User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Truyện ngắn tình yêu: ĐUỔI BẮT

  1. #1
    bjet4
    Guest

    Mặc định

    Lời tác giả:
    Tình yêu là gì? Một câu hỏi có lẽ chẳng bao giờ có một câu trả lời mẫu mực. Truyện ngắn giới thiệu dưới đây sẽ là một câu chuyện hay về tình yêu. Qua truyện ngắn này, các bạn trai sẽ hiểu hơn về các bạn gái và một số điều không nên khi chinh phục bạn gái. Các bạn gái cũng sẽ hiểu hơn về các bạn trai, và một điều các bạn gái nên nhớ rằng, con trai không phải chỉ có tình yêu, mà họ còn nhiều thứ khác phải quan tâm hơn như sự nghiệp chẳng hạn. Vì thế, mong các bạn gái cũng nên thông cảm cho bọn con trai, đừng giận hờn vô cớ và hãy quý trọng những gì mình đang có. Chúc những đôi uyên ương sẽ mãi giữ vững được những gì đang có.
    BJET4 trân trọng giới thiệu truyện ngắn:

    ĐUỔI BẮT

    Vương Liễu Hằng


    Tiếng gõ cửa rụt rè, tôi chạy ra. Anh nhìn tôi âu yếm và hớn hở. Tôi nói ngay:

    - Hôm nay Nguyệt bận học. Anh về đi!

    Mặt anh bí xị như cái bánh bao:

    - Thứ bảy mà em cũng học hả?

    - Sắp thi rồi. Vả lại thứ bảy thì có khác gì thứ hai?

    Vẻ đau khổ, hụt hẫng của anh làm tôi cảm thấy bất nhẫn:

    - Có lẽ thứ sáu em thi xong. Anh rảnh không?

    Tất nhiên là anh rảnh. Tôi đã biết kịp thời cho thêm một chút đường vào ly chanh muối. Xin thề với bạn là bữa đó… dẫu thành phố có bị động đất hay bão cấp mấy mươi thì… anh vẫn đến như thường.

    Thơì gian chùng xuống như một tiếng thở dài. Anh nhìn tôi rồi quay đi, chiếc áo sờn và chiếc xe đạp lóc ca lóc cóc. Ðường về chắc dài lê thê.

    Tôi đứng nhìn theo vừa thấy ân hận lại vừa thấy bằng lòng với… chính mình. Một sự bằng lòng rất đỏng đảnh và rất con gái. "Khá đấy, Nguyệt ! Ít ra cũng có một quả tim tan ra từng mảnh vì mày…"

    Kể ra một buổi chiều thứ bảy dập dìu như thế này, chỉ có điên mới vuì đầu vào sách. Một chút thời gian trò chuyện với anh có nghĩa lý gì so với đống sách bài thi vĩ đại mà tôi đã ngốn gần xong từ mấy tháng nay. "Ác quá Nguyệt ơi! Nhưng không sao! Cần thử thần kinh một chút, cho vui mà."

    Tối, tôi ra hành lang đứng hóng gió. Ai như anh ngồi ở quán cà phê bên kia đường, ủ rũ. Ðốm thuốc lá lập lòe soi tỏ khuôn mặt suy tư. Tính trồng cây si sao? Tự nhiên tôi thấy bực mình, dằn dỗi đi vào nhà tắt đèn và kéo kín rèm cửa. "Khung cửa sổ nhà em mỗi tối – ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi…" Tiếng hát đâu đó vọng lại. Tôi than thầm "lãng mạn quá chàng Roméo ơi!"

    Anh yêu tôi đã bốn năm – một khoảng thời gian không ngắn. Anh yêu tôi từ khi tôi còn là một cô bé ngây thơ với hai bím tóc ngúng nguẩy trên đầu. Dù sao, tôi cũng thầm công nhận là anh biết khá nhiều. Dân bách khoa mà thơ chữ Hán thuộc làu làu. Bình văn thơ sắc sảo không thua gì Biêlinxki - Một cái đầu đáng nể! Thế nhưng trong tình yêu, anh chỉ là một chú bé con. Không màu mè, không mánh khoé, không …nghệ thuật tán tỉnh. Anh chân thành, nồng thắm và giản dị như những cuốn sách hay mà anh cố lục tìm mua cho tôi ở ven đường hay những văn thơ tình lãng mạn mà tôi thường thấy xuất hiện trong tập vở. Anh sống thật với những gì mình có. Anh trải lòng cho tôi nhìn rõ. Anh làm tôi xúc động bằng cái tình yêu chân chất ấy, nhưng …có lẽ đó là sai lầm nghiêm trọng của anh. Tình cảm anh cho tôi hoàn toàn hồn nhiên, tự nguyện, không toan tính, không đòi hỏi. Dạt dào mà không ồn ào. Yêu… và có một cái gì đó như sự cam chịu. Thường những. Thường những điều mà ta đạt được dễ dàng, ta lại không biết quý.

    Anh yêu tôi nhiều và nhiều quá làm cho tôi nghĩ rằng mình đáng được như vậy, rằng đó là một điều tự nhiên như con người thở hít khí trời, như cây cỏ hướng về ánh nắng … Anh đâu biết rằng một chút lạnh, một chút phớt tỉnh, một chút hờ hững bất cần lại có "tác dụng" hơn gấp trăm ngàn lần cử chỉ chăm sóc, săn đón kia.

    Còn tôi, tôi sẽ bật cười nếu ai đó nói rằng tôi yêu anh. Những lá thư tình nồng cháy của anh được đem ra bình luận, đọc diễn cảm và… ngâm lên giữa lũ bạn nghịch ngợm của tôi. Ðứa nào cũng lắc đầu khi thấy anh chờ tôi hằng giờ dưới trưa nắng chỉ để… đưa cho tôi mấy cuốn sách mới tìm mua được! Ðúng là con tim tôi bằng i-nốc. "Nhỏ Nguyệt chẳng có yêu ai hết, nó chỉ chinh phục và chinh phục thôi! những chàng khốn khổ nào lỡ ngã quỵ rồi thì chỉ còn là con zéro"

    Tôi giật mình trước nhận xét quái ác của Phương. Nhưng ngẫm ra thì nó cũng có lý. Dòng máu trong người tôi là dòng máu… đi chinh phục mà.

    Khi anh nói yêu tôi, tôi bình thản :

    - Nếu Nguyệt chưa cảm thấy yêu anh thì sao?

    - Thì anh sẽ chờ cho đến khi Nguyệt "cảm" .

    - Không , anh chẳng chịu nổi Nguyệt đâu! Rồi anh cũng sẽ bỏ cuộc như bao chàng trai khác. Sau một tháng là cùng.

    - Anh sẽ chờ … chờ cho đến khi Nguyệt quyết định chọn một người yêu.

    - Thế nhỡ em không yêu ai hết?

    Và …anh đã đáp lại tôi bằng một nụ cười khó hiểu . Sự kiên trì của anh làm tôi suy nghĩ. Tai ác thay, khi tôi bắt đầu nghĩ về tình yêu của anh một cách nghiêm túc thì Hùng lại xuất hiện.

    Bây giờ chúng tôi lại đang đuổi bắt nhau trên một vòng tròn. Ðiểm đầu là Hùng, kế tới tôi và cuối cùng là anh. Tôi có yêu Hùng không? Chẳng biết nữa. Chỉ thấy rằng Hùng đã tác động nhiều đến tôi. Cái vẻ ngạo nghễ, khinh bạc của anh chàng làm cho tôi điên tiết và cảm thấy … bị xúc phạm nặng nề. Cần phải cho anh ta biết '' lễ độ '' và không được phép hờ hững trước một người con gái đẹp và thông minh như tôi chứ! ''Tôi phát cáu thật sự trước sự lạnh lùng của Hùng – Anh chàng như một quả bong bóng bay cứ vật vờ … chập chờn trước mắt như trêu tức tôi. Người ta vẫn cố đạt cho kỳ được cái mà người ta chưa nắm bắt ở trong tay, mặc dù đôi khi cái mà người ta đang nắm giữ lại đáng quý hơn nhiều. Bây giờ, mục đích duy nhất của tôi là phải làm cho Hùng ngã gục như bao nhiêu anh chàng khác đã từng ngã gục trước tôi .

    Tối thứ sáu, anh đến sớm.

    - Mấy bữa nay nhớ Nguyệt quá, anh chẳng học được.

    Tôi lạnh nhạt:

    - Vậy sao? Thế mà Nguyệt không biết đó!

    Vừa ngồi với anh vài phút thì Hùng đến – Dầu thơm và xe Dream bóng lộn – Dạo này đã tỏ ra '' ngoan ngoãn '' hơn nhiều . Hai anh chàng gờm nhau.

    Anh kiêu hãnh, Hùng ngạo mạn tự tin, nói:

    - Tối nay Nguyệt đi xem ca nhạc ở rạp Rex với anh nhé !

    Có nên đi không? Kỳ quá. Cái mục đích '' cao cả '' lại lởn vởn trong đầu tôi. Có thể hôm nay chàng sẽ nói… Thấy tôi phân vân, anh tế nhị:

    - Nguyệt đi xem cho khuây khỏa. Em mới thi xong mà.

    Tôi nhí nhảnh và vô tâm:

    - Anh đi luôn cho vui nhé!

    Anh bị bất ngờ:

    - À … không được, chắc anh không đi được …

    Ánh mắt đắc thắng của Hùng làm tôi khó chịu. Anh dắt chiếc xe đạp cà tàng đi ra cổng rồi bỗng quay lại nhìn xoáy vào tôi, cái nhìn đau đớn của một tâm hồn bị tổn thương cực độ. Tôi hiểu anh nghĩ gì. Không! Không phải đâu!

    Ánh mắt anh ám ảnh tôi suốt buổi tối. Hùng hỏi:

    - Ai vậy?



    - Anh chàng bụi hết cỡ ha!

    Cái giọng khinh thị của Hùng làm tôi phát cáu:

    - Vì anh ấy không muốn là một con công!

    - Nguyệt nói vậy là sao?

    - Vì con công có một cái đầu quá nhỏ và một bộ cánh quá lớn. Còn anh ta ngược lại.

    Tôi trả lời tỉnh bơ. Hùng lặng im trước vẻ gây gổ của tôi. ''Ðầu óc các bà …'' chắc anh ta nghĩ vậy.

    Tối hôm ấy anh hiện ra trong giấc mơ của tôi với cái nhìn bị thương '' Em đã chọn con công loè loẹt đó sao? '' Không! Anh lầm rồi!

    Tôi giật mình, toát mồ hôi và bỗng sợ mất anh kỳ lạ.

    Một …hai …rồi ba ngày trôi qua, anh vẫn không lại. Trống vắng! Tôi ngạc nhiên với chính mình. Có lẽ nào …? Chắc tại vì anh trở nên quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi nên sự vắng mặt ấy đã tạo nên cảm giác hụt hẫng là điều đương nhiên. Nhưng một tuần … Nỗi nhớ quặn thắt, cồn cào. Không thể nào quên được anh. Tôi ra hành lang đứng nhìn xuống quán nước ở bên kia. Những kỷ niệm tràn về - Tôi chống cằm ôn lại từng cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt của anh. Anh đã yêu tôi biết bao…Tôi nâng niu những cuốn sách, đọc lại từng lá thư …và cảm thấy xúc động đến tận đáy lòng. Tôi thèm được giận hờn, thèm được gục đầu lên vai anh mà … khóc.

    Sinh nhật – Tôi không tổ chức gì cả. Chiều, tôi ngồi buồn thiu trước nhà, giàn hoa ti gôn tím ngát. Hùng đến – ôm theo một bó hồng nhung to tướng. Anh chàng lúng túng trước vẻ mặt '' hình sự '' của tôi – vẻ ngạo nghễ đã biến mất: ''Anh muốn nói với Nguyệt rằng … Anh yêu em''. Hùng táo bạo vòng tay qua người tôi – hôn lên mái tóc …

    ''Mi đã chiến thắng rồi đó Nguyệt – Ðược gì?'' Tự nhiên tôi nghe lòng tê tái lạ. Những giọt nước mắt chảy dài. Hùng ngơ ngác. Tiếng gió lao xao… Tôi linh cảm thấy người mà tôi đang chờ đợi ở rất gần đây thôi! Tôi vùng dậy, thoát ra khỏi vòng tay của Hùng chạy ào ra thì… chỉ còn thấy một nụ hồng bé nhỏ nằm trơ trọi trước cổng nhà. Anh đã lặng thầm đến tự bao giờ? Anh đã thấy và nghe những gì? Anh sẽ nghĩ gì?

    Trời ơi!

    Tôi đã phải trả giá cho sự ngông cuồng của chính tôi một cái giá khá đắt. Anh đã nói ''Anh từng yêu em, yêu em say đắm – rồi anh đặt toàn bộ ý nghĩa cuộc đời vào tình yêu ấy… Nhưng bây giờ thì em đã yêu và được yêu. Anh đã trở nên thưà thãi… '' Tôi nhìn sâu vào mặt anh để tìm lại sự đau đớn tuyệt vọng của ngày xưa, nhưng không thấy. ''Anh đã đau… đau lắm nhưng không khổ''. Anh cười nhẹ nhàng. '' Cuộc sống còn nhiều cái khác ngoài tình yêu – Em đã giúp anh nhận ra điều đó! '' . Giọng anh đều đều, chân thành và nồng thắm, không hờn giận, không chua cay. ''Anh sẽ là anh trai của em nhé! Cô bé con. '' Tôi muốn hét lên: ''Không ! Anh lầm rồi, em không yêu Hùng, em không muốn làm em gái của anh – Em yêu anh …'' Nhưng tôi lặng người, cái cảm quan nhạy bén của người con gái giúp tôi nhận thấy sự nguội lạnh trong mắt anh. Người ta chỉ yêu có một lần! Tôi đã dại dột đùa giởn với tình yêu chân thành của anh. Tôi đang tâm giết nó và … phải chăng nó đã chết?

    Bão táp trong lòng cứ nổi lên nhưng hãy cố mà bình tĩnh. Tôi kiêu hãnh như đã từng kiêu hãnh ''Vâng! cám ơn ông anh trai của em…'' Anh mỉm cười, nụ cười chân thật đáng yêu như chính con người anh vậy.

    Anh đi rồi! Chiếc áo bạc màu và chiếc xe đạp cà tàng. Tôi như đánh mất chính mình. Anh đi – vững vàng và tự tin. Còn tôi, tôi không thể nào giương đôi mắt ráo hoảnh để nhìn theo bóng anh. Ðôi mắt ấy đã đẫm ướt...

  2. #2
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Ngụ ngôn về tình yêu

    Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và những cái khác, bao gồm cà Tình Yệu Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.



    Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.

    Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."

    Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi.", Phù Hoa trả lời.

    Nỗi buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: "Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."

    Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.

    Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
    - Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
    - Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời

    - Thời gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu ?

    Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói:"Bởi lẽ chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"

    ...
    "Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng ? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.

    Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.

