cho anh. - Hạo nhắc.
    Đột nhiên, gương mặt Minh lại như khép kín. Hạo nhận ra tay Minh cầm một phong bì xanh . Minh ngồi xuống bên anh nhẹ nhàng. Chừng như cô muốn nói thật nhiều. Nhưng rồi cô chỉ thở nhè nhẹ :
    - Em đang định gửi anh một bức thư đây. Thế mà tình cờ anh lại đến. Trước sau gì cũng đến ngày ta không hẹn hò nữa. Em đã muốn anh thay đổi. Nhưng anh thay đổi, em lại không thể làm quen con người mới nơi anh. Nhưng đành vậy, sống mà...
    Họ nhìn lá thư nhẹ tênh trên những ngón tay Minh run rẩy. Mưa. Cô gái mở cái ô nhỏ, bước tới cái thùng thư vàng cũ xưa. Những hạt nước từ nóc ô văng ra chung quanh, xanh li ti. Một cái xe bus khác lại đến. Cô bước lên xe, ngoái nhìn Hạo : ''Cứ thế, anh nhé...''.

    Phan Hồn Nhiên

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube