Kháng kháng sinh là một vấn đề chẳng thể được giải quyết bởi các thầy thuốc hay bệnh viện đơn lẻ.

Để đối phó với cuộc chiến chống lại siêu vi khuẩn kháng thuốc, trong hai thập kỷ qua, nhiều nhà nước và tổ chức y tế đã xây dựng những chương trình dưới mô hình "Quản lý kháng sinh" (Antimicrobial stewardship- AMS). Nguyên tắc chính của giải pháp này là hạn chế dùng đến mức tối đa các loại kháng sinh. Điều đó có nghĩa là kháng sinh chỉ được phép dùng trong trường hợp thực sự cần thiết và phải tạo ra được hiệu quả cao nhất có thể.
===>>> http://dtkythuatso.com/forums/9-Rao-Vat-San-Pham.html
Sau hơn 20 năm khai triển, bạn có thể bắt gặp một mô hình quản lý kháng sinh ở bất cứ quốc gia nào. Thậm chí, Trung tâm buồng và kiểm soát dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) còn khuyến cáo quờ các bệnh viện ở Hoa Kỳ phải có một chương trình quản lý kháng sinh.

Các hoạt động khai triển của một chương trình thường bao gồm nhiều hành động tổng thể. Có thể kể đến một số như: tổ chức đội ngũ chuyên gia xây dựng chỉ dẫn sử dụng kháng sinh, danh mục kháng sinh hạn chế, tiêu chí mức độ kháng thuốc, khảo sát thực trạng sử dụng kháng sinh, đào tạo tập huấn, đánh giá và ít chương trình...
===>>> http://dtkythuatso.com/forums/10-Rao-Vat-Dich-Vu.html
Có vẻ hiệu quả là vậy, nhưng cho đến nay các chương trình quản lý kháng sinh vẫn chẳng thể giúp chúng ta thắng lợi trong cuộc chiến với siêu vi khuẩn kháng thuốc. Trong một bài báo trên trang The Conversation, phó giáo sư Sergio Diez Alvare đến từ Đại học Newcastle, Australia đã chỉ ra rằng: "Quản lý kháng sinh đang không thể giữ cho những siêu vi khuẩn trong tầm kiểm soát". Hãy cùng tìm hiểu lý do tại sao.
===>>> http://dtkythuatso.com/forums/10-Rao-Vat-Dich-Vu.html