    "Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu." :j:


    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  3. #3
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Đoạn kết bất ngờ của một chuyện tình

    1. Mai chấp chới trước những lời khen của một-kẻ-bình-thường. Chấp chới bởi vì Mai tự cho mình là bình thường, và cũng bởi vì Mai vừa chia tay người yêu. Chia tay, bao giờ người ta chẳng quay sang tự oán trách mình. Chấp chới bởi vì giữa đám đông, giữa bữa tiệc, hắn là kẻ nổi bật nhất và Mai cũng là kẻ nổi bật nhất. Cả hai cùng đi học ở nước ngoài về, uyên bác làm sao, hợp đôi làm sao…

    Hắn có bình thường không? Có lẽ chẳng bao giờ Mai có thể đưa ra một câu trả lời trọn vẹn. Mai chẳng bao giờ đòi hỏi lắm về chiều cao, nhưng cũng phải bật cười khi phát hiện ra với đôi guốc cao gót thì Mai cao hơn người ta. Mai từng cố bào chữa cho đôi mắt bé xíu của hắn, đôi mắt từng nhìn Mai đắm đuối, bởi vì người ta nói mắt lươn như thế thì gian ghê lắm, nhưng cái nhìn đắm đuối ấy sâu sắc thế kia mà…Mà nói chung về tổng thể thì hắn khá đẹp trai, ăn mặc rất bảnh bao, công việc rất xịn, học thức uyên bác nghe đã đủ khối em chạy theo xin chết. Mai thấy thật thú vị vì cái khả năng hắn sẽ chạy theo xin chết cho một cô-bé-bình-thường như mình. Cái khả năng đủ làm Mai chếnh vếnh.

    Mai có bình thường không? Không, thú vị là không. Mai có một tâm hồn, một tình yêu dào dạt đến sáng trong với cuộc đời. Mai có một trái tim luôn sẵn sàng dâng hiến, nhưng có lẽ chỉ với người xứng đáng. Mai không xinh, nhưng, ừ, không có người con gái xấu, chỉ có người con gái không biết tự làm đẹp. Mai là cô gái của thời đại mới, người-biết-tự-làm-đẹp-cho-mình. Nhưng chỉ khi cần thôi. Còn gì nữa nhỉ, Mai thông minh và vui tính, theo cái cách riêng của Mai. Người gặp cùng tần số có thể cười suốt vui suốt cả ngày. Nói một cách đơn giản, Mai có thể làm cho người con trai cảm thấy mình quan trọng và hạnh phúc khi ở bên cô. Nhưng vụ chia tay người yêu vừa rồi làm cô mất hết niềm tin vào tình yêu.
    2. Anh và cô quen nhau khi Mai còn là cô-bé-của-thời-đại-cũ. Anh nhìn thấy nét đẹp trong đôi mắt cô, trong tâm hồn cô. Anh làm cô tự tin, anh làm cô bước tới, dữ dội và mạnh mẽ. Và anh đã từng cần cô, như một cái cây cần không khí, để tiếp tục chống đỡ với gió bão. Cô cũng luôn tìm về dưới bóng cây cổ thụ như tìm về một góc bình yên trong trái tim, những khi khóc, những khi cười, những khi lo lắng. Cô tưởng mình đã tìm được tình yêu vĩnh hằng, khi trái tim cô, ‘dẫu xuôi về phía trước, dẫu ngược về phía sau’ vẫn luôn dào dạt một tình yêu thương mãnh liệt, chan chứa, khi cái cảm giác yêu và được yêu luôn ngự trị sâu sắc trong lòng…

    Nhưng có gì là vĩnh bền mãi mãi? Mai có thể có đến 10 lí do khác nhau để kể với 10 người bạn khác nhau. Lí do nào nghe cũng thuyết phục cả. Nói về tình yêu cũ, cô chỉ có thể nghĩ rằng, sự chia tay là tất yếu, không tránh được, bởi vì chẳng ai phản bội ai, hai người cũng chùng chằng quay lại đến vài lần rồi mà không được. Anh khác quá rồi và cô cũng khác quá rồi. Cuộc sống đi theo những hướng khác nhau và cả anh và cô đều cần một mảnh ghép hoàn hảo khác. Ừ thì chia tay, nhưng nó làm cô mất niềm tin vào tình yêu, vào cuộc sống, vào chính mình. Tình yêu có thể dễ dàng phai nhạt đến thế sao? Người ta có thể sống hết mình vì nhau, rồi một ngày lại chán nhau đến thế sao? Cô biết mình ngốc nghếch thật nhiều khi làm khổ anh bởi những dằn vặt về cuộc sống của mình. Nhưng một trái tim giàu tình yêu mạnh mẽ nhất cũng là một trái tim yếu đuối mong manh và cần tình yêu nhất. Anh đã không chịu nổi con người yếu đuối của cô…
    3. Một người bạn của Mai đã hét toáng lên khi biết tin hai người chia tay. Mai bật cười. Cô biết anh bạn ngốc nghếch này luôn ngầm theo đuổi mình. Nhưng anh bạn thân mến, liệu cậu có thể chịu đựng một người hay đau khổ như Mai không? Hãy cứ suốt đời yêu mến Mai thôi nhé, tình yêu vào sâu còn gì là ngọt ngào nữa đâu…
    4. Nhưng hắn thì khác. “Đi với em làm anh thấy thoải mái và dễ chịu quá”. Hai người cười suốt buổi, nói chuyện suốt buổi. Tình yêu cũ của cô dài quá, và cô chung thuỷ quá, làm suốt một thời gian dài cô luôn là một cô bé chỉn chu, không đùa giỡn quá đà, không tán tỉnh ai bao giờ, cũng không nghĩ mình là một cô bé khá hấp dẫn bao giờ. Biết là gã giỏi tán nhưng cô cứ ngờ ngợ. Biết đâu đấy nhỉ, hắn đổ mình thật. Cái ý nghĩ rất tiểu thuyết là một anh chàng hào hoa Don Juan sẽ fall in love với mình làm cô thấy thú vị. Sao lại không nhỉ. ‘Anh thấy em có hai con người và cả hai đều rất đặc biệt’..
    Sau thất bại của tình yêu trước, cô hiểu rằng nếu ai yêu mình thì phải yêu con người yếu đuối của mình trước. Và vì vậy cô yếu đuối với hắn. Cô hiền lành như một con mèo con và thấy hạnh phúc, cái hạnh phúc không phải gồng mình lên, cố gắng chứng tỏ này nọ. Những buổi đi chơi, những tiếng cười ngắn ngủi đủ làm cô quên đi một hình bóng cũ. Trái tim cô như thì thầm, nó sẽ sẵn sàng mở cửa nếu anh gõ cửa… Trái tim tưởng đã ngủ quên trong nỗi buồn…

