User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: Bi kịch của một người mang án chung thân

  1. #1
    Độc Thân Bang Hội Avatar của jang_dong_lanh
    Tham gia ngày
    Apr 2004
    Bài gửi
    1.379

    Mặc định Bi kịch của một người mang án chung thân

    “Tôi phải giết chết bà ấy tôi mới được sống”. Bị cáo Đoàn Văn Ẩn (SN 1944) đã lặp đi lặp lại nhiều lần câu nói ấy khi được hỏi về nguyên nhân dẫn đến hành vi dùng dao đâm chết vợ cũ - bà N.T.H.

    Họ kết hôn năm 1963, có 6 người con. Do mâu thuẫn vợ chồng gay gắt, năm 1980, họ ly hôn. TAND quận 3 tuyên bà H nuôi con và được lưu cư tại căn nhà của hai vợ chồng, ông Ẩn phải giao nhà cho bà H. Thế nhưng, dù bản án đã có hiệu lực pháp luật, ông Ẩn vẫn không thi hành vì cho rằng bị xử ép và cũng vì không còn nơi chốn nào để đi. Vậy là, họ tiếp tục chung sống bất đắc dĩ dưới một mái nhà.



    Mâu thuẫn ngày một trầm trọng khi người này bước chân đi đâu, người kia liền khóa cửa không cho vào, hàng xóm lại một phen náo động bởi cảnh đập cửa, leo rào, “mắng chó chửi mèo” của họ. Dĩ nhiên, bà H đã nhiều lần làm đơn gửi thi hành án quận đề nghị cưỡng chế. Nhưng phần vì ông Ẩn cương quyết “một tấc không đi, một ly không rời”; phần vì ông thường xuyên đau bệnh (lao phổi, cao huyết áp) nên mọi chuyện cứ dùng dằng hết năm này qua năm khác.



    Mãi đến đầu năm 2007, cơ quan thi hành án mới thực hiện xong việc cưỡng chế. Ông Ẩn phải về Đắk Lắk sống nhờ người cháu. Ngày 28/4/2007, ông quay về nhà tìm bà H để hỏi xem bà đã bãi nại để ông được vào nhà ở hay chưa. Nhận được câu trả lời “không” rất dứt khoát của bà, ông cầm hai con dao đâm liên tiếp vào người bà H.



    Vị chủ tọa hỏi: “Vì sao phải sử dụng đến hai con dao để giết vợ?”, ông thật thà khai: “Vì sức yếu, sợ bà ấy giật dao đâm lại tôi”. “Cáo trạng nêu có đúng với hành vi của bị cáo không?”. “Có. Nhưng cho phép tôi được trình bày...”. Ông kể một thôi một hồi về mâu thuẫn của vợ chồng ông, những o ép mà ông phải chịu cũng như những bất công của bản án ly hôn.



    Ông bảo, ông đợi đến ngày hôm nay ra tòa để được nói hết bao uất ức, buồn bực đè nén trong lòng mà ông không thể nói được với ai. Một vị hội thẩm nhân dân hỏi tiếp: “Hôm nay có người con nào của ông đến dự không?”. Ông buồn bã lắc đầu: “Không có. Tụi nó theo mẹ, thương mẹ...”. Ông bỏ lửng câu nói rồi buông một tiếng thở dài. Có vẻ như, ông chẳng dám trông chờ điều gì ở các con.



    Từ sau khi nhát dao oan nghiệt giết chết người vợ cũ, sợi dây tình phụ tử vốn đã rất mong manh, yếu ớt cũng không còn. Các con ông hận ông. Dẫu vậy, nhìn đôi mắt kèm nhèm trào ra giọt nước mắt đùng đục, tấm lưng già nua cúi gập xuống, có thể cảm nhận được, dường như ông đang rất mong được các con tha thứ.



    Đại diện VKSND nhận định: “Bị cáo sử dụng hai con dao đã chuẩn bị từ trước, đâm liên tiếp hai nhát vào ngực nạn nhân là cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác... Đề nghị tử hình...”. Tai tôi ong ong khi nghe lời đề nghị của VKSND. Nhưng ông Ẩn vẫn rất bình tĩnh. Ông bị lãng tai nặng. Vị chủ tọa phải lớn tiếng nhắc đến lần thứ 2: “VKS đề nghị tử hình ông, ông có nghe không?”, ông mới gật đầu, bần thần ngồi xuống ghế.



    Luật sư bào chữa nói: “Xuất phát từ nhận thức pháp luật hạn chế, bị cáo luôn cho rằng bị xử ép trong bản án ly hôn rồi bất mãn. Tiếc là các cơ quan thi hành án, chính quyền địa phương đã không giải thích cặn kẽ, động viên kịp thời. Thêm vào đó, do vợ chồng không còn tình cảm, con cái theo mẹ nên bị cáo luôn cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi, bị hắt hủi... Cứ thế, tình cảm tiêu cực ấy âm ỉ, nung nấu để rồi bùng phát khi gặp thêm một điều bất như ý...”.



    HĐXX tuyên án chung thân. Ông run rẩy tra tay vào còng. Nhìn dáng ông bước đi xiêu vẹo trong bộ đồ pyjama cũ kỹ, tôi tự hỏi, chẳng biết ông thi hành bản án được bao năm với tuổi già và đủ thứ bệnh tật trên người như thế?



    Chợt nhớ đến câu danh ngôn: “Trên thế giới, bạn có thể tìm ra tất cả để thay thế tất cả, trừ người bố và người mẹ của mình”. Mong sao những người con của ông hiểu ra điều đó, tha thứ cho cha, trước khi quá muộn...



    Theo Tố Trâm

    Người Lao Động

    (đọc xong mà thấy nhiều điều thương tâm lại nghĩ: giá như giờ có bao công thì tốt )

  2. #2
    Binhjuventus™
    Guest

    Mặc định

    Thế bạn định thảo luận cái gì ở đây? Nếu chỉ để post một bài báo thì có lẽ không nên post trong box này, chí ít cũng phải thể hiện quan điểm của bạn về bài báo đó và mở ra một hướng thảo luận chứ nhỉ?

  3. #3
    HUT's Student Avatar của chienbinhbk
    Tham gia ngày
    Nov 2005
    Bài gửi
    436

    Mặc định

    em nghĩ đó là chuyện riêng của gia đình họ mình ko biết nên ko có gì bàn luận cả , báo chí viết thì ko biết là có chính xác khách quan hay ko , cuối cùng là giết người thì phải đền tội , ko có gì phải thắc mắc cả .
    Xin được yêu em

  4. #4
    Độc Thân Bang Hội Avatar của jang_dong_lanh
    Tham gia ngày
    Apr 2004
    Bài gửi
    1.379

    Mặc định

    thực ra thì đúng là chuyện riêng của nhà người ta thật nhưng 1 khi đã đc đưa ra công luận thì vấn đề đó nó k còn bó hẹp trong phạm vi gia đình nữa.Vấn đề giết người phải đền tội là đương nhiên nhưng có những vụ giết người thảm thương hơn đâu có thấy gì đâu.Xã hội vẫn biết là vậy nhưng vấn đề chính mình muốn nói ở đấy đó là rì, đó là cách sống giữa con người với con người với nhau. Trên thế giới vẫn đầy rẫy cái chuyện vợ giết chồng,chồng giết vợ, con giết cha giết mẹ hay cha mẹ giết con cái.
    Tại sao???????tại sao con người cứ phải nghĩ đến cái chết mới giải quyết hết được mọi vấn đề. Thế giới quan thật khắc nghiệt, 1 sự đào thải hình như quá ư là nghiệt ngã của số phận thì phải. Hay là vì mình nhìn thế giới quá ư là hiền lành??? (câu in đậm của mình cũng có ý nghĩa của nó )

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube