1h32’-05-10-07
Cuộc đời thật buồn phải ko anh?Em lại ko ngủ được.,lại khóc.
Em là người đến sau, phải, mãi là như vậy. Mỗi khi đêm về em lại thấy hận anh hơn bao giờ hết, em cũng hận bản thân mình vì ko thể nào hết yêu anh.Tại sao? Khi cảm giác giờ đây bên anh chỉ còn là nỗi đau và những giọt nước mắt.
Trên con đường từ nhà em đến phòng anh,mỗi bước chân em đều tự hỏi mình đang đi về đâu, đến đâu, về nơi đã một thời thắp sáng tình yêu đẹp hay đến nơi có người đàn ông đã giết chết trái tim mình.
Em đứng tựa cửa nhìn anh thật lâu, ngồi bên anh nhìn vào đôi mắt nâu đẹp đẽ của anh, đôi mắt vẫn luôn nhìn em, lúc chân thật, lúc dối lừa…

Em đang tìm kiếm, em thấy cô ấy, người con gái đó đang cười đang khóc trong tâm trí anh, đang làm trái tim anh thổn thức, mỗi dòng suy nghĩ anh dành cho cô ấy đang thiêu đốt con tim anh, và em thấy… cô ấy nằm dưới hàng mi anh khi anh nhìn xuống, khi anh khẽ đóng cửa sổ tâm hồn…
Em thấy tim mình đau nhói, em nhắm mắt lại, sợ những giọt nước mắt cuối cùng sẽ trào ra ngoài , em nín thở như sợ con tim mình rỉ máu. Anh vẫn nhìn em ..không hiểu…không hiểu…có lẽ …mãi mãi là như thế.
Tại sao? Tại sao hả anh? Em biết, anh biết anh yêu người con gái đó, cô ấy đã trở thành1 phần của anh, anh đã chôn chặt cô ấy vào tiềm thức, vào tận sâu trái tim mình, mất cô ấy là 1 sự thiếu hụt không gì bù đắp được, một thứ tình yêu cảm xúc trên đời không gì có thể thay thế, ai đã từng nói tình yêu thầm kín là tình yêu mãnh liệt nhất, anh cũng sẽ ko bao giờ tìm thấy ở em, vì anh, anh đã bảo vệ, đã che chở cô ấy bằng chính trái tim mình-nơi sâu kín nhất, ấm áp nhất, anh đã không ngần ngại xô em ngã, anh làm em đau, khi em đến gần cánh cửa đó,chỉ là tự vệ hay anh sợ em sẽ làm cô ấy đau?
Em ở trong lòng anh và …ở ngoài trái tim anh…mãi mãi.
Con tim em tan nát!
Nhưng anh biết ko, em vẫn đang tìm, vẫn đang cố gắng nhặt hết những mảnh vỡ của trái tim mình, của tình yêu thủy tinh em dâng tặng anh đã bị anh đánh rơi, vỡ nát.Vì tiếc nuối,vì hoài công làm cho nó trong suốt để minh chứng cho tình yêu của mình ,em vẫn tưởng anh sẽ cúi xuống nhặt giúp em…em thật ngốc phải k?
Em biết anh đang buồn, vì cuộc sống, vì tình yêu, chuyện học hành, gia cảnh. Em luôn muốn ở cạnh anh dẫu có chuyện gì đi chăng nữa, đương đầu với mọi khó khăn trong cuộc sống, muốn lắng nghe, chia sẽ, muốn là bờ vai khi anh mỏi mệt, là đôi bàn tay khi anh lạc lõng,cô đơn, là hơi ấm, là tất cả những gì anh cần, em có thể…chỉ cần anh cười, em cũng sẽ cười…em sẽ là chỗ dựa tinh thần vững chắc Anh cần em, 2 năm,em biết, dẫu chỉ 2 năm, em chấp nhận..vì em...yêu anh,Q à.