    5. Người ta nói khoảng cách sẽ chứng tỏ tất cả. Vì công việc cô hay phải đi công tác xa. Lần đầu tiên trong đời cô không muốn đi. Thà cứ làm một người con gái bình thường, sống bình thường, tiếp tục những tháng ngày hạnh phúc bên anh có phải tuyệt diệu không. Dẫu rằng cô còn rất trẻ, rất trẻ, nhưng cái cảm giác muốn được ràng buộc cùng ai đó vẫn luôn ngự trị trong tim. Người yêu cũ luôn khuyến khích cô tiến về phía trước, không bỏ qua cơ hội. Cô đã nghĩ anh ấy thật tuyệt vời, không biết rằng những tháng ngày xa nhau cũng làm anh trưởng thành hơn, sẵn sàng sống độc lập hơn, và dần xa cô hơn, dẫu anh chẳng có ai khác bên cạnh. Công việc nghiên cứu một mình dạy anh quen với sự cô đơn và quen với không có cô. Công việc làm anh trở nên khô khan, thậm chí chẳng có gì là nhớ nhung đến nồng nàn sau một thời gian dù ngắn hay dài không gặp nhau…

    Mà thôi, nhớ làm gì. Lần này Mai sắp xa hắn, lần đi dài nhất của cô, ba hoặc năm tháng, nhưng cô vẫn nói chắc như đinh đóng cột là 5 tháng. Nhưng cô tin vào tình yêu chân chính chứ. Nếu nửa năm mà hắn đã có người khác rồi thì chẳng phải là hắn tầm thường quá còn gì. Cả hai chưa nói gì, chẳng hứa hẹn gì. Có phải trẻ con nữa đâu mà hứa hẹn, nhưng trong suy nghĩ của mình, cô đã chuyển sang tiếng ‘anh’ yêu thương trìu mến rồi, đã biết rồi trong 5 tháng tới mình sẽ lại chẳng cho ai khác một cơ hội nào đâu. Cái quyến luyến, cái nỗi buồn trong đôi mắt ấy làm sao cô quên được. Cô vẫn biết anh lười viết thư, thì cô sẽ viết trước, cô sẽ nhắn tin trước. Hề hấn gì đâu nhỉ. Có khi nào mình sẽ xây dựng tình yêu qua thư không? Cứ mơ mộng, có mất gì đâu Mai nhỉ…

    Ba tháng cô về. Vui vì được trở về thành phố thân yêu sớm. Trong cô, hắn chỉ còn là một gợn nhỏ. Hai người liên lạc được hơn một tháng, Mai còn làm thơ tặng hắn, và hắn thì ‘Anh nhớ em lắm’ liên tục. Còn gì nữa nhỉ, những nhắn tin tình cảm làm cô xao xuyến, những kỉ niệm đẹp luôn sưởi ấm trái tim cô. Nhưng sau đó thì đột nhiên hắn im bặt. Cô nhắn tin hai lần, viết thư hai lần không thấy hắn trả lời, cô dừng lại. Cũng hơi buồn, nhưng có lẽ ‘Don Juan của em’ đã có một ai đó mới với những cảm xúc mới rồi. Thế thì cũng không nên nuối tiếc làm gì, Mai nhỉ, cô tự dặn lòng mình thế.

    6. Nhưng cái tự ái con gái, cái cảm giác của một cô gái khả ái bị lãng quên làm cô thấy giận và hơi buồn. Cô có nhắn tin cho hắn là mình sắp về đấy chứ thế mà hắn vẫn không nhắn lại, không hỏi han gì cả. Một buổi tối đi chơi với đứa em gái, cô gọi điện nhắn hắn ‘Đi uống cái gì với em không?’. Tất nhiên là có rồi…


