User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: truyện vui, để mọi người xả stess trong mùa thi hk

  1. #1
    svBK's Newbie Avatar của naruto
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gửi
    19

    Mặc định thư giãn 1 chút

    Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
    Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hành Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.
    Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
    - Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không? Đằng nào nhà nước chẳng trả tiền.
    Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh hóng hớt....

    Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:
    - Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết.
    - Giá vé người lớn: 20 USD/ pax
    - Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %
    - Dưới 12 tuổi: Tính 50 %
    - Mua mười vé tặng một vé
    Ký tên: Thổ Địa.
    Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
    - Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?
    - Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
    Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi chói ở đằng sau:
    - Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?
    - Chính là bần tăng.
    - Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?
    Đường Tam Tạng tự ái nói:
    - Có Hộ Chiếu Công Vụ do đích thân hoàng thượng ký đây.
    Dứt lời, bỗng tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:
    - Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.
    Thổ địa vỗ vai:
    - Ông anh yên chí đi.
    - Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.
    - Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.
    - Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?
    - Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.
    - Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là Hộ Chiếu của ta nữa.
    Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
    Thổ Địa chạy theo la oai oái:
    - Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?
    Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.
    Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
    - Sư phụ, mau cứu đệ tử.
    - Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.
    - Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
    - Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?
    - Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.
    - Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.
    Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.
    Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
    - Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.
    Tôn Ngộ Không tức giận bay vọt tới gõ liên hồi lên đầu Thổ Địa:
    - Dám lấy ta làm vật trưng bày hả?
    Đường Tam Tạng thấy Tôn Ngộ Không thoát được bèn nói:
    - Ê thế còn vụ ta giải thoát cho mi thì sao?
    Tôn Ngộ Không quỳ xuống nói:
    - Yên tâm đi, tôi không xù đâu mà sợ, Sư phụ, đệ tử nguyện đi theo người đến Tây Thiên Thỉnh kinh.
    - Thật chứ? - Đường Tam Tạng không giấu nổi vẻ thất vọng khi không được trả lương. - free thù lao chứ?
    - Ok, điều này Phật Tổ nói rõ rồi, thù lao free luôn/
    - Thế thì được, chúng ta lên đường.
    Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng thấy con ngựa của Đường Tam Tạng đâu.
    Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên:
    - Con ngựa của ta đâu? Mau trả lại đây.
    - Ông có mua vé thăm quan đâu, lại còn không mua vé trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải đền ông chứ?
    Tôn Ngộ Không cười khẩy:
    - Thôi bỏ đi, sư phụ để cho con.
    Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu:
    - Sư phụ chơi con này được chứ?
    - Ta không có bằng lái xe.
    Tôn Ngộ Không nghe vậy lại biến ra một con Mercedes:
    - Con này thì sao? Rất hợp với dáng thầy:
    - Đã nói không có bằng lái xe mà lị.
    Tôn Ngộ Không bĩu môi:
    - Sư phụ nhà quê khủng khiếp.
    Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên cao, chợt thấy một con rồng đang bay lượn thì vội vàng bay tới túm lấy râu nó giáng cho mấy đấm:
    - Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không?
    Con rồng kêu lên oai oái:
    - Đại ca tha cho em, tha cho em, em chỉ vì đói quá thôi.
    - Thế mi là ai?
    - Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ vương nên quyết định bỏ nhà đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ giữa đường đánh bạc hết tiền, đói quá làm liều, đành phải chén con ngựa của đại ca thôi.
    - Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. - Tôn Ngộ Không cười khẩy - mi ăn ngựa sống mà không sợ H5N1 à?
    Con rồng cười phá lên;
    - Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn gà mới nhiễm thôi.
    Tôn Ngộ Không quê độ gắt:
    - Tao biết thừa, chỉ thử mày đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường thế nào?
    - Tiền em hết rồi, đại ca xem có đồ gì cứ lột tạm.
    - Thôi khỏi, chú mày vừa đánh bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến thành ngựa cho thầy tao cưỡi nhớ.
    - Ngựa đực hay ngựa cái hả đại ca?
    - Thế mày là đàn ông hay đàn bà? - Tôn Ngộ Không quát tướng lên rôi giơ gậy toan bổ xuống.
    Tiểu Bạch Long thấy vậy hoảng hồn vội hóa thành con ngựa trắng nói:
    - Em đùa thôi mà đại ca, cẩn thận nóng quá đứt mạch máu não đấy.
    --------------------------------------------------------------------------------

    Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói:
    - Thằng thế mà khá, chớp mắt đã tìm được ngựa rồi.
    Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
    - Này có phải con chôm chỉa ở đâu thế?
    - Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu.
    - Nếu người ta bắt thì ngươi phải chịu trách nhiệm đấy nhé.
    - OK.

    Sưu tầm ...
    Lần sửa cuối bởi naruto; 09-06-2007 lúc 09:40 PM

  2. #2
    HUT's Engineer Avatar của Galaxy
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    737

    Mặc định Vợ chồng APhủ

    Phần I:


    Ai đi xa về vào nhà Thống lí đều thấy có 1 cô gái tước đay bên tảng đá trước cửa gần tàu ngựa, công việc luôn tay, mặt lúc nào cũng cúi xuống, buồn rười rượi. Đó là đặc điểm bên ngoài của Mị, cô con dâu trừ nợ của Thống lí. Mị có 1 số phận oái oăm: khi bố Mị đi tán mẹ Mị ,vì ít tiền, không đủ bao mẹ Mị ăn chè uống nước, càng không thể mua những món quà tặng mẹ Mị nhân ngày 8/3, Valentine, Tết hay sinh nhật..., bố Mị đã mượn tạm của ông bạn Thống lí ít tiền. Sau đó, nước chảy đá mòn , cưa mãi cũng đổ , mẹ Mị chịu lấy bố Mị làm chồng. Từ khi cưới xong, bố Mị luôn băn khoăn về khoản tình phí khổng lồ đã vay. Ông tặc lưỡi và bảo mỗi năm sẽ trả góp 1 nương ngô vậy. Khổ thân ông già ít học chưa biết gì về thuế VAT cộng thêm vay tiền với lãi suất lớn nên đến già vẫn chưa trả xong. Thế là Mị bị bắt về làm dâu trừ nợ. Mị là cô gái có cá tính rất mạnh mẽ như con gái Hà Nội, khi biết nhà Thống lí định lấy cô về trừ nợ thì cô đã nói với bố cho ở nhà làm ruộng chứ quyết không làm dâu nhà giàu.

    Số phận của A Phủ cũng chẳng khá khẩm hơn. Trong 1 lần đi chơi Tết, A Phủ đã "kết lòi pha" 1 cô gái. Anh tìm mọi cách để tiếp cận và ghi điểm trong mắt nàng như: "Anh hùng cứu mĩ nhân", "Áp sát" rồi chiến thuật "biển quà" nhưng đa số thất bại... "Anh hùng cứu mĩ nhân" thì bị tẩn cho tới bến,mặt sưng như quả ổi đến nỗi cả bản chẳng ai nhận ra. "Áp sát" nhà nàng thì liên tục bị chó cắn cho tơi bời hoa lá, quần áo rách te tua, đi thẩm mĩ viện 3 năm mới may mắn phục hồi được chút dung nhan. Còn dùng "biển quà" thì thấy sọt rác nhà nàng hôm nào cũng quá tải... APhủ cay đắng vác đàn ra gảy, nghêu ngao hát "Tình đơn phương", "Người ta nói", "Tình khúc vàng" ... và may mắn làm sao, nàng là fan của Ưng Hoàng Phúc, Đan Trường nên chàng mới được nàng để ý. Đang lúc mọi việc sắp như ý thì nhảy đâu ra 1 tên phá đám mang tên A Sử. Hắn dùng mãnh lực đồng tiền cộng thêm môn võ bàng môn tà đạo là "Hấp tinh đại pháp" để cướp người yêu của A Phủ. A Phủ căm lắm, nghĩ: "mình bán hết tất cả mọi thứ để cưa nàng, giờ chỉ còn mỗi cái vòng vía và bộ áo mồi để mặc, thằng thọc gậy bánh xe kia ở đâu ra mà hỗn quá? ".

    Càng nghĩ càng căm, A Phủ lao tới đánh liên tục 18 chiêu "Cầm nã thủ" vào A Sử. A Sử đâu phải tay vừa, hắn đẩy mạnh cô gái sang 1 bên rồi khéo léo dùng "Thái cực quyền" hóa giải mọi đòn thế. Một bên là đòn thế thiên về dương cương, 1 bên là thế quyền mềm mại tựa dòng nước, lấy nhu khắc cương, xưa nay vẫn vậy. APhủ thấy thế vươn tay tung 1 chiêu "Huyền minh thần chưởng" vào giữa ngực A Sử. Bùm, 1 tiếng nổ lớn phát ra, A Phủ bị văng ngược lại mười mấy trượng. Thì ra trước khi trúng đòn, A Sử đã kịp dùng "Kim cương bất hoại thể" của phái Thiếu Lâm làm A Phủ lãnh trọn lực phản chấn. A Phủ bật dậy, sát khí ngút trời,anh dùng tầng thứ 8 trong "Cửu dương thần công" vận đủ âm dương ngũ hành tung "Thất thương quyền" đánh tới, thế quyền mạnh như vũ bão có sức bạt sơn cử đỉnh. A Sử không dám khinh suất nên vận "Thuần dương vô cực công" hộ thể. Ầm, đòn thế thật khủng khiếp, dù có chân khí hộ thể ASử vẫn bị bắn mạnh về đằng sau. Hắn lồm cồm bò dậy, nghĩ: "nội lực người này quả là cao hơn ta 1 bậc,nếu đánh tiếp e rằng thua mất". Nghĩ vậy,hắn bèn rút thanh "Băng phụng kiếm", múa "Lạc anh thần kiếm" lao tới. A Phủ cũng rút thanh "Nguyệt tinh kiếm" đánh trả. "Lạc anh kiếm pháp" quả thật rất lợi hại, biến hóa khôn lường ("Lạc anh kiếm pháp" do Đông tà Hoàng Dược Sư sáng tạo ra,đặc điểm là cứ khoảng 5 hư chiêu sẽ có 1 thực chiêu cộng với tốc độ ra đòn nhanh khiến đối thủ khó mà trở tay kịp) làm A Phủ chống đỡ vô cùng vất vả. A Phủ vận 10 tầng chân khí vào cây "Nguyệt tinh kiếm", dùng "Độc cô cửu kiếm" đánh mạnh vào yếu huyệt trên người A Sử khiến hắn phải thu kiếm về đỡ làm hư chiêu biến thành thực chiêu,không biến hóa được nữa. Bọn bạn của A Phủ vì muốn có được cây "Nguyệt tinh kiếm" nên đã phối hợp với ASử để bật hưng chính bạn của mình.Lừa lúc A Phủ không để ý, chúng lắp sẵn cây "Băng hỏa cung" ngắm bắn A Phủ 1 đòn chí mạng. Nhân cơ hội đó, A Sử dùng 1 chiêu trong "Hàng long thập bát chưởng" là "Phi long tại thiên" đánh thẳng vào giữa ngực A Phủ khiến anh "knock out" và bị bắt về làm đầy tớ.

    Về phần bọn bạn của A Phủ, sau khi có được thanh "Nguyệt tinh kiếm", trong lúc mân mê, chúng bị đứt tay. Trên kiếm có thạch tín + hạc đỉnh hồng --->
    Lục bản mộc
    Nhị lạng đinh
    Hoa linh tinh
    Đa nhân khóc
    Bát nhân khiêng ()

    Mị về nhà ASử mang tiếng là vợ,là con dâu nhưng bị đối xử như con ở ,tuy vậy vì thương cha, Mị vẫn cố gắng chịu đựng. Một hôm, khi Mị lên núi tìm thảo dược, nàng mải mê nô đùa cùng đàn bướm, không may ngã xuống 1 hang động bí ẩn. Sau 1 hồi tìm kiếm đường ra, Mị tình cờ tìm được bí kíp "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp", Mị mừng quá cất ngay bí kíp vào trong người rồi tìm đường về nhà. Chỉ sau 1 thời gian ngắn luyện tập, võ công của Mị đã tiến bộ vượt bậc.

    Về phần A Phủ, sau khi bị bắt làm đầy tớ, anh phải làm mọi công việc khổ cực như dùng răng chặt củi cho nhà hắn, phải bắn Half Life với bố con hắn...Thế nhưng A Phủ không chịu khuất phục, anh vẫn âm thầm luyện tập võ công, quyết 1 ngày trả thù. Sau một thời gian, A Phủ đã luyện gần xong "Hấp hồn chiết tinh đại pháp",chỉ còn 1 chiêu cuối cùng là "Đoạt mệnh chưởng" là chưa luyện. Chỉ cần luyện xong là A Phủ sẽ trở thành vô địch bản Mèo nhưng A Sừ lại đến đột ngột định bắt A Phủ chiến Đế Chế và bắt gặp A Phủ đang luyện võ. Thấy vậy, hắn liền tức giận lao tới tung "Long hổ trảo" chụp vào 2 chân A Phủ. Nhanh như chớp, A Phủ nhảy lên dùng "Toàn chân cước" đá thẳng vào mặt A Sử. "Bốp!", A Phủ văng ngược lại đằng sau, sức mạnh của A Sử thật đáng sợ, A Sử lừ lừ tiến về phía APhủ và "huỵch", hắn ngã gục xuống đất. Cú đá vừa rồi của A Phủ uy lực không lớn nhưng thứ đánh ngã A Sử chính là "Ngũ độc thất tâm tán" trên giày của A Phủ. Đây chính là thành quả của việc 9 năm không cởi giày, cộng với việc thường xuyên đá phải "mìn" của cún. A Sử thấy mặt mình vừa mất công chăm sóc bằng kem dưỡng da, nay bị A Phủ phá hỏng, hắn tức tối gồng mình biến thành Siêu Xida. "Víu" 1 cái, 2 cú đá đã trúng ngay vào hàm và bụng A Phủ, "chíu" 1 cái nữa, cả cái cùi trỏ giáng thẳng vào mắt, nguyên 1 cái đầu gối thúc vào cằm,A Phủ nằm luôn. A Sử tưởng đã hạ "knock out" được đối thủ nên cười rú lên sung sướng... Cười chưa hết câu đã ăn nguyên 1 cái dép vào mặt. Người ném là ai? "Bốp!bốp!bốp!" , 2 cú đấm và 1 phát đạp làm A Sử tối tăm mặt mũi, A Sử định vùng dậy nhưng chân tay rã rời, đầu như búa bổ, A Phủ đứng sừng sững trước mặt dùng kình lực của "Thiên viên công" áp chế hắn. Thì ra trước khi trúng đòn, A Phủ đã dùng "Di hồn đại pháp" tránh đòn, thứ A Sử đánh chỉ là 1 khúc gỗ. A Phủ ngẩng mặt lên trời cười còn man rợ hơn cả A Sử rồi nói: "Ngươi không biết có câu "cười người phút trước,nửa phút sau người cười" sao? Ta nhẫn nhịn ngươi quá lâu rồi, ngày này năm sau sẽ là giỗ đầu của ngươi, xem đây!" . Nói rồi A Phủ vận khí định tung chiêu dứt điểm ASử...

    Đúng lúc nguy cấp đó, 1 luồng ánh sáng chói chang như quảng cáo Yo-most loé lên, thanh "Băng phụng kiếm" xé gió lao đến, áp lực của kiếm mạnh đến nỗi A Phủ thấy nhói vào tận tim, anh vội hoảng hốt thoái lui. Người vừa đánh A Phủ chính là Thống Lí, hắn đã đến kịp để cứu con trai mình. A Sử vừa thoát khỏi kình lực của A Phủ, thấy vậy vô cùng mừng rỡ, khí thế ngùn ngụt. A Phủ giờ đây bị rơi vào thế gọng kìm, tình thế vô cùng bất lợi. Thống Lí đưa 2 con mắt ti hí nhìn A Phủ đang trong thế bí rồi hét lên: "con trai,dzô!!!". Hai cha con như 2 mãnh hổ cùng lao vào tấn công APhủ,dù vậy, A Phủ vẫn kiên cường chống đỡ. Trận quyết đấu làm rung chuyển cả 1 vùng. Được 1 lát, Thống Lí nhìn đồng hồ:"Chà!đến Gặn Nhau Cuối Tuần rồi, kết thúc thôi " . Hắn hét lên: "A Phủ, Xem đây!" ,"hự hự, hâya! 5 cải tiến cho 1 chưởng lực!". Chưởng pháp như vũ bão đánh A Phủ lún sâu vào núi đá, gây nên rất nhiều tiếng nổ lớn và gây chấn động khủng khiếp ( ghi chú: nơi A Phủ bị đánh lún vào giờ là hang Pắc Bó). Chưởng pháp quá mạnh làm A Phủ không chịu nổi, mồm thổ máu tươi, bất tỉnh. Bố con A Sử chưa muốn giết A Phủ vội vì như thế sẽ mất đi người chơi Game với bố con hắn. Chúng mang A Phủ về trói ở cây cột ngoài sân, người A Phủ đầy máu me nên trông rất thảm thương. Mị vào thấy vậy chỉ "xì!" 1 tiếng, coi đó như chuyện bình thường ở huyện, hơn nữa lại thấy APhủ xấu xấu bẩn bẩn nên chẳng thèm để ý. A Phủ tỉnh lại, thấy Mị đang luyện "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp" bên bếp lửa, A Phủ liền gọi:

    "bé gì xinh xinh ơi!cho mình xin chai nước khoáng!"

    Không có ai trả lời, A Phủ lại tiếp tục:

    "bạn gì áo tím ơi! làm ơn cho mình bát nước sôi nguội"

    ...im lặng...

    "Bé đang luyện kiếm ơi! Anh khát lắm rồi, lấy anh cốc nước!"...


    "Ê! Con kia! Mày điếc à? Lấy cho tao lon bia!"


    Bị giật mình, Mị tức giận ném ngay cả cái giẻ vào mồm A Phủ rồi bỏ về phòng. Hôm sau đang ngồi bên bếp lửa, đột nhiên Mị ngước mắt lên và thấy Ạ Phủ khóc. Nghĩ lại những cực hình mà bố con Thống Lí đã dùng, Mị thấy thương A Phủ quá. Lão Thống Lí thật tàn bạo, hắn cho người tới cù ki khiến A Phủ dù đang trọng thương mà không cười không được, bỏ đói lâu lâu, hắn lại cho người tới quạt chả thật thơm làm anh sống không bằng chết. Mị lại gần hỏi: "Ê cu! Lớn tướng thế này rồi mà vẫn nhớ mẹ à? Chậc chậc! Thương quá!!!". Chẳng thấy A Phủ nói gì, Mị sực nhớ ra là vẫn còn cái giẻ trong mồm A Phủ. Chẳng cần suy nghĩ, Mị vận công cho luôn 1 chưởng vào bụng A Phủ làm anh phun cái giẻ ra. Khốn khổ cho APhủ, phải người khác thì đã về với cụ Cacmac-Lenin lâu rồi, may mà APhủ là người luyện võ nên thoát chết. APhủ thều thào nói: "cô nương ở đây cũng chẳng sung sướng gì, chi bằng 2 ta hãy hợp sức thoát khỏi đây, tại hạ sẽ giúp cô nương hoàn chỉnh bộ "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp". Nói đến đây, APhủ gục xuống. Mị thấy cũng thương hắn, hơn nữa, những lời hắn nói đều có lý cả, Mị bèn vung kiếm chặt đứt dây xích rồi vận công trị thương cho A Phủ. Mị cõng APhủ, dùng "Lăng ba vi bộ" phóng vụt đi. Trước khi đi,Mị còn vung chưởng đánh nổ khu WC nhà Thống Lí.


    Phần II:


    Chạy được một lát, hai người dừng lại thở. Mị với vẻ mặt rất tự hào nói với A Phủ: “Mình chạy nhanh quá, Nguyễn Thị Tĩnh là cái đinh, bao giờ đến Seagames để kiếm vài cái huy chương về làm ám khí”. Vừa dứt lời đã thấy đằng sau sát khí ngùn ngụt, A Sử cầm thanh Băng Phụng Kiếm chém tới, kiếm khí cuồn cuộn như muốn nuốt sống hai người. Nhanh như cắt, Mị cầm lấy tay A Phủ, dùng “Lăng ba vi bộ” né qua 1 bên. Gê gớm thay, phiến đá A Phủ vừa ngồi đã nát vụn trước sức mạnh của Băng phụng kiếm. A Sử hét lên: “Ta không hiểu các người là cái giống gì??? Lũ các ngươi đã bỏ trốn lại còn đánh nổ cả cái WC 5 sao của ta làm ta phải chui rúc bụi rậm”. “Láo !!!” , A Phủ hét lên “ WC nhà mày có một sao rưỡi, định ăn vạ à ?“
    “ 5 sao “
    “ 1 sao rưỡi “
    “ 5 sao “
    “ 1 sao rưỡi ”
    ...
    “ Bốp , Bốp “,2 cái dép ( vừa nặng cân, vừa nặng mùi ) bay trúng mặt 2 tên làm chúng tỉnh ngộ. Mị nói: “ không còn nhiều thời gian nữa đâu, tấn công đi nào ”. Nói rồi, Mị biểu diễn vài điệu nhảy bốc lửa mà cô nàng học lóm của Briney và Xtina làm cho A Sử tê cứng, mồm cười cười, mặt ngẩn ra, đần thối. Nhân cơ hội này, A Phur dồn toàn bộ sức lực vào “Thiên sơn lục dương chưởng” đánh tới. “Ầm” một tiếng nổ lớn phát ra, A Sử bị hất văng gần trăm trượng, toàn thân muốn vỡ vụ. Thấy A Sử trúng đòn như vậy, A Phủ không thèm xuống tay bèn quay đi tha cho hắn 1 con đường sống. Đi được vài bước bỗng thấy lạnh sống lưng, sát khí ngút trời, A Phủ chỉ kịp xoay người tránh nhưng “PHỤT”, dòng máu đã chảy, Băng phụng kiếm đã cắt vào vai anh một đường ngọt sắc. Kẻ đánh lén không ai khác chính là A Sử. A Phủ cầm lấy kiếm, sự căm giận đã lên tới tột đỉnh, anh hét lớn: "A Sử, nạp mạng!!!". Thế kiếm cuồn cuộn, đất trời nghiêng ngả, nghịch chuyển âm dương. A Sử đã cố gắng tránh nhưng không kịp rồi. Hự, A Sử gục xuống. dòng máu của hắn loang lổ, hôi thối cả một vùng. A Phủ toan quay đi nhưng anh đã lấy áo choàng của mình phủ lên người A Sử, quả là một hành động hiệp nghĩa của con nhà võ.

    Mị và A Phủ sau khi vượt biên trốn thoát khỏi nhà Thống Lý đã vượt biên, nhập cư trái phép vào Phiếng Sa. Lúc đầu rách rưới, mệt mỏi, tí chết đói, may mà lúc đó có mấy chàng trai "Mường tè" đang luận về Đế Chế. Như chết đuối vớ được phao, A Phủ bèn gạ chúng đánh tiền và dĩ nhiên chúng chỉ cúng tiền cho A Phủ. Từ đó, hôm nào anh cũng lang thang khắp các hàng Games để kiếm tiền lập nghiệp. Sau khi kiếm được một số tiền kha khá, A Phủ bàn với Mị mở hàng chat, đem văn minh tới cho bọn thổ dân, miền núi. Mị thường chat suốt ngày để dụ dỗ nhưng con cừu non như: "Em 16 tuổi, xin và chưa có người yêu ..." và con vịt béo nhất bị mắc bẫy là A Châu. A Châu vốn là con nhà địa chủ ở miền xuôi, vì nghe lời Mị dụ dỗ đã bỏ nhà lên rừng đánh đu với khỉ. Sau khi đánh đu chán, A Châu tìm đến nhà Mị xin cầu hôn. Mị phân vân không biết nên chọn ai, mộy người là Anh hùng miền núi, một người là địa chủ miền xuôi, cả hai đều rât tài giỏi. Mị nghĩ rất lâu mà vẫn chưa nghĩ ra cách gì bèn lên mạng chat chit một hồi, cuối cùng được gà cho một cách. Mị gọi cả hai vào rồi nói: "Cả hai anh đều hết sức tài giỏi nhưng em chỉ có một mình biết chọn ai đây. Thế này vậy, sáng ngày mai, ai mang lễ vật gồm Voi chín ngà, Gà chín cựa, Ngựa chín hồng mao đến trước thì người đó sẽ là chồng em.
    Sáng sớm hôm sau, cùng lúc A Phủ và A Châu mang lễ vật tới. Đến lúc này đành phải cho hai người thi đấu với nhau bằng võ, văn và nhạc. Đầu tiên thi võ, A Phủ lại gần tảng đá lớn trước nhà rồi vung tay dùng "Cương đao chỉ" chém mạnh, tảng đá vỡ đôi. A Châu thấy thế "cóng" quá, xin thua luôn. . Phần thứ hai: thi văn. Đề bài: "Viết một câu tả tình yêu của mình đối với Mị". A Châu viết: "Khi anh nhìn vào đôi mắt kiêu sa kia, thời gian như ngừng trôi". A Phủ vốn là kẻ võ biền, chỉ suốt ngày biết đấm đá, trình độ văn siêu mít đặc. Bí quá, A Phủ bèn dùng "thiên lý nhãn" nhìn trộm bài của A Châu và hắn đã viết bằng một câu tương tự: "Khi anh nhìn thấy bản mặt em, đồng hồ như đứt dây cót không dám chạy". Thắng thua phần này thì chắc các bạn đã biết. Phần cuối cùng thi nhạc. Vốn tự tin về giọng hát của mình, A Phủ ôm đàn hát "Tình khúc vàng" với mong muốn bắn rụng con tim người đẹp. Đáp lại, Mị lắc đầu chép miệng "Xưa rùi". Đến lượt A Châu, tuy hát không hay nhưng không sao, anh đã có tiểu xảo hỗ trợ. Thừa lúc mọi người không để ý, hắn đã nhét đĩa CD mới nhất cùng bộ loa và đầu DVD siêu nhỏ nhưng cực kì chất lượng vào người. Sau đó chỉ là công việc ấn nút khởi động và nhép môi theo bài hát. A Phủ thấy mình sắp thua bỗng loé lên một gian kế. Hắn gọi A Châu lại và bỏ nhỏ: "Châu huynh, thấy huynh là một hảo hán nên tôi nói thật, con Mị này chẳng hay ho gì đâu. Nó thuê tôi vờ cạnh tranh với huynh để nâng cao giá trị của nó. Trước đây hình như cũng có 6 hay 7 thằng bị mắc câu, sau khi biết nó xấu tính lại bị ghẻ nên đều ù té chạy". Nghe đến đây, A Châu tái mào, không nói không rằng chạy rẽ đất. Cuối cùng, Mị lấy A Phủ làm chồng, A Phủ và A Châu kết nghĩa anh em. Một kết thúc có hậu?

  3. #3
    svBK's Member Avatar của dorothy_bka_107
    Tham gia ngày
    Apr 2007
    Bài gửi
    75

    Mặc định

    Buồn cười chảy nước mắt nè
    CÔNG VIỆC HÀNG NGÀY

    MY BLOG

  4. #4
    HUT's Student Avatar của laoaiscom
    Tham gia ngày
    Apr 2007
    Bài gửi
    121

    Mặc định

    vô đối
    mong các bác post tiếp

  5. #5
    HUT's Student Avatar của Dorothy_HuongTra
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Bài gửi
    363

    Mặc định

    típ típ đj các bác oai hay wa' xá` là hay ^^~

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. AQ chính truyện- Lỗ Tấn
    Gửi bởi cáo đeo nơ trong mục Văn học
    Trả lời: 15
    Bài cuối: 06-09-2006, 04:19 PM
  2. Cha truyền con nối
    Gửi bởi quangthang_hn trong mục Thảo luận
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 12-11-2005, 09:17 PM
  3. Các lễ tết cổ truyền Việt Nam
    Gửi bởi chutichhtcbk trong mục Văn hóa
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 26-05-2005, 02:15 PM
  4. Một số đặc tính quan trọng của sợi quang trong truyền tin
    Gửi bởi Aprilsnow trong mục Hệ thống Viễn thông
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 20-05-2005, 12:47 AM
  5. truyền động điện trong công nghiệp với plc
    Gửi bởi nanotech trong mục Ngành Kỹ thuật điều khiển và Tự động hóa
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 06-12-2004, 08:21 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube