Trong cuộc sống này chắc rằng vẫn có những câu chuyện không khác xa là mấy với truyện ngắn của tác giả Lưu Quang Minh mà tôi giới thiệu dưới đây. Hi vọng câu chuyện sẽ đọng lại chút cảm xúc gì đấy nơi bạn sau khi đọc xong (giống như tôi) & điều mà tác giả nhắn gởi (theo ý tôi đoán) ở đây là cho dù cuộc sống này có như thế nào đi nữa, bạn hãy luôn tin & yêu nó.
TRUYỆN NGẮN : CÔ ĐƠN TRÊN MẠNG
(Tác giả : Lưu Quang Minh)
Trích từ Phụ Nữ Chủ Nhật 04/2007



Tôi bắt đầu viết Blog không nhằm tìm kiếm sự nổi tiếng hay đại loại là sẽ được nhiều người biết đến. Viết Blog đơn giản chỉ là cách tôi giãy bày tâm sự.

Cũng phải nói ngay rằng tôi không phải là 1 “hot girl” - một mỹ từ mà các bạn thường dùng để chỉ những Avatar dễ thương trên Blog của nhiều bạn nữ xinh xắn. Vâng, trên cõi đời này tôi chỉ là 1 cô gái tầm thường, thậm chí có thể gọi là xấu xí.

Nhưng tôi vẫn viết Blog như tất cả các bạn, để không phải chôn sâu nỗi lòng của mình - nỗi lòng của 1 con bé mới 18 tuổi.

Ngày thứ nhất làm Blog – đó là một ngày u ám. Tôi đã khóc rất nhiều khi viết dòng Entry đầu tiên trên Blog của mình: “ Tôi cô đơn, cô đơn hơn hết thảy mọi sinh linh đang tồn tại. Mỗi ngày tôi đi học về và chung vào góc tối nhất trong căn phòng mình. Hết sức lẻ loi và trơ trọi. Đôi khi tôi tự hỏi, tôi sinh ra để làm gì ? Sinh ra để hứng chịu đau khổ, cô độc và cuối cùng là chết đi sao ? ”.

Chỉ viết được như thế, sau đó tôi quyết định đặt tên cho Blog là Cô đơn trên mạng.

“Lại 1 ngày trôi qua. Cuộc sống sao mà ngột ngạt và vô nghĩa. Hôm nay ba lại đánh má. Cứ nhậu xỉn là ba lại quên mất mình là ai. Tôi không tin được 1 người mà tôi hằng kính yêu ngày nào giờ đây lại thành ra như vậy. Má cố nén tiếng nấc, chắc má không muốn tôi nghe thấy má khóc.Nhưng tôi cũng đang khóc. Giá mà tôi bị mù, câm & điếc. Có lẻ còn tốt đẹp hơn là 1 người bình thường.

Dạo này bắt đầu có nhiều người ghé vào Blog của tôi. Tất cả đều thắc mắc về tên Blog. Họ hỏi tôi tại sao lại là Cô đơn trên mạng. Tôi đáp tỉnh rụi và hỏi giật lại : “Cảm thấy như vậy. Có sao không?” . Họ cười xòa. Tôi cũng cười.

“Ba không thương má. Ba không thương tôi. Ba không thương ai hết. Ba chỉ muốn làm sao để má con tôi phải đau đớn mà chết hết. Có như thế ba mới vừa lòng.”

Tôi lên mạng thường xuyên hơn rất nhiều so với trước đây. Dường như tôi đang dính vào 1 hội chưng được gọi là “nghiện Blog”.

Hôm nay có 1 tên hỏi tôi : “Bạn viết Blog kiểu gì mà kinh dị thế. Nghe sao mà chán đời quá!”. Tôi bộp lại: “Ừ, đây đang chán đời. Có phiền gì đến một kẻ yêu đời như bạn không ?”. Thế là hắn rêu rao 1 mớ triết lý rởm. Nào là đời rất đáng sống. Nào là cuộc đời ai cũng có lúc thăng trầm, rằng phải sống cho mình và cho người khác, vân vân và vân vân. Nghe buồn…nôn không chịu được. Nhưng cũng từ đó, hắn xuất hiện thường xuyên hơn trên Blog của tôi. Chẳng màng.