    Tạo hoá thật kì lạ. Tại sao Người lại tao ra hai giới khác nhau đến thế, để đi suốt cuộc đời, người ta vẫn cố đoán già đoán non: thế người ta nghĩ gì? Tại sao người ta lại làm thế? Nếu mình thì mình đã không thế…Như lúc này đây, Mai tự hỏi tại sao anh lại nhận lời đến dễ dàng đến thế và cũng không gợi chút gì là băn khoăn nghĩ suy. Cái câu hỏi về bao giờ thế cũng nghe đơn giản mà khách sáo quá. Anh nghĩ về cô thế nào? Một người bạn, một người quen cũ? Ba tháng có đủ làm một gã Don Juan quên mất tất cả không? Rồi cô sẽ có câu trả lời. Nếu là vài năm về trước, khi Mai còn là một-cô-bé-của-thời-đại-cũ thì Mai sẽ run lắm, chắc sẽ chẳng dám hẹn thế này đâu. Mà nếu dám, cô sẽ hồi hộp cố gắng tưởng tượng xem mình sẽ nói gì, sẽ làm gì. Bây giờ thì, que sera sera, thế nào cũng được. Được là mình trong bất kì một tình huống nào là điều hạnh phúc nhất, và là điều mà Mai, cô-gái-của-thời-đại-mới đã làm được rồi…

    Hắn đến, ăn mặc theo kiểu rất thể thao nửa mùa, làm cô em lớp 10 của Mai phải thì thầm ‘Sao gặp chị mà lại mặc quần đùi mất lịch sự thế’. Cô không biết rằng hắn sẽ mang đến một buổi tối thật thú vị, thú vị nhất trong tất cả các buổi hò hẹn của cô từ bé đến giờ.

    Cô chọn một quán café trên tầng 8, ngoài ban công, nơi có thể nhìn được thành phố về đêm, dịu dàng náo nhiệt mà tấp nập. “Đây mà là em Mai sao? Hai chị em chẳng giống nhau gì cả”. Cô khẽ mỉm cười, câu quen thuộc lắm, cô em bé của Mai khá xinh, xinh hơn chị nhiều, bạn bè Mai lúc nào cũng ‘Em lớn nhanh lên anh đợi’ mà. Nhưng câu thứ hai của anh bạn thì làm Mai bất ngờ, hơi chau mày. “Mai mà có em xinh đến thế này à, em nhỉ”.

    Em gái Mai, Thuỳ Linh, trông vẫn còn rất trẻ con, nhưng cao và xinh hơn chị. Đi ngoài đường người ta có thể nghĩ bé học lớp 12 hoặc đại học như chơi. Nhưng cái gương mặt nhỏ xíu và đầy ngây thơ của em thì làm Mai luôn có cảm giác muốn che chở và cảm giác em còn bé xíu. Nghe một ai đó tán tỉnh em mình ngoài đường là Mai lên tiếng bảo vệ ngay. Nhưng cái gã Don Juan này… Mai mà lên tiếng thì chẳng hoá ra Mai ghen sao. Mai im lặng.

    7. “Em tên là gì?”. Khánh hỏi, làm cô nhận ra mình cũng quên chưa giới thiệu. Nhưng cái kiểu hỏi của Khánh làm Mai không muốn trả lời. Cô tinh nghịch, “em Mai tên là Đào, học lớp 5”. Linh cười phá lên: Em còn bé lắm, hôm nay phải ăn thật nhiều mới được. Cô bé tìm trong menu xem loại kem nào đắt nhất, món gì đắt nhất. Khánh đưa tay véo tai Linh một cách âu yếm. Linh chồm lên, vừa nói vừa cười theo kiểu rất Linh, rất trẻ con, rất dễ thương: “Anh đừng có mà làm thế nhá”. Khánh đùa với Mai mà lại nháy mẳt với Linh “Tụi trẻ con bây giờ ghê gớm hơn bọn mình nhiều”
    Cái véo tai và câu đùa làm Mai chau mày lần nữa, dẫu vẫn cười. Biết là anh, Don Juan ạ, thích những cô bé dễ thương nhưng quả thật khó tin là anh lại tán tỉnh cả những đứa trẻ với gương mặt ngây thơ thế này. Cái véo tai và ánh mắt lườm lườm rất…Khánh đấy Mai đã quen quá rồi. Cô thường phụng phịu như một con mèo “ái, đau em”, chứ không xử lí theo kiểu trẻ con như Linh. Không phải là ghen, vì anh chỉ còn là một gợn nhỏ trong cô, nhưng Mai không định nghĩa được mình nghĩ gì…

    Thuỳ Linh hồn nhiên và dễ thương quá. Lần đầu tiên trong đời Mai nhận ra em gái mình cũng lớn rồi, cũng có sức hấp dẫn riêng của nó. Lần đầu tiên Mai thú vị nhận ra rằng, những gã Don Juan sẽ cũng rất dễ dàng bị cuốn vào câu chuyện với những cô bé như em mình. Nếu bây giờ Thuỳ Linh cất tiếng hát và hắn biết em hát hay thế nào, và nếu Khánh nghĩ Linh đang học đại học thì ngày mai cô có thấy Khánh chầu chực trước cửa nhà Linh chờ em gái mình không?

    8.Trời bỗng nhiên nổi gió. Rất mạnh. Mọi người vội vàng tản về. Mai biết chắc chắn không tránh được cơn dông rồi. Gió mạnh đến nỗi cuốn phăng cả cốc và chai lọ trên bàn, rơi loảng xoảng. Hai chị em Mai hét lên như trẻ con và cười ầm ĩ, rồi mang cốc đĩa vào trong nhà…

    Mai yêu những cơn dông thế này, những khi được ở bên em gái, đùa nghịch như những đứa trẻ con. Hai đứa em gái làm Mai cảm thấy mình chưa bao giờ lớn lên, vẫn hò hét vẫn nghịch ngợm như ngày nào. Lại một cơn dông nữa, thú vị đấy chứ, dẫu biết là sẽ không về sớm được. Hai chị em Mai thì thầm trước khi vào nhà “Lão này hay tán quá, mà tán lăng nha lăng nhăng. Thế mà chị cũng thích”. “Ừ, hết rồi, hai chị em mình quay lão một trận nhé, như dế ấy”. “OK”.

    9.Câu chuyện bỗng trở nên nhạt nhẽo, dẫu hai chị em thì rất đắc chí. Mai chơi khúc dạo đầu .“Dạo này công việc của anh thế nào, có gì mới không” “Không, bình thường”. “Sống bình thường thế thì chán chết đi được”, em Mai chêm vào. “trời mưa chán quá, hay là anh kể một câu chuyện vui gì đi” “Để anh nghĩ xem, sao bình thường thì có nhiều chuyện để nói thế mà lúc này chẳng nghĩ ra cái gì” “Làm gì có cái gì mà nghĩ ra, anh nhỉ”. Lại em Mai, hai chị em phá ra cười. Sao mà anh chàng này cũng nhạt như nước ốc thế không biết. Cả buổi tối không có gì ngoài mấy câu tán tỉnh. Mai ngọt ngào, rất ngọt ngào : “ Thôi em đừng trêu nữa, tội nghiệp anh ấy quá. Anh ấy có biết tán tỉnh gì đâu, từ trước đến giờ toàn bị người yêu đá thôi” “Ừ thì thôi em không trêu nữa, biết tại sao anh hay bị người yêu đá rồi”-Linh nháy mắt. Lại cười, Khánh lườm lườm Linh, cái nhìn mà Mai đã gắn cho mấy chữ ‘âu yếm’, ‘sâu sắc’. Bây giờ nhìn từ ngoài vào, nhìn từ bên trái sang, cái nhìn sao mà hề thế, sao mà hài hước thế. Khánh nói vài câu, có lẽ không nhận ra là những câu này Khánh đã từng nói với Mai trước đây rồi. Hay nhỉ, Khánh, anh thậm chí còn không đáng được gọi là Don Juan nữa cơ, anh có mỗi một bài tán cũ rích, cứ đem ra dùng đi dùng lại, những câu “Em ghê gớm quá” “em cứ liệu đấy”. Những câu đã từng làm một Mai-bị-lãng-quên bởi mối tình cũ ngỡ rằng mình cũng rất ghê gớm thật. Anh đã nói những câu cũ rích này, cái véo tai cũ rích này, cái lườm âu yếm này với bao nhiêu người?

    Đã bao giờ bạn tự hỏi tình cảm của một người dành cho mình có thật hay không? Nếu người ngoài nhìn vào người ta sẽ nghĩ như thế nào? Có bao giờ bạn lơ đi một lời khuyên của người thân rằng trông anh ta là người rất không thật thà? Bởi vì chúng ta nào có thể nhìn thấy cái gì khác. Đã bao giờ tạo hoá ban cho bạn một cơ hội, tách hồn ra bay lơ lửng lên phía trên và từ trên nhìn xuống toàn cảnh xem thế nào? Mai thấy hạnh phúc, cái hạnh phúc được ban phát cho một cơ hội như thế. Thì trước mặt là em Mai đấy thôi. Cái kiểu đùa quen thuộc của hai chị em, cái dòng suy nghĩ cũng chạy trong hai cái đầu “cái gã dở hơi nhạt thếch này..”

    Mai thấy thú vị. Nếu ngày hôm nay Mai không đi cùng em thì sẽ ra sao nhỉ. Khánh đang kêu la là chán, là hôm nay bị sao quả tạ đen đủi hay sao mà gặp phải hai chị em nhà này. Mai biết tại sao Khánh chán. Mọi khi Mai sẽ đưa đẩy lắm. Mai sẽ dễ thương lắm. Mai sẽ kêu đau khi bị véo tai. Hắn sẽ xoa xoa vành tai nhỏ của Mai, rồi thừa cơ hôn lên tóc Mai, và sẽ lặng lẽ thêm vào “Anh rất thích mùi nước hoa của em. Thoang thoảng, rất nhẹ nhàng”. Ừ, nước hoa của Mai thì khá đặc biệt rồi, Mai gọi nó là Đêm Trong Xanh, thay vì cái tên Pháp loằng ngoằng. Vì hương thơm đọng lại khá lâu, mùi hương ban đầu rất đậm, nhưng càng phai thì càng dịu dàng nhất là trong một đêm trong và xanh. Nhưng cũng không đến nỗi “Nó tạo nên một hương thơm rất riêng của em. Rồi anh sẽ nhớ mãi Mai ạ”. Bởi vì nếu đấy không phải là tán tỉnh thì anh đã chẳng quên nhanh đến thế, anh nhỉ. Buổi tối hôm nay, anh chàng Don Juan ngốc nghếch khờ dại này dường như đã quên hẳn là hắn cũng từng một thời tán tỉnh Mai.

