Đã 2 năm kể từ khi tôi rời xa mái trường đại học, rời xa anh. Trong 2 năm ấy, chưa một ngày tôi sống cho đúng nghĩa là sống. Thời gian đầu, nỗi nhớ anh dày vò, dằn vặt từng đêm không ngủ, sức khoẻ giảm sút, da mặt xấu xí, mọi người thậm chí không nhận ra được cô bé cử nhân vui vẻ lên nhận bằng tốt nghiệp ngày nào.
Tôi quen anh vào những ngày đầu bước chân vào NEU, chính nụ cười hiền, cái nhìn ấm áp của anh đã dần thu hút tôi từ bao giờ, a cũng nói a bị thu hút bởi sự lạnh lùng cá tính của tôi ban đầu nhưng sau khi quen mới thấy tôi nhiệt tình, vui vẻ và nhí nhảnh biết bao. Cứ thế, tình cảm thời sinh viên trôi qua một cách êm đẹp, chúng tôi bên nhau, đùm bọc nhau, yêu thương nhau. Cho tới ngày Tốt nghiệp. Ngày tốt nghiệp, cùng mặc áo cử nhân, a xoay mũ đội đầu cho tôi và nói: cùng tốt nghiệp e nhé! Tôi đã hạnh phúc nghĩ đến tương lai của chúng tôi. Nhưng đờii nào như mơ, a k tìm đc cv phù hợp và ổn định, tôi bị bố mẹ buộc về quê theo sự sắp xếp của gia đình, bố mẹ ngăn cấm vì k muốn con lấy chồng xa (nhà a với nhà tôi cách nhau gần 200km). Tôi giãy giụa, gào khóc trong vòng tay anh còn a chỉ nhìn tôi buồn và nói: về đi e, ở đó e sẽ ptr đc.
Ngày quyết định trở về, tôi ốm 1 tuần rồi sức khoẻ dẹo dặt, anh cũng gầy hơn, buồn hơn. Có những đợt trốn xuống Hn để nhìn thấy a, gặp a rồi trở về với tâm trạng hụt hẫng gấp vạn lần vì lại phải xa a. Cứ thế chúng tôi dai dẳng với nỗi đau gần 2 năm.
Giờ thực sự chúng tôi chính thức ctay, a động viên tôi có btrai đi, tôi làm theo nhưng tc thực sự vẫn hướng về a, đi với ng đó chỉ để làm a an tâm tôi vẫn sống tốt, tôi có lỗi với b trai mới của mình. Còn a, Tôi thật ích kỷ, biết rõ cô ấy và a k liên quan j đến tôi nữa nhưng khi biết cô ấy coi thường a, lợi dụng a, khi nt với tôi thì dùng giọng điệu anh là của cô dù cả 2 chưa phải ny để cố gắng làm tổn thương a. Tôi xót xa cho a, tôi nâng niu, yêu thương, dành mọi tc cho a để giờ ng khác chà đạp lên a, lên tôi, lên tc 2 đứa nhưng a lại nhắm mắt làm ngơ nói e đừng xen vào vc của mình.
Tôi k cam tâm, k chịu được. Làm sao để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này. 2 năm xa a k làm tôi quên đc a. Giờ lại làm t đau khổ thêm vì 1 ng con gái chỉ quen có vài tháng. A nhẫn tâm vậy sao?