“Má ôm tôi thật chặt. Tuy im lặng nhưng tôi biết má đã rất khó khăn để quyết định. Cố gắng lắm má mới hỏi được : “Con sẽ sống cùng với má chứ? Lúc đó tôi cảm thấy thương má vô cùng.”

Vẫn là cái tên đáng ghét ấy,tôi đụng gì đến hắn mà suốt ngày cứ nói với tôi thế này : “Cô đơn trên mạng à, nếu nghĩ rằng mình bất hạnh thì chưa chắc mình đã là người bất hạnh nhất . Nhưng nếu bạn nghĩ bạn hạnh phúc thì bạn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người.” Triết lý, triết lý, suốt ngày 1 mớ triết lý rỗng túêch.

Rồi tôi chợt nảy ra ý định phá lại hắn. Đúng vậy, tôi sẽ qua Blog của hắn và tối ngày lải nhải xem hắn có chịu nổi không.

Hắn đặt cho Blog 1 cái tên lạ lùng cũng như tên Blog của tôi vậy : Sống. Một kiểu chơi trội chăng?

Nhưng những gì ghi trên Blog của hắn đã khiến tôi bàng hoàng : “Mình phải sống.Mình yêu cuộc sống. Mình khát khao được sống. Dù số phận có cay nghiệt đến đâu ta cũng sống hết mình cho đến hơi thở cuối cùng”.

Tôi lờ mờ 1 vài điều. Cái cách hắn nói với tôi về cuộc đời, về giá trị của hạnh phúc và khổ đau không hoàn toàn xuất phát từ 1 cái đầu sáo rỗng chỉ biết nhại theo người khác…và tôi càng ngạc nhiên hơn khi biết hắn có rất nhiều bạn – dù chỉ là ảo.

“Tuy nỗi cô đơn phải gánh chịu 1 mình nhưng hạnh phúc cần được san sẻ. Mà hạnh phúc nào chẳng phải mua với ít nhiều đau khổ…”

Đọc Blog hắn toàn thấy triết lý. Hắn tính cứu rỗi cuộc đời này bằng mớ triết lý đó hay sao? Không tin, tôi chẳng tin vào 1 cái gì cả. Toàn là giả dối.

Nhưng.. “Cô đơn trên mạng hãy tin mình. Chúng ta có cách để hoá giải được lời nguyền cô đơn”. “Cám ơn anh Sống. Tôi không cần ai…dạy bảo”.

Rồi tôi quay về Blog mình, đọc lại từng dòng đã viết từ trước đến giờ mà nước mắt trào ra. Lời nguyền cô đơn, tôi thích từ đó.

Lạc lõng trước tất cả mọi tâm tình trên Blog của người khác,tôi vẫn cứ đi hết từ Blog này cho đến Blog khác. Đọc để giết thời gian và để quên cõi lòng quạnh quẽ.

“Ba đi thật. Khi đi ba vẫn hỏi má : “Con đâu rồi?”. Má im lặng, má không còn muốn nói thêm 1 lời nào với người chồng thiếu xứng đáng ấy. Tôi cũng im lặng – như mọi khi, trong góc tối này, chờ đợi 1 phép màu. Giá mà mọi chuyện chỉ như cơn ác mộng thôi.”

Sống vào Blog của tôi đều đặn. Tôi cảm nhận được anh là người duy nhất còn lắng nghe mình. “Gặp” tôi Sống nói : “Cô đơn trên mạng ơi, chỉ có 1 thứ duy nhất có thể hoá giải lời nguyền. Bạn hãy qua Blog mình đi.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy. Chấm hết rồi những tháng ngày êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của ba và má. Tìm đâu nữa cái gọi là niềm tin. Sức mạnh nào tôi được tiếp thêm để đủ nghị lực mỗi khi gục ngã. Tôi chỉ biết “ước chi”, “giá mà” không biết bao nhiêu lần cốt để thay đổi 1 sự thật không bao giờ lay chyển. Anh an ủi được tôi ư, anh Sống ?

Vẫn cố gắng, Sống tiếp tục giục tôi. Tôi cười. Cười người hay tự cuời mình, tôi cũng không rõ nữa. Khóc nhiều quá, giờ tôi lại muốn cười. Cười nhiều quá để rồi cay đắng khóc thầm bên trong.

