Christ Almighty, ngăn nắp, trôn tránh

các bạn là quái qủy gì đây nil í?

Chét tiệt, toàn chuyện tầm phào
chúng ta là những đứa trẻ lọt lòng...”
Va anh kê nil ừng giai ôioại của mình, chu đáo và hav nhât sở hữu thế, sử dune; tat ca những thủ đoạn dè tự che giễu mình một bí quyết hí hước đến nỗi dẫn đến hình thành tính bí quyết về sư hồi tưởng quân đội trong nhùng năm qua. Sư hồi tu'o'ng không chàm dứt cho dến khi anh kê đôn phần ‘'...vì thô tôi hích mẫu cỉỊu đứng cạnh và kể '‘Này, hỏm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?" ỉàm cho anh khởi đầu thav khổng dễ dàng nữa và củng là tại vì đa quá đang mong được rổi. Khổng có gì ăn hiếp lãm ngoại trừ viộc phai kết thúc: "Và thố là thì ra hóm nav



“Khỉ ạ, đương nhiên là tôi với thể đếm/’ Shep nhắc, người đã ba mươi hai tuổi và Milly, ba mươi tư tuổi, đã và đang phủi tàn thuốc ở vạt áo.
“Không, tuy thế ý tôi lả thật là khôi hài lúc các bạn không còn ỏ độ tuổi của các năm hai mươi nữa,” anh nói, trong lúc ổn định lại chỗ ngồi trên ghế sofa. “Nó là một giai đoạn - đa số người biết rồi ấy - kết thúc 1 kỷ nguyên hay là 1 chiếc gì đại mẫu như thế. Tôi ko biết nữa”. Anh đã say; anh đã thật sự say rồi. Trong vòng một vài phút nối tiếp theo anh tiếp tục tue kể những điều còn ngớ ngẩn hơn thế, vả nói lại mang chính mình - anh biết điều ấy, và sư tuyệt vọng lúc biết về điều đó lảm cho anh kể rộng rãi hơn.
“Các lần Sinh nhật,” anh vẫn đã và đang nhắc. “Thật là khôi hài khi đa số chúng đều chạy ập đến sở hữu mình mỗi lúc mình nhìn lại. Tôi nhớ một trong những lần sinh nhật với 1 sinh nhật tồi tệ lúc tôi hai mươi tuổi”. Và anh khởi đầu nói cho họ anh đã mang sinh nhật như thế nào, hoặc một phần của buổi sinh nhật, bị kẹp chặt chẽ bởi súng ống, mô-tơ của tuần cuối cộng của chiến tranh giành. một phần trí nhớ nghiêm túc bàng quan của anh mặc dù lý do tại sao anh lại làm cho thế: vì câu chuyện khôi hài về quân đội và chiến đoạt đã hơn 1 lần trỏ thành sự cứu nguy cuối cùng cho buổi tôì sở hữu gia đình nhà Campbell. ko có gì khiến Shep thấy thích thú hơn, và dù những cô vợ với thể cười không chuẩn xác chỗ và van vỉ hóm hỉnh, họ sẽ chang bao giờ mua hiểu sư để ý và lòng chung thủy của
kể, vá khi anh giới hạn lại thì hi vọng họ hoàn toàn yen tám, giỏng như những học sính ồ cuối buổi học.
Anh chăng biết khiến gi bên cạnh việc đứng lên đi thu cốc và lui ra Bếp, nơi anh thường hay nóng nảy vạn mạnh và dập cái khay đá. cửa so nhà bếp màu don đã phản ánh khuôn mặt anh, tròn, biểu lộ đa dạng sự yếu ớt, và anli nhìn châm bẩm sở hữu sư cãm ghét.