User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Câu chuyện tình tôi

  1. #1
    svBK's Member Avatar của chuotchui1984
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    59

    Mặc định Câu chuyện tình tôi

    Trong phonebook Rain để số điện thoại của anh đầu tiên với một cái tên cực đơn giản nhưng đầy ẩn chứa “Anh” và mỗi cuộc điện thoại với anh bao giờ cũng được bắt đầu bằng “Anh à!” sau bản nhạc Chân tình quen thuộc để nhận lại câu “Mình à” đến nao lòng. Vậy mà bây giờ anh chỉ còn là kí ức xưa cũ với cái tên lạnh lẽo “Anh Chung” và thay câu “Anh à” bằng tiếng “Allo” hờ hững mà có lần anh buồn bã nhận xét là nghe nó thật khủng khiếp!
    Trước khi chia tay anh, Rain gọi cho 1088 để trò chuyện với chuyên gia tâm lý Minh Hạnh. Rain nói với chị ấy rằng “ Em sẵn sàng chia sẻ, đồng cam cộng khổ với anh ấy. Em sẵn sàng hy sinh thời gian và công sức vì anh ấy. Nhưng bên anh ấy tâm hồn em ở rất xa, em ko có nhiều cảm xúc!”. Và chị Minh Hạnh nói rằng có lẽ Rain chỉ còn thương chứ ko còn yêu. Chợt Rain thảng thốt nhìn lại chuỗi ngày họ bên nhau…
    Lần đầu tiên gặp anh, Rain ấn tượng ngay bởi sự dịu dàng, những câu chuyện rất đối thú vị của anh. Cái cảm xúc choáng ngợp ấy vương vấn trong Rain đến vài ngày, nhưng thời điểm đó là thời điểm Rain quá bận rộn và có nhiều mối quan tâm khác nữa nên rồi Rain cũng quên đi. Cho đến lần gặp thứ hai thì Rain thích anh thực sự. Hôm đó anh mặc somi trắng, trông rất thư sinh và đẹp trai, trời nóng nên những sợi tóc mái xoăn xoăn ươn ướt mồ hôi, buồn cười nhất là anh đi giầy ko tất – mà sau này anh giải thích là nghe giọng Rain nên vội vã chạy ra ngay. Rain và anh bàn bạc công việc được chừng 5-10 phút, sau đó là những câu chuyện ko đầu ko cuối, những câu chuyện giữ chân nhau ko muốn kết thúc. “Thế tóm lại là anh có đặt hàng không đấy? Không có khách hàng nào mà em phải thuyết phục nhiều như anh đâu!” Đứng sau tủ kính ở quầy thuốc anh nói với theo “ Chuyện đó để tối mai mình đi uống nước rồi bàn tiếp được ko em!”. Rain ko cho đó là sự hẹn hò, nhưng một chút xao xuyến thoảng qua, đủ để ngày hôm đó vui vui trong lòng.
    Rồi Rain gặp anh thường xuyên, lúc này chắc chắn ko phải vì công việc nữa. Dường như cảm giác muốn được nhìn thấy nhau, muốn được trò chuyện cùng nhau ngày càng mãnh liệt hơn từ cả hai phía. Và Rain thực sự bị gục ngã vào hôm anh đột ngột xuất hiện ở cửa phòng Rain. Hôm đó Rain đang ngồi đánh điện tử, có mỗi em Trâm ở phòng. KTX cuối tuần vắng vẻ. “ Em đang làm gì đấy? Có đi chơi đâu ko? Anh muốn đến thăm bạn gái anh quá…!”. Một chút ghen tuông, một chút bỡn cợt, Rain nhắn lại “ Thế thì anh đến thăm chị ấy đi chứ ngồi nhắn tin cho em làm gì! Nhưng nhớ là đừng có mà vào City View và Hà Nội Phố là được!” “Sao lại thế? Em sợ anh tốn kém à? Biết tiết kiệm cho cả anh nữa cơ đấy! Ko chúc anh đi chơi vui vẻ sao?” “ Chúc anh vui vẻ” “ Chúc anh đi chơi với bạn gái anh vui vẻ chứ!” “ Thì chúc anh đi chơi với bạn gái anh vui vẻ!”. Rain vừa gửi tin nhắn đó thì thấy anh đang đứng ngay cửa phòng, nụ cười rạng rỡ và giơ chiếc điện thọai đầy khiêu khích..Đó là khoảnh khắc họ nhận ra họ thuộc về nhau. Tối đó Rain nhắn 1 tin thế này “Anh à, có lẽ em bị say nắng thật rồi!” và tin nhắn gửi lại làm Rain lâng lâng hạnh phúc “Anh mong em sẽ tìm được bóng râm mát. Và nếu anh có một điều ước thì anh ước rằng anh là một chiếc ô và chiếc ô đó luôn được em mang theo bên mình!”.
    Rain thích cái cách anh luôn gọi điện hoặc nhắn tin cho Rain sau những buổi họ đi chơi về. Rain thích mối lần gặp gỡ anh em bạn bè của anh thì dường như ai cũng đã biết rất nhiều về Rain rồi vậy! Rain thích những giây phút ngồi tựa vào anh để nghe anh kể về cuộc sống kham khổ trước đây, được anh chia sẻ những ước mơ và dự định. Rain thích tính cách phóng khoáng và thoải mái của anh, thích cách anh ôm Rain vào lòng mỗi lần Rain ương bướng.
    Kỉ niệm mà anh bảo đáng nhớ nhất với anh là tối hôm 2 người ở BV Việt Đức. Em trai anh bị tai nạn và anh đã gầy càng gầy hơn sau những ngày chăm sóc lo lắng, sau những ngày trục trặc ở Công ty mới mở. Không ngày nào Rain ko có mặt ở viện, và Rain tham dự như một thành viên của gia đình, rằng Hiếu ko chỉ là em trai anh mà cũng như em trai Rain vậy. Tối đó Rain muốn ở lại trông Hiếu cùng anh. Anh giục Rain cứ về ngủ kẻo mệt, nhưng đôi mắt lại da diết vô cùng, da diết giữ Rain…Phòng bệnh chật chội, đủ các thứ mùi, tiếng kêu la đau đớn, những khuôn mặt hoảng loạn…nhưng dường như những điều ấy ko đáng kể gì vì hôm nay họ được ở bên nhau, cùng nhau chia sẻ và có trách nhiệm với cuộc sống của người yêu. Nói là ở lại trông Hiếu, nhưng quá nửa đêm một chút là Rain đã ko chống cự nổi với cơn buồn ngủ và mệt mỏi. Rain ngủ lúc nào ko hay. Tỉnh dậy thì thấy anh đang nhìn mình, cánh tay chắc đã tê cứng. Sau đó Rain nhất định đền bù là bắt anh chợp mắt một lúc. Xoa bóp và cho Hiếu ăn xong thì cũng là lúc Rain lại chỉ chực gục xuống giường. Khi y tá vào phòng để thay dịch truyền, lay Rain thì Rain mới thất thần tỉnh giấc! Hậu quả của buổi trực đó hài hước ko thể tả. Anh bị mất đôi giầy! Hai anh em cười suốt 1 giờ đồng hồ trước khi trời sáng để Rain xuống đường mua dép cho anh. Đêm đầu tiên và duy nhất họ được ở bên nhau thế đấy, thật hạnh phúc – hạnh phúc khi cảm nhận được họ có nhau ko phải chỉ là lúc thuận buồm xuôi gió, trong những nhà hàng sang trọng, trong rạp chiếu phim lãng mạn.
    Còn nhiều nữa, còn nhiều những giây phút để hồi ức là điều gì đó làm Rain nuối tiếc.