“Mưa rả rích ngoài hiên. Mưa là nước mắt của trời. Trời có mắt nhưng chỉ để khóc thôi” – Đây là dòng Entry đầu tiên Sống viết trên Blog. Rất giống cái cách mà tôi mở đầu công việc viết Blog của mình. Tôi nghiêm túc đọc từng dòng, từng lời, từng tâm sự trên Blog Sống. Một việc tôi tin rất đáng làm để cảm ơn anh – tri kỷ !

Sống viết : “Hôm nay tôi đến bệnh viện để kiểm tra lần cuối. Sự thật vẫn là sự thật, tôi sẽ lìa xa cuộc đời 1 ngày gần đây. Nhưng tôi yêu cuộc sống. Đó là lí do tôi đặt cái tên này cho Blog”.

Đã có 1 linh cảm khi đọc những dòng anh viết, nhưng tôi lkhông dám nghĩ đến chuyện xấu nhất. Tôi dần hiểu ra tại sao anh có nhiều bạn đến như vậy. Họ yêu mến anh, vì anh có nhiều hơn 1 chữ Sống.

“Anh Sống nói cho em biết cách hoá giải lời nguyền đi, em rất muốn nghe” – “Em đã đọc hết Blog anh chưa?” – “Rồi” – “Những tâm hồn đồng điệu. Em nói phải, ngay từ khi vào Blog em, anh đã nhận ra chúng ta rất giống nhau. Cô bé ạ, lời nguyền không tự nhiên mà có, nó là do chính em sinh ra”.

Anh thật sự có thể giúp tôi. Tự nhiên trong tôi bừng lên 1 niềm tin mãnh liệt. Dù rằng, có những lúc tôi đã từ bỏ niềm tin.

“Anh không dám dạy bảo em. Anh không có tư cách để dạy bảo bất cứ ai, đúng như em từng nói. Nhưng anh biết ngoài nỗi cô đơn, con người còn 1 thứ mãi mãi gắn bó. Em biết không?” – “…?” – “Hãy đặt bàn tay lên ngực trái của mình, nó luôn ở đó và hít thở thật sâu”.

Tôi lập tức làm theo lời anh và rồi bật cười. Nụ cười lần này khác hẳn.

Lâu rồi tôi không vào Blog nữa. Chính xác là hơn 1 năm tôi từ biệt thế giới ảo. Bây giờ,tôi đã là sinh viên. Má con tôi đã vượt qua 1 chặng đường dài. Nghĩ lại tôi vẫn thương ba. Cứ cuối tuần, ba lại đến thăm hai má con. Ba và tôi tâm tình đủ chuyện, từ học hành, bạn bè cho đến tình cảm…trong khi má ngồi yên lắng nghe. Tôi để ý, lâu lâu ánh mắt ba lại nhìn má đầy tha thiết. Có lẻ ba muốn nói : “Anh xin lỗi em, hãy cho anh cơ hội làm lại từ đầu”. Có thật là ba muốn nói thế hay đó chỉ là do trí tưởng tượng của tôi? Rồi cứ đà đó tôi lại nghĩ tiếp : Sao ba không dành câu nói ấy cho ngày xưa. Nếu ba muốn cứu vãn, đâu phải là không thể.

Tôi không trách ba, cũng không trách cuộc đời hay cái gọi là số phận nữa. Hãy cứ xem tất cả như là 1 giấc mơ. Có 1 lần tình cờ, rất tình cờ tôi đảo mắt vào Blog của Sống khi mượn máy tính của 1 đứa bạn. Không thấy gì khác ngoài duy nhất một Entry, có thể gọi là Entry cuối cùng : “Tạm biệt các bạn. Dẫu chỉ là trong thế giới ảo, tôi sẽ luôn nhớ và yêu mến các bạn. Tôi rồi sẽ chỉ là 1 cái nick, một Blog, một chuỗi những ký tự trôi giạt trong cái thế giới ảo bao la này. Nhưng tôi tin tôi sẽ sống trong lòng 1 vài ngừơi”.

Nhất định rồi, anh thân mến. Em hiểu rằng dù là ảo hay thực,trong thế giới nào cũng cần lắm những con người có tỉnh yêu thương và biết sống để yêu thương.

Đó cũng chính là liều thuốc cho những tâm hồn đang còn cô đơn, như em đã từng…