“Ôi Chúa ơi, đừng sở hữu ngu xuẩn như vậy. Em muôn tư sát à? Anh không muốn nghe em nói về điều dó”.
Cô thở dài kiên nhẫn. “Được thôi, Frank. Trong trường hợp này ko cần anh phải nghe nữa. Em đã muốn nói mang anh chỉ vì nghĩ rằng anh có thể giúp em. Đáng nhẽ em đã cần hiểu anh hơn rồi mới phải”.
“Nghe nảy. Hãy nghe anh. trường hợp em khiến cho chuyện đấy... ví như em làm cho chuyện đấy, thề với Chúa anh sẽ...”.
“Ổi, anh sẽ ỉàm gì? Anh bỏ em? Liệu em có thể coi đấy là một lời hăm bắt nạt hay lả 1 lời tuyên bố?”
Và ứrế là cuộc chiến diễn ra suốt đêm. cuộc đấu đã lảm cho họ rít lên, vật lộn và đâm vào ghế, nó trào ra khỏi căn hộ, xuống dưới cầu thang và tràn ra cả đường (“Hãy Tránh xa tôi ra! Hãy Tránh xa tôi ra!”); nó đã khiến cho họ run lên bởi vì sợ lúc chạm vào hàng rào dính dáng điện kéo căng của vũng nước bãi rác thải, cho đến lúc kẻ say xỉn đến nhìn họ chằm chặp và khiến họ muôn đi về nhà ở, thậm chí bây chừ anh vẫn còn cảm nhận thây nỗi hoảng sỢ và ngượng ngùng về việc đã xẩy ra, ngồi đây tựa người vào hàng cây mang đàn muỗi đang bám vào cổ anh. tất thảy những thái độ đã cứu nguy cho anh, đã khiến anh hoàn toàn có thể gồng mình nhấc được tảng đá ra khỏi mẫu hố và chạy theo nó đang lăn ầm ầm xuống dôc có dáng vẻ của người với lòng tư quý trọng đầy phẩm giá và kiên cố, chính thái độ đó của anh đã lầm anh chiên



tay di sừng sững trong căn hộ, đỏi mắt xa xấm và vẻ mặt với một c¿íi nhìn thật đặc biột mà chăc híìn cò dã quyêt định một điều gì đỏ vầ giũ’ vừng quan them không vì thế 1 sự kể càn nào.
“Frank, anh nghe này. Anh đừng sở hữu nhắc khi em chưa nói xong, anh hãy lắng tai dã nhé”. Vdi giọng nối tiếp dược kiềm chế 1 cách kỳ lạ, cứ như thể cỏ đã luvện bài diễn văn nàv nhiổu lán rồi mà khùng can buộc phải thở trong lúc cô nhắc, cỏ đề cập mang anh ve 1 cô học sinh ở trường kịch người đà biết, từ kinh nghiệm bản thân, 1 bí quyết phá thai hoàn