    Nếu hôm nay Mai đi cùng một cô bạn gái, rất xinh đẹp thì sẽ ra sao nhỉ. Sẽ thế nào nếu Mai không thân với cô bạn ấy? Mai có cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc thế này không, hay tối nay sẽ bực bội vô cùng với cả cô bạn giỏi đưa đẩy lẫn anh chàng vớ vẩn hay tán tỉnh. Sẽ thế nào nếu cô bạn không chảy một dòng suy nghĩ cùng Mai và hãnh diện khi ngày mai sẽ cùng Khánh vi vu trên phố? Mai sẽ thế nào? Dở khóc dở mếu, chắc là thế nhỉ. Mai thấy tự hào và yêu em gái mình biết bao..

    10.Khánh đã không chịu nổi cái kiểu đùa của hai chị em cô, giả vờ chạy ra ngoài gọi điện thoại. Chắc lại một em nào đó. Linh lắc đầu: có mỗi mấy câu của chị em mình mà không nói lại được. Sao mà kém tắm thế.
    Bên ngoài hạt mưa đã nhỏ hơn nhưng vẫn dữ dội. Mưa nhìn từ độ cao, xoáy trong gió như một cơn lốc nhỏ, đẹp một cách ghê gớm, đẹp một cách thanh bình. Nếu hôm nay chỉ có mình Mai và hắn, chắc Mai sẽ nép vào hắn dịu dàng như một con mèo ướt, và bình luận về mưa, vì Mai lãng mạn quá và yêu thiên nhiên quá. Có nghĩa là, tất cả những thú vị mà hai người có thể có, đều là bởi vì Mai tạo nên mà thôi. Người như anh, Khánh ạ, chỉ làm phông nền cho em mà thôi, thế mà em không biết…Cô cũng bật cười cho cái lãng mạn rởm đời của mình. Cứ thích lãng mạn, rồi một tình yêu lãng mạn có thể đến như thế đấy, khi những gã con trai nhạt như nước ốc sẵn sàng xoay theo chiều gió, sẵn sàng làm nền cho cảm xúc của cô. Người ta nói rằng, những người lãng mạn quá thường fall in love với chính sự lãng mạn của mình, với chính mình, với chính khung cảnh lãng mạn mà mình tưởng tượng ra. Thực tế là thế đấy. Cô đã yêu những giây phút do chính mình tạo ra chứ đâu phải là yêu Khánh.

    Một bản nhạc không lời vang lên. Một bản tăngô rất nhẹ nhàng, dịu dàng. Rồi dữ dội, mạnh mẽ. Cô khẽ reo lên thích thú. Cảm thấy mưa và gió như đang nhảy tăngô cùng nhau. Gió giật. Gió vào bước 4 đấy. Rồi lại mềm mại buông lỏng. Mưa mềm lại dịu dàng quay xoè, một hai ba... Những bước tăngô cuối cùng, mưa sắp tạnh, cô biết thế. Linh hỏi có gì hay thế chị. Không em ạ, em hãy cứ là cô bé ghê gớm của chị đi nhé, đừng mang thêm cái lãng mạn rởm đời của chị vào làm gì. Những bước tăngô cuối cùng của mưa sẽ là của riêng chị, riêng chị mà thôi…

  4. #4
    eagledie
    Guest

    Mặc định


    I don't know a story.
    Chang cam nhan duoc cai gi ca?.Chi biet la ai do da co tao ra mot su lang man de yeu sao .Co nghia la nguoi con gai do khong yeu that long .Hay nguoi con trai do chi la mot con roi .Va nhung dieu lang mang ma ai do hay ke khong phai la su that.Nguoi do chi tuong tuong ra nhu vay ,va ke voi nguoi khac a ...Sao lại thế nhỉ ,chẳng nhẽ chỉ yêu người đẹp ,Chỉ cần tính tính của họ tốt là được mà.Mỗi người con trai đều có bài riêng cho mình về tán tỉnh a ?.Chắc you cũng đang cảm nhận rằng con gái cũng có bài duy nhất ...Chuyện này khó hiểu thật :huh:
    I don't know ...

  5. #5
    bjet4
    Guest

    Mặc định

    Cảm nhận về một câu truyện thì mỗi người có một cách riêng, thật khó mà nói ra vì nó còn dựa vào kiến thức văn học và kinh nghiệm cuộc sống của người đọc (vì thế mới có người thì phê bình, người thì khen hay...)

    Truyện mà Jasmine post lên là một dòng tự sự của một cô gái. Sự cảm nhận tinh tế của cô gái về môi trường xung quanh, cái môi trường mà cô cho là nền của mọi cảm xúc lãng mạn, quả thực khiến tôi bất ngờ.

    Thân, Bjet4.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. AQ chính truyện- Lỗ Tấn
    Gửi bởi cáo đeo nơ trong mục Văn học
    Trả lời: 15
    Bài cuối: 06-09-2006, 04:19 PM
  2. Truyền thống
    Gửi bởi nhiepphong84 trong mục Thảo luận
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 05-05-2006, 12:12 AM
  3. Một vài truyện ngắn của Hồ Anh Thái
    Gửi bởi chutichhtcbk trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 06-07-2005, 07:44 PM
  4. Sưu tầm những mạn đàm về Truyện Kiều
    Gửi bởi chutichhtcbk trong mục Văn học
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 04-07-2005, 01:59 PM
  5. Tự Truyện Của 1 Xã Hội Đen
    Gửi bởi nguoiyeudau trong mục Thảo luận
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 25-12-2004, 07:45 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube