Từng này số tuổi rồi mà tôi vẫn còn thơ ngây “dính thính” của một cậu đồng nghiệp còn thấp tuổi mình.

Năm nay, tôi gần 30 lứa tuổi. Tôi vừa trải tới thất bại trong một cuộc tình kéo dài hai năm. Khi chúng tôi đã định đi tới hôn nhân thì cha mẹ anh rắc rối chỉ bởi vì lí do tôi yếu quá, ngoại hình ko tương xứng với chuẩn mực nhà anh. Với chiều lớn 1m52, tôi cũng từng chứa chối từ trong k ít công việc đòi hỏi lây hình thức. Việc đó khiến tôi nghĩ rằng mình chỉ là một kẻ thất bại.bởi vậy, tôi mới xin vào tuân một tập đoàn ko lây tiêu chí về chiều cao. Việc sở hữu một CV đẹp thị giác với những kinh nghiệm lao động dày dặn khiến tôi chóng vánh được tuyển vào phòng ban công nghệ. Đồng nghiệp của tôi cốt tử là đàn ông, tuy nhiên phần lớn đều đã to số tuổi hoặc bị tổ ấm.
Trong tổng đài đó, đàn ông là cậu đồng nghiệp kém tôi hai tuổi tác. Tuy nhiên, bằng dáng người tôi nhỏ con, khuôn mặt trẻ nên cậu ấy chẳng phải biết. Vài lần gặp nhau đầu tiên, chúng tôi vẫn xưng hô anh – em siêu tự nhiên. Xem đến khi các anh cùng phòng đề cập ra sự thật này, tôi thấy bẽn lẽn bằng ngại ngùng. Ngược lại với biểu hiện của tôi, con trai tỏ ra hết sức ham thích. Ngoài ra, cậu ấy còn nhắc cứ xưng hô như cũ cho… tình cảm.người con trai có ngoại hình sáng, khuôn mặt thư đẻ. Từ ngày làm chung một phòng, nam giới tỏ ra vô cùng quan tâm tôi. Mang hôm, xe tôi hỏng giữa con đường. Con trai từ đâu phát hiện, chẳng những mang xe đến tòa nhà hỗ trợ tôi mà còn liệt kê tôi về nhà.cao lúc, nhìn thấy tôi trầm tư mặc tưởng, cậu ấy còn chủ động tới hỏi chuyện. Tôi cảm giác như mình mang “say nắng” vì sự ấm áp của người con trai này. Đôi khi, tôi cũng bạo dạn nghĩ đến chuyện tình thương với người đàn ông. Tuy nhiên cơ thể lại vội vàng gạt đi ngay bởi tôi hơn tuổi tác cậu ấy. Chưa nói, vết thương từ mối tình cũ tan vỡ khiến tôi vẫn còn ám ảnh.

lây lần, tôi lò mò xem chiếc dây chuyền mình thích trên mạng. Thông qua sợ trôi mất ảnh nên tôi đã ghi chú lại. Đúng lúc ấy, nam giới đến bàn làm việc của tôi để mượn thông tin điều tra hay trêu tôi rằng ngạc nhiên tôi cũng điệu đà như thế. Nào ngờ, chỉ hai ngày hôm sau đây, chiếc dây chuyền đã nằm trên mặt bàn của tôi kèm mảnh giấy nhỏ nhiễm ghi “Không được nhận quà của ai ngoài con trai đâu nhé!”. Tôi vừa vui mừng, vừa bồi hồi khôn tả. Nhìn thêm: sinh thiết sùi vòm họngvì các chuyện đó, tôi hiển nhiên rằng đàn ông cũng thích tôi rồi. Do đó, đầu tiên tuần trước là ngày sinh đất nước samurai cậu ấy. Phái mạnh liên hệ nhờ tôi đặt bàn ăn tối ở một cao ốc. Tôi nghĩ nam ước muốn bị khu vực riêng cho hai đứa nên đã mua trường học đẹp đặc biệt, lãng mạn nhất. Chiều hôm ấy, tôi còn kì công chuẩn bị bánh nến vô cùng lung linh.Đúng giờ hứa hẹn, người con trai đã đến. Nhưng tôi chưa kịp vui mừng thì đã nhìn ra đi cộng đàn ông là số đông đồng nghiệp ở tòa nhà tôi. Tất cả người ai nấy vấn đề sao lại chuẩn bị như cho hai người tình nhau thế này. Nam giới giải thích rằng qua tôi là bạn thân của cậu ấy nên mới được nhờ nghe những việc này. Chứ về nhân tình thì cánh mày râu vẫn ham muốn giữ cho bí mật, chưa ý muốn tiết lậu hiện nay. Mọi người cười ồ lên vui vẻ rồi người đàn ông đề nghị phòng bao lớn hơn.Tôi mắc làm nhầm không, cánh mày râu đề cập tôi với cậu ấy chỉ là bạn thân? Lúc ấy, tôi như ham muốn tìm chỗ nào để trốn nhưng ko kịp nữa rồi. Thì ra, tôi vẫn ngây thơ “dính thính” của một cậu đồng nghiệp còn yếu tuổi mình.những ngày sau đây đến trường học, tôi đón nhận mọi đối tượng đang xì xầm bàn tán về mình. Do đó, tôi dần chẳng nói chuyện, xúc tiếp với ai. Đối tượng tôi ngại gặp mặt đặc biệt phổ biến là người con trai. Tôi lại sáng đi tuân, chiều về nhà độc nhất một bóng.đàn ông xuất hiện tôi mang vẻ lạ nên liên lạc cao cuộc tuy thế tôi ko bắt máy. Biết nói sao đây, đời nào đề cập thật rằng qua người đàn ông tuân thủ tôi nhiễm hụt hẫng nên tôi mới thất vọng cuối cùng. Đến doanh nghiệp, tôi cũng tồn tại chẳng thể thoả thích học tập bằng uẩn khúc về chuyện yêu thương. Chẳng lẽ tôi phải xin mất việc để tìm một chỗ mới? Sao tôi cứ mãi long đong ko tìm được bến đỗ thế này bạn nữ ơi!