    Nhưng kỳ lạ thật, dẫu thế thì cũng chưa một lần Rain thực sự thấy trong mình một cái gì đó cuồng nhiệt, đắm đuối hay khao khát. Nhiều khi họ đi với nhau hàng tuần như hai người bạn, ko nắm tay, ko một nụ hôn…chỉ là những công việc cần phải giải quyết, chỉ là những tranh luận bất tận về công ty, về mấy cái bệnh viện hay khoa Dược chết tiệt nào đó! Cũng rất nhiều khi Rain mong hôm nay anh đừng đến, vì Rain muốn được ở một mình hoặc tụ tập riêng với bạn bè. Cũng nhiều khi anh làm Rain thấy hụt hẫng và trống trải. Nhiều khi đi trên đường Rain bỏ tay mình vào túi áo anh chỉ để mong anh cũng cho tay vào túi. Nhiều khi Rain chỉ mong nhận được 1 tin nhắn bất chợt vu vơ của anh. Nhiều khi Rain chỉ muốn một nụ hôn thật nhẹ phớt trên má.Những hành động dễ thương từng làm Rain rung động cứ thưa thớt dần, không mấy khi còn những giây phút lãng mạn và riêng tư. Công việc không thuận lợi, chuyện gia đình bất ổn cứ chiếm hết thời gian của hai người. Nhưng quan trọng nhất là giữa anh và Rain ko có nhiều sở thích, đam mê chung, Rain ko chia sẻ được với anh những thú vui của mình. Sự vô tâm và đôi khi là hời hợt của anh cũng đẩy Rain ngày càng xa anh hơn. Tâm hồn Rain cứ phiêu diêu ở một nơi nào đấy…Những khi Rain ốm, mệt mỏi chán chường vì công việc, người đầu tiên Rain nghĩ đến lại ko phải là anh, thậm chí Rain còn chắng muốn kể với anh nữa. Rain cũng ko thể nào lý giải được điều đó, nhưng quả thực càng ngày Rain càng nhận ra họ đang để mất nhau dần…Phải chăng vì Rain thấy thiếu sự công bằng khi anh ko mấy khi biết cần phải làm gì cho Rain, cần phải làm gì để Tình yêu Rain từng dành cho anh ko mỗi ngày lại nguội lạnh đi như thế? Có phải đôi khi Rain thấy chán là một người luôn cao thượng, hy sinh, lo toan vì anh và gia đình anh trong khi nhận lại chỉ là cảm giác trống trải đơn độc? Hay phải chăng sâu xa trong lòng Rain chưa phải yêu thực sự, mà chỉ là cảm giác yêu thương một người và thấy cần phải có trách nhiệm với tình yêu thương ấy mà thôi? Và phải chăng cách mà anh yêu Rain không phải là cách Rain trông đợi ở một tình yêu?
    Vì gì chăng nữa thì giữa Rain và anh bây giờ chỉ là một hồi ức về nhau. Rain kiên định lắm rồi. Nếu không kiên định thì sao Rain có thể nói rằng mình vắng nhà trong khi một mình lẻ loi trên phòng để anh lại buồn bã quay xe về giữa trời đông lạnh buốt? Nếu không kiên định và quyết tâm thì sao Rain có thể từ chối những cuộc gọi và tin nhắn không dứt của anh, những kỉ niệm mà anh cố gắng khơi gợi lại…
    Tình cảm là một mầm cây. Nếu ta chăm sóc thì nó sẽ lớn lên từng ngày. Và ngược lại từng ngày nó cũng có thể héo hắt đi. Sau khi giành được tình yêu của em rồi anh mặc nó không chăm sóc nữa, phải chăng vì thế mà anh đánh mất em?

  2. #2
    svBK's Member Avatar của chuotchui1984
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    59

    Mặc định Câu chuyện tình tôi P2

    Anh xin lỗi
    Anh xin lỗi để em bỏ ra đi
    Cuồng dại như trái tim bay ngược chiều gió thổi
    Giọt nước mắt em ngày nào rơi nóng hổi
    Càng khiến lòng em thêm cháy khát tự do

    Anh xin lỗi vì những điều Nhận và Cho
    Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
    Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
    Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi

    Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
    Của những lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
    Anh xin lỗi vì những lức anh lơ đãng
    Nhớ một người khi đang nắm tay em…

    Anh xin lỗi vì những lúc dịu êm
    Được ở bên em mà anh ko trân trọng
    Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
    Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa

    Để một ngày khi năm tháng trôi qua
    Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
    Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
    Em chính là bờ bến của đời anh…

    Chỉ còn lại những điều rất mong manh
    Anh sẽ đợi sẽ chờ tới khi em tha thứ
    Hãy để trái tim yêu sau bao ngày say ngủ
    Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em!

    “Trong những ngày tháng qua em thấy em thật là vất vả vì anh. Anh không biết làm sao có thể đền đáp được. Anh nghĩ lại những lúc chúng mình ở bên nhau thật là hạnh phúc, nhất là tối hôm chúng mình ở ngoài BV Việt Đức. Anh nhận thấy em là người cao cả.”

    Đó là những dòng tin anh gửi cho Rain để níu giữ một tình yêu đã mất. Rain đã gửi lại cho anh
    “ Một hôm men say chếnh choáng
    Yêu thương có lúc hết nồng
    Một hôm đến người rồi cũng
    Dửng dưng nhìn, dửng dưng thôi…”

    Anh à, mình dừng lại thôi, không thể đi tiếp nữa. Vì con đuờng phía trước đâu có cùng một lối cho cả hai chúng ta???

    Cứ đi rồi sẽ tới, cứ gõ cửa sẽ mở mà!
    Ở nhà một mình
    13h20, 15/12/2006
    Rain.
    TREE

    Tự dưng năm nay Tết nóng lạ. Không có những ngày nồm, mưa phùn, lạnh lẽo. Thay vào đó là thời tiết hanh khô, thậm chí oi bức như mùa hè. Năm đầu tiên trở về nhà khi không còn là con nhóc sinh viên mơ mộng, Rain ko có cái cảm giác náo nức mong đến giao thừa nữa. Một tâm trạng bình ổn, chậm rãi, thản nhiên bước qua từng ngày, phải chăng khi người ta là một phụ nữ 25 tuổi người ta thường như thế? Rain chỉ thích chơi với cậu nhóc Min nghịch ngợm và thông minh, thích cõng nó đi mua bimbim rồi hai dì cháu về nhà đánh chén ngon lành!!!Tết năm nay cũng ko còn cảm giác háo hức chờ tiếng chuông điện thoại, háo hức chờ những vụ tụ tập ồn ào. Và Tết năm nay sẽ nhạt nhẽo và trống vắng như thế, sẽ buồn tẻ và cô đơn như thế, nếu không có một người đặc biệt bỗng dưng xuất hiện vào ngày mồng 4. Ngày mồng 4 năm Đinh Hợi!
    Ngọc ngố chơi thân với Rain ngay từ những ngày đầu học trường Dược. Gầy gò, choe chóe và lại đanh đá nữa, nhưng Ngọc ngố là một biểu tượng của kiểu Tình bạn chơi ko cần nghĩ, nghĩa là anh cứ vô tư đi, tôi chẳng bao giờ gây cho anh cảm giác hoài nghi hay đề phòng về tôi cả. Hẹn hò ko biết bao nhiêu lượt mà chưa lần nào nó thèm sang Thái Bình thăm Rain, thì đột nhiên bất thình lình nó nhắn nhủ là mai nó sang, chuẩn bị nghênh đón nhá.
    Ngọc ngố sang chơi cùng với một người. Người ấy trông rất rắn rỏi, cười hiền mà vẫn có vẻ láu cá đối phó được với cái kiểu giỡn giỡn của Rain. Không có tình huống nào để ấn tượng nhiều về người ấy nhưng thật thú vị là sau đó không lâu, chính xác là 18 ngày, người ấy - Mine trở thành VIP của trái tim Rain!
    Tin nhắn đầu tiên Mine gửi cho Rain vào ngày 9 âm lịch, Rain nhớ được chính xác như vậy vì hôm đó Rain vừa đi Bát Tràng cùng với lũ bạn thân thiết về. Thực ra Rain biết ngay là người ấy, hì, con gái thường nhạy cảm mà, nhưng vẫn vờ vịt hỏi lại “Số máy này ko có trong danh bạ của tớ, bạn là ai thế!” .Những tin nhắn hằng ngày được gửi đi, mỗi một ngày lại thân thiết hơn, mỗi ngày càng thấy trông ngóng hơn! Không có gì nhiều về tính cách được bộc lộ qua những tin nhắn của Mine, nhưng vẫn cảm nhận một cách mơ hồ điều gì đó chân thật và bền vững. Rain chợt hay nghĩ đến hồ nước rộng, phẳng lặng như mặt gương soi, chỉ thi thoảng gợn sóng để làm người ta nhớ đến biển cả. Bây giờ Rain mong mỏi tìm được cho mình Tình yêu kiểu như vậy, nghĩa là nó cho trái tim sự bình ổn của lòng tin, sự chia sẻ, sự thấu hiểu, sự lắng nghe, nhưng nó cũng mang đến sự say đắm, nồng nhiệt của khao khát. Có là quá tham lam, quá nhiều không tôi ơi? Có là quá viển vông và trẻ dại?
    Với Mine, tình cảm của Rain giống như ngọn lửa rơm, bốc cháy nhanh nhưng lại luôn phải đều tay nhen thêm rơm vào. Nhưng Rain thích cái cảm giác phải canh chừng để luôn cháy ngọn lửa ấy, phải đều đặn cời than…
    Còn nhớ hôm đầu tiên ngồi ở Đắng, Rain kể cho Mine nghe câu chuyện Viên sỏi, viên sỏi giữ lại là có Tình yêu, viên sỏi thả xuống là còn Tình bạn. Kể câu chuyện ấy như là để dành, để dành đến một lúc nào đó, khi mà Rain thấy cần phải đặt câu hỏi chọn lựa, Mine sẽ dễ dàng đưa ra được câu trả lời! Và một ngày Rain đặt câu hỏi, Mine đã trả lời là Mine sẽ giữ lại viên sỏi, dại gì ném đi cơ hội của mình. Như vậy có thể coi là họ đang tỏ tình nhau không nhỉ. Và tình yêu bắt đầu bằng một viên sỏi được gìn giữ.
    Bây giờ thì Rain thấy hang Cắc cớ dường như cũng là tác nhân se duyên cho họ vậy! Mà phải chăng khi định mệnh dẫn người ta đến với nhau thì sẽ có thêm vô số cơ duyên khác xô đẩy, để tác thành?
    Cái buổi tối 7/3 ấy, khi mà bàn tay Mine đặt lên vai Rain “Như thế này là thật hay đùa?”. Câu hỏi hoài nghi ấy như ngăn lại một điều gì đấy đang muốn bung phá trong Rain. Là đùa hay thật? Là hư ảo hay sự thực? Là mạo hiểm hay mãnh liệt? Và cuối cùng lí trí và trái tim Rain lựa chọn vế thứ 2. Bàn tay cứng cỏi đặt lên vai Rain một lần nữa, để Rain ko chút ngại ngần xiết ôm Mine, xiết ôm một người mà sự xuất hiện kỳ diệu của người ấy vào mùng 4 Tết Đinh Hợi là dành cho mình.
    Rain tìm được cảm giác ấm áp khi bàn tay Rain luôn được sưởi ấm bởi một bàn tay, khi cái xiết ôm của Rain được giữ chặt lại. Rain tìm được sự nồng nàn và cuồng nhiệt ở mỗi nụ hôn, bất tận và trao ban trọn vẹn. Rain tìm được sự đồng cảm ở mỗi cuộc tranh luận, khi mà nhiều lúc Rain cố tình đặt ra những tình huống khác nhau để đón nhận lại những ý kiến trả lời như Rain mong muốn và dự kiến! (Hihi, anh ngố ko nhận ra sao, là em hay giả sử, hay trêu giỡn anh bởi một phần qua đấy em sẽ tìm ra một điều gì đó!). Rain thích những lúc cùng Mine nói về một tổ ấm sau này với những đứa con. Có thể là chuyện đó còn quá sớm nhưng vẫn thấy thú vị khi hoạch định một kế hoạch mà để làm được nó ko thể thiếu một trong 2 người. Rain cho đó là sự gắn kết, là một yếu tố đảm bảo về việc luôn phải cời than và cho thêm rơm vào ngọn lửa. Phải không nhỉ, nếu họ ko cần ngọn lửa bùng cháy để nồi cơm có thể sôi thì đâu cần phải canh chừng sợ rằng rơm hết?
    Rain thích cả cảm giác họ bên nhau ko muốn rời, thích cảm giác mong đêm đừng qua nhanh thế, người trên đường phố đừng thưa thớt thế. Thích nụ hôn tạm biệt, lưu luyến và mong mỏi nhanh đến buổi gặp gỡ tiếp theo…
    Rain cũng thích cảm giác mình luôn nhớ một người đang nhớ mình, thích cả những ngày họ ko gặp nhau nhưng vẫn thấy đủ đầy, thích tiếng xe máy dừng lại dưới nhà và tên mình được cất lên, thích nhận được những tin nhắn dài bất chợt, thích được gọi là em yêu và cưng trìu mến, thích những ký tự E.Y.A, A.Y.E, XXXX…Thích mỗi ngày đều là ngày mới, khi có một điều gì đó không định hình được nhưng đầy chờ đợi, thích mỗi lần đi làm ở 103 qua ngôi nhà ấy, dõi mắt nhìn vào thấy nó quen thuộc với mình sao ấy!

    Cuộc sống không phải là một bài thơ-dù viết ở thể loại nào vẫn có vần điệu. Cuộc sống là một tản văn, dàn trải và đầy khắc khoải. Phải đi thật xa thật nhiều mới biết được con đường dài hay ngắn. Tình yêu với Mine làm Rain cảm thấy yêu đời, cảm thấy say mê với cuộc sống hơn, cảm thấy từng ngày tươi mới hơn. Nhưng không phải không có những lúc Rain chợt cảm thấy chòng chành, chơi vơi. Không phải không có những lúc Rain lại đặt câu nghi vấn rằng : Rồi sẽ như thế nào và cái gì là tiếp theo đây? Không phải không có những lúc Rain thấy mình và Mine bất chợt trượt ra ngoài đường ray và con tàu như nghiêng về một phía. Không phải không có những lúc Rain thấy mình thật xa với những suy nghĩ của Mine, và Mine cũng đứng xa lắm những gì đang diễn ra với Rain.
    Thảo hay bảo Rain là người sống vì cái nhìn của người khác. Có lẽ thế, khi trước những người không thân thiết và không hiểu nhiều về Rain thì Rain muốn cái nhìn của họ về mình là do hình ảnh của mình tạo ra! Nói câu này có vẻ khó hiểu, nhưng nôm na là nếu Rain muốn họ nghĩ là Rain thông minh dí dỏm, bản lĩnh thì Rain sẽ cố nhào nặn mình ra thế. Còn với những người thực sự ý nghĩa với cuộc sống của Rain, Rain chỉ muốn mình đơn giản như mình vốn thế! Nghĩa là Rain có lúc vui, lúc buồn, có lúc thông minh có lúc ngu ngốc, có lúc dễ thương có lúc đáng ghét, có lúc tốt bụng có lúc tàn nhẫn, có lúc yêu thương có lúc dửng dưng, có lúc khỏe mạnh có lúc ốm đau…Thế thôi, Rain sẽ ko cố vo tròn mình cho nó nhẵn nhụi, cho nó thơm tho, ít nhất là với những người mà Rain ko muốn sống hoàn toàn vì cái nhìn của họ, mà muốn được sống bằng cái mình muốn nhìn!
    Tối qua tự dưng Rain nổi hứng làm một phép thử với Mine. Thực ra nói là phép thử cũng ko đúng lắm, vì tình huống quá dễ! Chỉ là một trò đùa vui nhi nhố thôi. Chẳng đánh giá được gì, chẳng để làm gì. Nhưng nếu đặt ra một giả thuyết nếu đó không phải là đùa giỡn, cô Chi họ Nguyễn có thật và không phải là nhân vật của Rain thì sao nhỉ? Thì Rain có đau lòng ko? Một người phức tạp như Rain có thèm đau lòng không nhỉ? Hay Rain sẽ hờ hững nhìn đôi guốc đỏ bên bậc cửa hạnh phúc của mình và lập tức buông tay? Sẽ là như thế đấy, với cái tính cách rất cần mà cũng không cần của Rain. Nhưng phải giả định một câu chuyện hay ho và sáng sủa hơn chứ, là mãi mãi không có một đôi guốc đỏ hay đôi giày da nào xuất hiện trong mối tình Mine và Rain cả. Yêu là tin. Yêu là không hối tiếc!
    Và yêu là tìm thấy hạnh phúc của mình trong ánh mắt của người yêu!
    13h50p, 12/04/2007
    Rain.



    Không biết có còn kịp để Rain làm lại một điều gì không, nhưng vẫn muốn cố gắng, cố gắng hết sức để vượt qua cái ranh giới mong manh giữa mất và còn, giữa tiếp tục và kết thúc, giữa lòng tự trọng và sự hối lỗi, giữa tất cả mớ hỗn độn và mâu thuẫn mà bản thân cũng không thể nào nhìn nhận hết và thấu hiểu hết.
    Giờ nhìn lại những gì đã qua, Rain mới thấy lời nói và suy nghĩ đôi khi sáo rỗng vô cùng, sáo rỗng vô cùng vì lời nói và suy nghĩ ấy bị phủ định bởi chính cách thể hiện nó không đúng cách. Rain luôn miệng nói rằng, TY là một cái cây, nếu biết chăm sóc thì nó lớn lên hằng ngày, còn không cũng từng ngày nó héo hắt đi. Rain cũng luôn miệng nói rằng phải luôn biết hy sinh, luôn biết chia sẻ, luôn thấu hiểu nhau để ngọn lửa TY luôn luôn ấm nóng, nồng nàn. Rain luôn luôn nghĩ và tưởng rằng mình thực sự vun đắp cho cái cây TY ấy. Vậy mà cuối cùng, sau 25 năm kiếm tìm một TY đích thực, cái cuối cùng Rain nhận được, ngày hôm nay, là cảm giác thất bại ê chề.

    Trước chiều ngay hôm qua, có là nực cười không khi Rain vẫn nghĩ mình đang thật hạnh phúc vì cuộc sống trao ban cho mình quá nhiều. Một gia đình hạnh phúc để mong mỏi trở về. Một công việc thật tốt để phấn đấu. Một người con trai tuyệt vời để yêu. Những người bạn tốt để sẻ chia. Và nhiều may mắn trong cuộc sống. Thế là đủ! Thật hồ đồ khi cứ tưởng tất cả đều trong bàn tay mình.
    Trước chiều ngày hôm qua, Rain còn dám để tên người ấy trong điện thoại là Mine. Cái tính từ Mine mang tính sở hữu nhiều thứ. Tình yêu của tôi, niềm tin của tôi…Ôi, thật là hài hước khi cho phép mình quyền sở hữu một điều chưa chắc chắn là dành cho mình!
    Người ấy đang thất vọng và chán chường tất cả những điều người ấy cho là sáo rỗng của Rain. Như người ấy nói, Rain chỉ nói hay mà thôi, chứ làm thì chẳng hay tẹo nào. Sao người ấy không hiểu hộ Rain một điều, Rain nói hay mà làm gì nếu như Rain ko đang cố tâm hướng tới điều đó? Có lẽ người ấy nghĩ, Rain đem những điều mơ mộng lãng nhách trong mấy cuốn tiểu thuyết Rain đọc, trong mấy bài báo Rain viết vào cuộc đời thực này với người ấy? Ôi, người ta chỉ nói lên những điều người ta quá khao khát mà thôi. Khi Rain khao khát một TY mà ở đó hạnh phúc luôn ngập tràn thì Rain muốn bộc lộ điều đó. Có thể khi mà hành động không song hành được với lời nói đẩy người ta đến cách nhìn nhận rằng lời nói kia là vô nghĩa, nhưng sau cái lời nói có vẻ là vô nghĩa ấy lại rất có thể là những hành động không được nhận ra thì sao?
    Rain luôn ảo tưởng rằng mình là người sống sâu sắc, tình cảm, hiểu biết. Ôi chao, không có gì là sai lầm hơn là ảo tưởng về mình. Những gì Mine nói là vết dao cứa vào những gì mà Rain tự đánh giá về mình. Rain cứ ngỡ Rain là người hay ho như thế, và Rain cứ mặc nhiên sống với những điều Rain tự cho là đúng. Để rồi một ngày người Rain yêu nhất phủ định và muốn rời xa Rain. Đến bây giờ, Rain vẫn chưa dám tự tin cho là mình đã hiểu trọn vẹn những gì đang diễn ra, những gì còn và những gì mất. Khi Mine bảo Rain hãy để Mine chiêm nghiệm và nhìn nhận lại mọi chuyện, Rain biết tự thân câu nói đó là Mine muốn Rain hãy để Mine một mình với những gì Mine còn băn khoăn, rằng Rain hãy đừng quá nóng vội, hãy để thời gian đưa ra câu trả lời cuối cùng. Biết là vậy nhưng Rain đang đứng kề vực thẳm, khi mà Rain quá chủ quan với hạnh phúc ngỡ là của mình rồi vậy mà nó sắp tuột mất đi, Rain không thể đừng được những róng riết, những lo sợ. Rain từng tuyên bố rất hùng hồn rằng, Rain ko phải là người bi lụy vì tình cảm, không bao giờ nhỏ một giọt nước mắt vì ai cả, cái gì dành cho mình thì nhất định thuộc về mình, cái gì muốn rời xa mình thì có muốn giữ cũng chẳng được. Lời tuyên ngôn hùng hồn ấy bây giờ lung lay quá, khi cả đêm qua Rain thức trắng rồi vẫn cứ đi vào ngõ cụt.
    Phải nói là Rain đang rất tuyệt vọng, mất phương hướng. Người ấy dường như nghìn trùng xa cách với Rain. Hai đường thẳng song song ư? Hai đường thẳng song song thì có khi nào gặp gỡ được nếu không phải là ở vô cùng? Vậy mà cứ hằng ngày hằng giờ Rain tưởng mình đi cùng người ấy trên một con đường cơ đấy. Chẳng muốn tìm xem thực ra là hai đường thẳng song song hay hai đường thẳng trùng nhau nữa, chỉ biết là Rain vẫn mong gặp được người ấy mà thôi.

    Hôm nay Rain đi làm. Hôm nay Rain vẫn cười nói với mọi người như đang vui lắm. Ồ, thế mà Rain cứ ngỡ Rain sẽ ngã quỵ. Không, lúc này và hơn bao giờ hết, Rain sẽ sống mạnh mẽ và quyết tâm. Vì Rain đang rất kiệt sức, đang hoài nghi bản thân mình, nếu Rain lại buông xuôi một lần nữa thì sẽ chẳng còn cánh cửa nào có thể mở cho Rain.
    Nói đi nói lại vẫn chỉ là bấy nhiêu điều, Rain hối tiếc về tất cả. Tiếc vì những sai lầm, tiếc vì những mất mát, tiếc vì những tổn thương gây cho người khác và cả những tổn thương mà Rain đã nhận về, tiếc vì đã yêu theo cái cách mà người ta không mong đợi. Bản thân tình yêu ko có lỗi, mà cách bày tỏ tình yêu theo chủ nghĩa cá nhân là có lỗi vô cùng.
    Xin lỗi Tình yêu ban đầu của anh, nếu có thể gọi như thế, xin lỗi những cảm xúc đẹp đẽ ban đầu anh dành cho em! Xin lỗi cả những nỗi buồn mà em gây ra cho anh, xin lỗi thêm những gì anh cảm thấy khó chịu về cách hành xử của em với anh và trong cuộc sống, xin lỗi cả con đường anh đang đi mà không nhìn thấy em, xin lỗi thời gian anh dành cho em mà cuối cùng điều anh nhận được từ em chỉ là những thứ nhạt nhẽo và chán chường. Và tôi xin lỗi cả tôi, khi tôi chẳng chút yêu quý mình để sống sao cho tốt nhất. Tôi xin lỗi tôi vì tôi trao ban TY theo cái cách của tôi cho Mine quá nhiều mà không giữ lại gì cho mình.
    Nhưng có điều này Rain phải biện minh, là TY của Rain đủ lớn để biết nhận ra mình sai lầm ở chỗ nào và sữa chữa nó ra sao. Rain thay đổi và sữa chữa những điểm dở của Rain một phần là vì người ấy, nhưng quan trọng hơn là Rain thấy quả nhiên nó là nhược điểm, và nó sẽ cản trở mọi thứ của Rain. Có thể người ấy lại cười nhạt mà rằng, Rain lại nói lại hứa suông như bao lần Rain đã làm vậy. Ồ, vậy thì Rain cũng chịu thôi. Chỉ có điều thực tâm Rain không bao giờ ngờ rằng những điều mà Rain làm lại làm người ấy buồn chán, thất vọng đến thế. Người ấy có trách cứ và nhắc nhở Rain đôi lần thật, nhưng dường như Rain không đủ nhạy cảm để nhận ra đó là những điều đẩy người ấy xa Rain. Và nếu biết sẽ có ngày nó dẫn Rain và người ấy đến hoàn cảnh này, thì chắc chắn Rain đã không làm vậy.

    Rain đang tìm cho mình một cơ hội với người ấy, vì TY quá nhiều dành cho người ấy làm Rain không dễ dàng từ bỏ được. Nhưng như Rain từng nói, yêu thực sự nghĩa là phải yêu hoàn hảo một người không hoàn hảo, yêu mến điểm tốt và chấp nhận điểm xấu, nghĩa là Rain cũng chỉ yêu người có thể yêu Rain như con người Rain vốn thế. Rain chỉ sữa chữa những điều Rain biết là nhược điểm, chứ Rain cũng không có ý định biến đổi mình theo cái cách mà ai đó muốn thế. Dù “ai đó” ở đây có là Mine đi chăng nữa. Nhưng nếu như sau khi Rain đã cố gắng hết sức rồi, người ấy vẫn cảm thấy Rain là người không phù hợp với những tiêu chí của mình thì Rain sẽ chấp nhận sự thực và chúc phúc cho người đó với con đường riêng. Rain còn níu giữ vì Rain sợ rằng, nếu Rain ko thử một lần nữa tìm TY ở người ấy thì biết đâu Rain sẽ hối tiếc vì bỏ lỡ hạnh phúc của mình!
    Chẳng biết nói thêm gì nữa. Những gì Rain cảm thấy 2 ngày nay hơn cả sự buồn chán, hơn cả sự đau khổ. Nó là cay đắng! Cay đắng khi yêu bằng tất cả cái gì có thể, yêu bằng cả sức sống và lòng tin, cuối cùng nhận về đơn giản là “không phù hợp”. Phải nói rằng người ấy cũng có cái chủ nghĩa cá nhân quá lớn, phải nói rằng người ấy cũng như Rain mà thôi, cũng cần phải học yêu một người là như thế nào! Kết thúc một TY ko thể đơn giản là không phù hợp, khi mà chưa thử một lần rộng lượng với người yêu.
    Mine ah, sau khi gửi đi lá thư này, sau khi đã cố gắng giữ lại TY của chúng mình và sẽ còn tiếp tục cố gắng, anh sẽ không gặp em của 2 ngày qua nữa đâu. Sẽ không còn một em bất lực trước những cái gạch đầu dòng của anh về em nữa, sẽ không còn một em vô vọng đến tuyệt vọng nữa. Cuộc sống của em vẫn phải tiếp diễn, dù tìm lại được anh hay không.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 39
    Bài cuối: 14-04-2006, 02:22 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube