phương hướng đây 25 năm, một nhà băng lần đầu tiên chào bán tinh dịch của các người đoạt giải thưởng Nobel và những nhà quán quân thế vận hội. Các trẻ em có gene thông tuệ đó giờ ra sao?

Rober Graham là một nhà triệu phú vô cùng khâm phục các nhà bác học nên đã có mặt trên thị trường một ngân hàng tinh dịch nổi tiếng trên khắp nước Mỹ: ngân hàng tinh dịch của những đối tượng được giải thưởng Nobel. Ông đã liên tục tiến công những nhà kỹ thuật nức tiếng đặc biệt khi bấy giờ vì thơ từ, điện thoại, thậm chí còn sửng sốt đến tìm họ tại phòng thí điểm chỉ nhằm mục tiêu lấy tinh dịch của họ cho vào một chiếc ống đã tiệt trùng. Graham thuyết phục các người này rằng họ có thể nắm số mệnh mỗi người trong tay: "Con đối tượng phải kiểm soát được giai đoạn tiến hoá", đó là bởi theo ông, những đối tượng nghèo khổ, ốm đau quặn thắt, thiểu năng trí não thường đẻ lớn con, nên loài người đang trên đường tái diễn điểm nguồn gốc trí não của mình. Cũng theo Graham, "sự tuyển lựa về trí tuệ" là cách thức duy nhất hạn chế được đường thụt lùi đó.



Từ ngân hàng của Graham, 215 đứa trẻ đã xây dựng thương hiệu cho đến lúc nhà băng đóng cửa năm 1999. Ông David Plotz, một nhà báo Mỹ của tập san điện tử Slate, đã tò mò xem các trẻ em lây "siêu gene" đó hiện nay ra sao. Ông tìm ra 30 đối tượng trong số đó. &Quot;Nhà thám tử tinh trùng" - như Plotz tự gọi mình - cũng đã phỏng vấn một vài người xem tinh dịch trước kia. Trong cuốn sách mới được xuất bản của mình về câu hỏi này, Plotz nhắc tới một trong các vấn đề lớn đặc biệt của khoa học: có bao lấy nhiêu quyền lực nằm trong gene và quá trình huấn luyện, giáo dục tạo ra tư cách chiếm bao trùm nhiêu tỷ lệ trong việc khởi nguyên nên một con người.

mắc bao lấy nhiêu quyền lực trong gene di truyền?

đầu tiên, Plotz đi tới một kết luận khiêm tốn: trong tổng đài các người hiến tinh dịch chỉ mắc 3 đối tượng được giải thưởng Nobel, trong đó lây giáo sư William Shokley, đối tượng sáng chế ra bán dẫn. Ngoại giả, "vật liệu duy trì nòi giống giống" của 3 nhà bác học này tồi đến nỗi, không một mẫu tinh dịch nào của họ thụ tinh được.

Graham k chỉ lấy tinh trùng từ các nhà bác học, mà cả từ những nhà kỹ thuật trẻ độ tuổi tuy vậy đã nổi danh, các nhà vô địch thế vận hội hay các nhà triệu phú tự đi lên thông qua phổ biến đôi chân của mình. Trong tổng đài các đứa trẻ ra đời từ nhà băng của ông cũng mang các giả dụ rất khả quan. Plotz đã gặp được bà mẹ của Joy. Người cha di nhiễm của Joy được đặt bí danh "Donor White" và theo giấy tờ thì "Donor White" là một nhà công nghệ trẻ lý tưởng. Plotz cũng đã cất công tìm được đối tượng cha di truyền nhiễm này hay xác nhận rằng, ông thực tại là một nhà kỹ thuật nổi tiếng. Thân thể cô chị em di truyền nhiễm 13 độ tuổi của ông cũng là một con gái bé nhỏ thông minh luôn đưa thứ nhất lớp. Âm đạo còn là một tài năng balê trẻ, có cặp chân dài hay tác phong rất chững chạc, tự tin. Plotz nhận xét, Joy là mẫu chị em được thầy cô thích trong lớp và cha mẹ thích chứa trong tổ ấm. Nhìn thêm: bệnh u nhú sinh dục

Ba đứa con của bà Lorraine, một chuyên gia trí não, là những trẻ nhỏ giỏi giang. Cậu đàn ông 10 lứa tuổi hoặc hai trẻ đẻ đôi 6 tuổi tác toàn theo học các trường tốt đặc biệt hoặc chứa về nhà điểm tổng đài lớn đặc biệt. Bà nhắc chúng tuyệt vời tới mức mọi đối tượng xung quanh tranh nhau nhận giúp đỡ. Bà đã đi đến cần kíp lây con nhờ nhà băng tinh dịch, bởi vì trong việc làm hàng ngày, bà luôn phải đối mặt với các nếu thiểu năng trí não. Bà cho thấy nhu cầu sản sinh những đứa con "tinh tuý" là triệt để thông thường, bởi vì "ai trồng cây cũng đều phải mua cho mình những hạt giống tốt".

tuy nhiên, liệu các đứa con của bà Lorraine vươn lên là sáng ý bị phải do đồ vật "vật liệu di lan truyền hảo hạng" mà bà đã sử dụng không?

Plotz nghi ngờ giả thuyết đó. Ông lấy thí dụ hai trẻ nhỏ Tom hoặc Alton. Chúng là hai đứa trẻ cộng cha khác mẹ, tuy vậy chưa biết điều đó. Cả hai đều có mặt trên thị trường từ vật liệu di lây truyền của "Donor Coral", một mẫu tinh dịch tuyệt hảo của nhà băng tinh dịch với lý lịch trích ngang như dưới đây trong hồ sơ: "Nhà công nghệ xuất sắc, chỉ tổng đài thông minh trên 160, chơi cờ, piano, hứng thú trẻ con". Chừng ấy phải trọn vẹn để cả Tom hoặc Alton sau này sẽ vươn lên là các người đưa thứ nhất trong thế hệ của chúng. Nhưng thực tế hai đứa bé phát triển triệt để khác nhau.

Alton lớn lên trong một vùng ngoại thành của thị thành Boston. Cậu đi học tại một trường thuộc kiểu "trường chuyên, lớp chọn" hay toàn được điểm nhiều nhất. Cậu là một tay piano thông minh hay khiêu vũ rất giỏi. Một bức tượng bởi cậu sáng tác đã được trưng bày tại một triển lãm những tác phẩm của trẻ em tài năng tại Đại học Harvard. Alton là một trẻ nhỏ kiên trì, tự tín hay đầy khát vẳng. Khi đối tượng mẹ nhắc cho rằng cậu tuân thủ về người cha thực sự của mình, cậu đã bình thản ghi nhận sự thực đó.

Tom thì k cuối cùng. Cậu là một trẻ em luôn khác lạ, to lên trong một khu tầm thường tại một đô thị ở miền Tây nước Mỹ. Cậu theo học tại một trường cũng thuộc loại tầm tầm hoặc chỉ nhiễm về nhà điểm hotline trung bình. Cậu không chơi piano mà hát các bài khô cằn trong một ban nhạc rap. Mẹ cậu vẫn gìn giữ kín bí mật về đối tượng cha di lây nhiễm. Cho đến khi Tom tuyên bố sẽ loại thải học để theo học tại một trường Wrestling (một căn hình thể thao chứa đầy chất bạo lực) thì bà mẹ buộc phải nói với cậu là cậu chứa trong đối tượng gene thông minh, với hy vẳng cậu sẽ loại thải ý định điên rồ đó. Tuy nhiên, sự thật về đối tượng cha di lây lan lại càng nhấn sâu cậu vào cuộc khủng hoảng về bản dung nhan vẫn còn lửng lơ của mình. Trong cơn tuyệt vọng, cậu bỏ đi tìm cha hoặc chính cậu lại biến thành một ông bố. Mới 17 lứa tuổi, cậu đã tuân một cô gái Nga sang Mỹ tị nạn mang bầu. Tom khổ sở dưới gánh khá lớn bởi "gene di truyền nhiễm sáng dạ đè lên vai". Đáng ra cậu phải là học trò ngoan, thông minh tương xứng với chỉ số điện thoại IQ trên 160 của người cha di lan chứ? Sức ép phải tương xứng với các thông báo di lây đã được giải toả khi Tom gặp bố sinh của mình. Chính Plotz hay cô gái Nga đã cộng với Tom và trẻ nhỏ mới sinh đến Miami. Tại đó, cuộc hành trình tìm cha chấm dứt trong một túp lều tồi tàn, nơi mà người cha di lan của Tom đang sống nhờ các tay buôn ma tuý mạt hạng người Mexico.