User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 20

Chủ đề: Tại sao phải share kiến thức!

  1. #1
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của sofpast
    Tham gia ngày
    Jun 2006
    Bài gửi
    367

    Mặc định Tại sao phải share kiến thức!

    Tại sao phải share kiến thức!

    Trứoc hết mình xin giới thiệu tác giả bài viết này là cựu sv trường ta, đang làm quản lý của một công ty của FPT. Một nguời mà thế hệ đàn em dằng sau như mình RẤT PHỤC. Mình đọc bài này của anh Ngọc lâu rùi và mình thấy học hỏi đc rất nhiều,hôm nay pót lên để các bạn đọc. Cám ơn anh Ngọc và cho em xin phép chưa xin phép anh đã pót.

    Mặc dù "kinh nghiệm" gần 5 năm trong việc thực hiện chia sẽ kiến thức với người khác, và luôn nghĩ rằng chia sẽ là quan trọng, nhưng vẫn chưa đủ khả năng để viết ra một cái gì đó để chứng minh điều đó là quan trọng và để thuyết phục người khác thực hiện chia sẽ kiến thức, cho đến ngày mà mình cầm trong tay quyển sách "The Lexus and Oliver tree" đọc nó, ngẫm nghĩ về nó cùng với việc nhìn thẳng vào thực tế hiện tại và thấy CHIA
    SẼ KIẾN THỨC LÀ QUAN TRỌNG
    và có tạm đủ lý luận để viết ra đây để mọi người góp ý và phát triển.
    Tôi dự định sẽ viết theo những ý chính sau:

    1. Tại sao chia sẽ kiến thức là quan trọng
    2. Làm thế nào thực hiện việc chia sẽ kiến thức một cách hiệu quả nhất.

    Nếu ai không có đủ thời gian thì chỉ cần đọc mấy cái thông điệp như sau rồi quit cũng được:

    * Chia sẽ kiến thức là quan trọng
    * Chia sẽ kiến thức giúp đất nước/công ty/tổ chức phát triển lâu dài và bền vững hơn.
    * Sự thay đổi trong thời đại này là thường xuyên: kỹ thuật --> Mô hình kinh tế --> khách hàng. Chia sẽ và kế thừa là yếu tố cực kỳ quan trọng để kiểm soát và tận dụng được sự thay đổi đó.
    * Quốc gia/công ty/tổ chức cần phải có những cách thức tạo MÔI TRƯỜNG và CHÍNH SÁCH cho việc chia sẽ kiến thức này được thực hiện hiện quả hơn.


    Thực ra bạn quit tại đây cũng hơi tiếc vì những đoạn viết đằng sau giúp bạn nhìn thấy điều này một cách rõ ràng hơn, thuyết phục hơn.

    PHẦN I: Tại sao chia sẽ kiến thức là quan trọng


    LỊCH SỬ
    Đã là một người Việt Nam chắc không có ai không biết câu tục ngữ "Một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại lên hòn núi cao". Bản thân tôi thì cũng chẳng nhớ
    nhiều câu ca dao tục ngữ nhiều lắm, nhưng câu này hiện trong đầu tôi khi tôi cần 1 reference cho sự chia sẽ kiến thức là cần thiết.


    Có người hiểu câu này nói lên sự đoàn kết, và có lẽ sách văn bây giờ vẫn dạy vậy, nhưng tôi hiểu đó là sự CHIA SẺ. Mấy ngàn năm trước ông cha ta lẫn ông cha Tây đều lấy sức lực làm thước đo căn bản cho sức mạnh của mình và của dân tộc mình nên việc ba người chụm vào sẽ có kết quả tốt hơn nhiều. Vậy chúng at hiểu và lý giải câu này vào thời điểm hiện tại như thế nào?



    Bây giờ sức mạnh của một cá nhân, nhóm, quốc gia không phải là sức lực, là mã ngựa mà đo bằng những yếu tố khác. Đọc trong quyển "The Lexus and The Oliver Tree" của Thomas Friedman thì thước đo đó là băng thông của đường truyền Internet, là tốc độ của CPU, nhưng đó vẫn chỉ là thước đo của những năm trước năm 2000, và cũng chính tác giả thừa nhận trong quyển "The world is flat" rằng thước đo bây giờ khác và có lẽ là khả năng CHIA SẺ KIẾN THỨC.

    Chia sẻ kiến thức thúc đẩy phát triển thêm những tri thức mới

    Để thấy được chia sẽ kiến thức nó quan trọng như thế nào trong việc tạo thêm những tri thức mới thì mình trích ra đây một số ví dụ cụ thể trong nền công nghệ máy tính và Internet.

    Điểm khác biệt giữa hội IBM, Compag, HP và hội Data General, Prime, Apple là gì? điều thứ nhất dễ nhìn thấy là hội đầu tiên là những thương hiệu mà ai cũng biết nhưng hội sau chắc chỉ biết được Apple. Điều gì làm ra điểm khác biệt?

    *
    Tư duy của Hội 1: "Cùng nhau xây dựng và sử dụng các kiến thức chuẩn chung".
    *
    Tư duy của Hội 2: "Phát triển hệ thống theo cách riêng của mình"

    Đó là kết quả là hầu nhưng chẳng ai biết đến những tên tuổi như là Prime và Data General nhưng IBM và HP, Compag thì chẳng ai mà không biết.
    Cách phát triển của hội IBM, HP, Compag là dựa vào ISO, RFC và dựa vào nhau để phát triển. Compag thời gian trước phát triển được là nhờ việc đi theo các chuyẩn chung và học mót được từ IBM.
    Vậy có câu hỏi đặt ra là liệu đứng vào vị trí của IBM thì có sợ Compag vượt mặt không? Cái đó rõ ràng là phục thuộc vào chính bản thân, với bản thân cá nhân tôi thì: "Nếu chúng nó tiến bộ đến gần bằng mình thì mình đã hơn nó rồi".Mà thực tế cũng đúng trong trường hợp IBM và Compag, IBM không sợ Compag vượt mặt và thực tế khi Compag sắp gần bằng IBM thì IBM đã chuyển sang một level mới đó là làm dịch vụ.
    Hoặc nhìn lại giải thưởng Nobel của vài năm hiện nay thì một điều rất dễ dàng nhận thấy rằng rất nhiều các giải thưởng trao cho 1 nhóm gồm các giáo sư quốc tịch khác nhau, ở các trường khác nhau, vậy rõ ràng việc chia sẽ kiến thức đã xuất hiện từ quy mô lớn đến quy mô nhỏ.


    Chia sẽ kiến thức giúp cho một quốc gia/tổ chức/công ty ngày một mạnh thêm
    Có thể liệt kê ra đây hàng chục loại, kiểu chia sẽ kiến thức phổ biến nữa là: forum và wikipedia. Một trong những ví dụ thú vị cho việc chia sẽ kiến thức qua forum hoặc các hội kín khác đó là nhìn vào cách mà người Trung Quốc thi Toefl hoặc các IT Certificated như Cisco, Microsoft. Toefl là một kỳ thi không phải là dễ cho các thí sinh mà tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ và đặc biệt cho các nước mà bộ mã ký tự không phải là La Tinh. Thế mà mấy thằng Tàu nó thi đa phần đều khoảng 620 điểm,...kinh khủng, mặc dù những thằng Tàu này thật sự nói tiếng Anh chuối không kém gì ta. Những người hàng xóm Trung Quốc của chúng ta có nhiều cách để đạt những điểm thi cao như thế nhưng tôi thực sự thấy rằng có 1 cái rất hay đó là không biết bằng cách nào, hack kiểu gì mà họ có được thư viện của các đề thi và CHIA SẼ nó một cách công khai trên INTERNET.

    Qua các thư viện đề thi đó giúp mọi người có cơ hội tiếp cận được kiểu câu hỏi, làm quen trước khi vào phòng thi thật và thậm chí biết được khoảng 50 đến 70% câu hỏi, và một thương hiệu rất nổi tiếng cho kiểu thi như thế này là TESTKING.
    Không giám nói là cách làm, cách thi cử theo dạng đó làm cho người Trung Quốc trở thành 1 cường quốc như bây giờ nhưng ít nhất là họ đã tập hợp được một cộng đồng cùng đi theo một hướng và cùng phát triển, sau đó sẽ có cơ hội để phát triển cùng nhau.

    Chia sẽ kiến thức hạn chế HẬU QUẢ của các SỰ THAY ĐỔI diễn ra thường xuyên
    "Chúng tôi có 20 năm kinh nghiệm chia sẻ kiến thức"

    Chevrron là một nhà thầu khoan thăm dò dầu khí có tiếng và kinh nghiệm dày dặn bậc nhất ở Trung Đông và có một câu chuyện kể rằng có lần Chevron đi đấu thầu khoan 1 mỏ dầu khí và gặp một đối thủ với bề dày kinh nghiệm không kém. Cả hai nhà thầu khi giới thiệu về kinh nghiệm của mình đều cố gắng chứng minh mình có đủ kinh nghiệm và đủ sức để thực hiện gói thầu này. Đại diện của tập đoàn đối thủ của Chevron nói "chúng tôi có 20 năm kinh nghiệm", còn đại diện của tập đoàn Chevron nói "Chúng tôi có 20 năm kinh nghiệm chia sẽ kiến thức", một câu nói thoạt đầu thì trông có vẻ không khác gì câu nói trước đó, nhưng khi đại diện của Chervon giải thích như thế này thì cả hội đồng chấm thầu đều rất ấn tượng và cho điểm Chervon cao hơn đối thủ.


    "Chevron khoan thăm dò nhiều nơi trên thế giới và không có khó khăn nào mà chúng
    tôi chưa mắc phải và chưa giải quyết xong. Không có loại đá nào mà chúng tôi chưa khoan. Chúng tôi tập hợp tri thức tại đại bản doanh, phân tích, xếp loại và điều đó giúp chúng tôi giải quyết được khoan thăm dò ở bất cứ nơi nào. Có thể có công ty có 20 năm kinh nghiệm, nhưng tôi có thể nói rằng 20 năm của quý vị không có sự hiểu biết đa dạng, chẳng qua nó là một bề dày kinh nghiệm 1 năm và nhân với 20 mà thôi"






    Thật ra không có công ty nào là ổn định trong vòng 20 năm, chắc chắn là có nhiề
    u sự thay đổi xảy ra, từ thay đổi nhân lực cho đến phương thức sản xuất, công nghệ...Sự thay đổi luôn ảnh hưởng đến hoạt động của một tổ chức/công ty đặc biệt là tri thức mà công ty đang sở hữu. Ví dụ như Chevron có một chuyên gia chuyên khoang dầu ở vùng biển Thái Bình Dương, và có những kinh nghiệm khoan đá ở vùng này, nếu những tri thức này không được lưu trữ thì khi ông ta đi khỏi Chevron thì lúc này Chevron không còn những tri thức này nữa. Để tránh khỏi sự lãng phí về tri thức này Chevron đã tạo ra một văn hóa trao đổi tri thức và cất giữ chúng lại cẩn thận, có phân chia, sắp xếp hợp lý, do đó mới đạt được "20 năm kinh nghiệm chia sẽ kiến thức".



    Như vậy chia sẽ kiến thức sẽ tránh được những rũi ro cần thiết do thay đổi tác động đến.

  2. Tớ cảm ơn sofpast đã chia sẻ.

    aDz

  3. #2
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của sofpast
    Tham gia ngày
    Jun 2006
    Bài gửi
    367

    Mặc định

    CASE STUDY: FPT

    Các ví dụ trên của tôi chắc cũng đủ chứng minh thấy được tầm quan trọng của việc CHIA SẼ KIẾN THỨC, nhưng chắc có lẽ toàn ở đâu đâu nhỉ? Tây, Tàu loạn xị, vậy ở Việt Nam ta thì như thế nào?

    Tôi vẫn chưa đi đủ nhiều để có kết luận cuối cùng, nhưng hầu hết khoảng hơn chục công ty trong lĩnh vực ICT hàng đầu ở Việt Nam mà tôi biết đến thì đúng là FPT là công ty đầu tiên mà tôi thấy là áp dụng việc quản lý và chia sẽ kiến thức một cách hiệu quả nhất. Nếu bạn có case study nào thì chia sẽ cho mọi người luôn nhé.

    Tại sao tôi lại nói vậy, tôi tin rằng lãnh đạo cao cấp của FPT đã hoàn toàn hiểu TẠI SAO CHIA SẼ KIẾN THỨC LÀ QUAN TRỌNG, đó là bước đầu tiên mà tôi nghĩ các cấp Manager của FPT hơn hẳn các Manager khác vì đa phần các Manager đều chỉ nghĩ đến LƯU TRỮ KIẾN THỨC chứ không phải là CHIA SẼ KIẾN THỨC.

    Vì ý thức được tầm quan trọng của việc CHIA SẼ KIẾN THỨC nên FPT đã tạo ra được một MÔI TRƯỜNG chia sẽ kiến thức một cách hiệu qủa nhất. Nếu quốc gia/công ty/tổ chức của bạn nghĩ rằng chỉ cần 1 File Server để tạo môi trường thì bạn nên nhìn lại đó là LƯU TRỮ KIẾN THỨC hay là CHIA SẼ KIẾN THỨC? FPT có một hệ thống quản lý, chia sẽ kiến thức khá hay và họ đặt tên là KM (Knowledge Management), với hệ thống này cho phép các nhân viên có thể lưu trữ, tìm kiếm tri thức một cách tiện lợi và hiệu quả thông qua giao diện Web.

    MÔI TRƯỜNG không vẫn chưa đủ, phải các các CHÍNH SÁCH từ bắt buộc cho đến khuyến khích đến các nhân viên. Quay lại FPT, chính sách bắt buộc của họ thể hiện trong các quy trình ISO rất chặt chẽ và liên tục được kiểm soát. Trong bất kỳ một dự án nào, ở pha nào đều bắt buộc thực hiện việc lưu trữ kiến thức qua hệ thống KM để từ đó các pha sau của dự án hoặc các dự án khác cần lấy làm tham chiếu đề có thể dễ dàng tìm kiếm và tận dụng kiến thức. Ví dụ khi ở pha pre-sale (tạm hiểu là tư vấn, viết giải pháp) thì sau khi hoàn thành phase này thì kết quả đầu ra là Proposal (bản thiết kế) phải được lưu ngay trên hệ thống KM. Tri thức này có thể được dùng để phase post-sale (triển khai) cần truy cứu bản thiết kế này, và đến lượt nó kết thúc phase triển khai thì biên bản hiện trạng của mô hình trong thực tế triển khai sẽ lại được lưu lại trong hệ thống KM. Hoặc tri thức này (tri thức ở giai đoạn pre-sale) được tận dụng ở các dự án khác cho khách hàng khác nhưng với yêu cầu kỹ thuật tương tự (hầu hết các hệ thống mạng đều giống nhau, firewall giống nhau, RADIUS cũng giống nhau) nên sẽ rút ngắn được thời gian viết proposal.

    Ở trên là chính sách thể hiện ở mặt bắt buộc, còn có những chính sách mang tính khuyến khích như là: hàng năm đều có tổ chức thống kê và khen thưởng cho các đơn vị, cá nhân đóng góp được nhiều tri thức nhất, tri thức được cho mượn nhiều nhất, etc...Các đơn vị sẽ rất tự hào khi trong bảng báo cáo thành tích của mình là ĐƠN VỊ ĐÓNG GÓP TRI THỨC NHIỀU NHẤT TRONG TẬP ĐOÀN, đó là một cách để motivate và làm cho việc chia sẽ kiến thức được hiệu quả hơn.

    Tóm lại 3 bước theo tôi áp dụng khá hiệu quả trong một công ty/tổ chức trong việc chia sẽ kiến thức là: AEP.

    * Awareness: Hiểu được sự quan trọng của chia sẽ kiến thức từ tầm lãnh đạo xuyên suốt đến các nhân viên.

    * Enviroment: Tạo một môi trường hiệu quả cho việc chia sẽ kiến thức.

    * Policy: Dùng các chính sách để áp đặt và khuyến khích mọi người thực hiện việc chia sẽ kiến thức.


    P/S: Mình copy paste lại nên có nhiều chỗ đậm nhạt không đc chính xác như những gì anh Ngọc viết. Do hoa mắt và tẹp nhèm mong mọi ngừoi thông cảm.
    Lần sửa cuối bởi sofpast; 13-12-2006 lúc 12:25 PM

  4. #3
    svBK's Member Avatar của Sleeping child
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài gửi
    56

    Mặc định

    Đọc cuốn "Chiếc xe Lexus và cây dầu Oliu" thấy cũng được, nhưng tác giả nhìn có vẻ hơi phiến diện nhỉ.Nhưng phải công nhận là có tầm nhìn thật.Bái phục và thương thay cho mình đang chỉ biết ăn với ngủ:biggrin:
    WTO nó gõ vào đầu Sofpast rồi đấy hả?Chúc mừng nhé, chắc vỡ ra đươc nhiều điều lắm.Nhớ share cho anh em đấy.
    "Nothing is impossible...:biggrin: Mới có bằng lái xe...Yahoooooooo:biggrin:

  5. Tớ cảm ơn Sleeping child đã chia sẻ.

    aDz

  6. #4
    svBK's Member Avatar của Pink_panther
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    71

    Mặc định

    Đơn giản thôi.mình chia cho nó,nó mới chia cho mình chứ.Kiến thức của một người chỉ là một góc,nhưng nhiều góc hợp lại thì thành cả bầu trời.Các bác cứ chia đi,em tiếp nhận hết.
    Thế giới thật rộng lớn......

  7. #5
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của sofpast
    Tham gia ngày
    Jun 2006
    Bài gửi
    367

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Sleeping child
    Đọc cuốn "Chiếc xe Lexus và cây dầu Oliu" thấy cũng được, nhưng tác giả nhìn có vẻ hơi phiến diện nhỉ.Nhưng phải công nhận là có tầm nhìn thật.Bái phục và thương thay cho mình đang chỉ biết ăn với ngủ:biggrin:
    WTO nó gõ vào đầu Sofpast rồi đấy hả?Chúc mừng nhé, chắc vỡ ra đươc nhiều điều lắm.Nhớ share cho anh em đấy.
    oạch !! bác không đọc kĩ ahf, hay ngại dài.. nếu ngại dài không đọc là phí. Em khoái đọc các loại dài dài.. có điều em khẳng định lại là em đi copy paste nhé.. khổ!! Em lúc nào cũng sẵn sàng share nếu có thể. :biggrin:

    Quote Nguyên văn bởi Pink_panther
    Các bác cứ chia đi,em tiếp nhận hết.

    hehe đời có ai cho không ai cái gì đâu cơ chứ? Nếu cứ ngồi mà nhận không thì bội thực là điều đương nhiên rùi!! Thế nên tất cả đều phải share..

  8. #6
    svBK's Member Avatar của Pink_panther
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    71

    Mặc định

    Vâng,thì vẫn biết vậy,nhưng cố được cái gì cứ cố.Cứ yên tâm rằng đối với kiến thức thì chẳng bị bội thực đâu.Ít nhất cũng biết chọn lọc trước khi nhét vào đầu chứ.
    Chưa có gì để share -đó mới là vấn đề chính.

  9. #7
    HUT's Student Avatar của pluto
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    151

    Mặc định

    bài viết này đơn giản chỉ là 1 chiêu PR của FPT, mình nói vậy trong này chắc sẽ bị nhiều người ghét lắm nhưng thực sự nói về vấn đề chia sẻ kiến thức thì không sao chứ đập luôn vào cái ví dụ của FPT thì thật là khó chịu. Cái này nó thành văn hóa của FPT rồi, đi đâu cũng phải chêm 1 ít nói về FPT mới được. Ví dụ nhé: trong đợt tổng kết chương trình "Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ" (mình không nhớ rõ tên) của báo Tuổi trẻ, thằng cha manager của FPT trong lúc phát biểu cũng chêm vào cái đoạn quảng cáo cho chính nó. Đợt vừa rồi Giáo sư Đạo mất do tai nạn giao thông, cha hiệu trưởng của FPT thì phải trong lúc phỏng vấn cũng chêm 1 chút về ĐH FPT trong đó. Có thể nói thành công ngày nay của FPT không phải ở biết chia sẻ kiến thức mà bởi khả năng PR thành thần của nó. Thách FPT có đủ tầm được như IBM để sẵn sàng chia sẻ kiến thức cho các đối thủ khác trong kinh doanh tại VN này đấy.
    http://www.diendanchungkhoan.com
    Chia sẻ thông tin, Nhân lên sức mạnh !

  10. #8
    Quân nhân danh dự Avatar của Mr.vulh_bk
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    3.493

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi pluto
    Thách FPT có đủ tầm được như IBM để sẵn sàng chia sẻ kiến thức cho các đối thủ khác trong kinh doanh tại VN này đấy.
    Thách nền kinh tế Việt Nam đuổi kịp Mỹ đấy! :biggrin:

    The end is just the beginning

  11. #9
    Everything is nothing !?! Avatar của rukawa
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    751

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi pluto
    Thách FPT có đủ tầm được như IBM để sẵn sàng chia sẻ kiến thức cho các đối thủ khác trong kinh doanh tại VN này đấy.

  12. #10
    HUT's Student Avatar của pluto
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    151

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Mr.vulh_bk
    Thách nền kinh tế Việt Nam đuổi kịp Mỹ đấy! :biggrin:
    Muốn đuổi kịp Mỹ à, hãy sống có hoài bão hơn như những người thế này nè:

    Ước mơ đổi đời
    Chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, chỉ cần 2 triệu đồng chữa trị mà vay mượn cả đại gia đình cũng không đủ, cậu con trai 16 tuổi - Đặng Lê Nguyên Vũ đã thề với lòng: “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống của cả đại gia đình này!”.

    Những năm 1990, thầy cô và các sinh viên Trường Đại học Tây Nguyên không ai không biết đến Đặng Lê Nguyên Vũ, chàng sinh viên khoa Y với nhiều ước mơ và hoài bão vượt ra phạm vi đất nước. Nhận ra ngành Y không thể đáp ứng được ước mơ và tham vọng của mình, năm thứ ba đại học, anh quyết định nghỉ học và đón xe vào thành phố Hồ Chí Minh để tìm kiếm cơ hội. Ra đi với hành trang duy nhất là tên và địa chỉ của một người chú chưa từng biết mặt, anh tự hứa sẽ không trở về nhà cho đến khi sự nghiệp vững vàng.

    Nhận được nhiều lời khuyên chân thành và bổ ích từ người chú, Đặng Lê Nguyên Vũ đồng ý trở lại trường vài ngày sau đó. Tuy vậy, trong anh vẫn luôn nung nấu ý tưởng kinh doanh. Là nước xuất khẩu cà phê thứ 2 thế giới nhưng hình ảnh cà phê của Việt Nam không hề được biết đến. Cà phê Buôn Ma Thuột là một trong những loại ngon nhất thế giới nhưng thực tế có được công nhận? Nhận thức như vậy, Đặng Lê Nguyên Vũ quyết định nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi. Anh muốn chế biến ra loại cà phê ngon nhất và xuất khẩu ra thị trường quốc tế. Tham vọng lớn lao ấy thôi thúc chàng sinh viên Y đến cháy bỏng. Trình bày suy nghĩ với bạn bè để tìm sự chia sẻ, nhưng anh chỉ nhận được sự giễu cợt và cho là “thằng điên hạng nặng” với những ý tưởng vượt xa tầm với. Cả trường đại học chỉ vài ba người là chịu nói chuyện với anh.

    Tuy nhiên, Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn tìm được ba người cộng sự học cùng lớp có chung bầu nhiệt huyết, nhưng họ hứa chỉ giúp anh trong chặng khởi đầu chứ không theo con đường kinh doanh đó. Không ngần ngại, Đặng Lê Nguyên Vũ bắt tay thực hiện ý tưởng của mình. Anh cùng các bạn tranh thủ ngày chủ nhật, lặn lội tìm đến các thương gia cà phê nổi tiếng ở khắp các tỉnh thành năn nỉ, thuyết phục họ truyền nghề. Cứ vậy, anh tích lũy được vốn kiến thức sâu rộng về cà phê.


    Vạn sự khởi đầu nan
    “Gã hoang tưởng” Đặng Lê Nguyên Vũ mà nhiều người đã gọi anh 4 năm về trước giờ đã là một doanh nhân trên trương trường với vị thế rất nhiều người mơ ước. Ước mơ cải thiện cuộc sống cho cả đại gia đình của cậu học sinh ngày xưa giờ đã thành hiện thực. Hoài bão lớn lao, vượt xa tầm vi mô của anh năm xưa cũng bắt đầu được thực hiện, đó chính là ước mơ được bay khắp thế giới, bay trên bầu trời và “bay” trong cả thương giới.

    Năm 2002, nhận thấy đã đến lúc Trung Nguyên phải ra khỏi Việt Nam, bên cạnh việc tìm kiếm thị trường, Đặng Lê Nguyên Vũ đầu tư 3 triệu USD để hoàn chỉnh hệ thống bảng hiệu, khẳng định giá trị của thương hiệu bằng cách thuê luôn một hãng tư vấn đặt tại New Zealand, đồng thời để hoạt động kinh doanh nhượng quyền được chuyên nghiệp, nhất quán hơn và đảm bảo tính đồng nhất của thương hiệu. Trong năm 2002, quán Cà phê Trung Nguyên đầu tiên xuất hiện ở Tokyo. “Đây là một bước rất quan trọng. Nếu chúng tôi thành công ở Tokyo thì điều đó sẽ làm tăng tốc kế hoạch bành trướng của Trung Nguyên ra nước ngoài”.

    Trên thực tế, bên cạnh những khó khăn về mặt bằng, tài chính, hình ảnh thì khó khăn lớn nhất mà Đặng Lê Nguyên Vũ phải đương đầu là Goliath cà phê Starbucks, một tập đoàn cà phê lớn nhất thế giới của Mỹ. Sự thành công của Trung Nguyên ở thị trường nội địa cũng giống như Starbucks ở Mỹ, ngoại trừ việc Trung Nguyên thống trị thị trường nội địa của mình chỉ trong 4 năm, trong khi Starbucks phải mất đến 15 năm. Tại Nhật, Starbucks đã có đến gần 400 cửa hàng trong tổng số hơn 6000 cửa hàng của nó trên khắp thế giới. Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là đại lý nhượng quyền Trung Nguyên tại Nhật Bản lại ấn định giá mỗi tách cà phê Trung Nguyên cao hơn 50% so với Starbucks và cao hơn 25% so với các cà phê nội địa khác.
    “Chúng tôi coi Tập đoàn Starbucks là một đối thủ đầy tiềm năng, nhưng chúng tôi không sợ phải đối mặt với họ. Chúng tôi tập trung làm cho Trung Nguyên trở thành một điển hình của Việt Nam trên thế giới, phản ánh được nền văn hóa của đất nước qua cách thiết kế và cung cách phục vụ” - anh nói.


    Đường tới đỉnh vinh quang
    Thành công của Trung Nguyên ở Nhật Bản đã thực sự giúp nó nhảy vọt. Đến nay, thương hiệu Trung Nguyên đã có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan, Singapore, Trung Quốc và Cộng hòa Séc. Cà phê rang Trung Nguyên cũng có mặt trong siêu thị và các cửa tiệm ở Mỹ, Đức, Đông Âu, Pháp và Nga. Hiện Đặng Lê Nguyên Vũ đang triển khai các hợp đồng nhằm tìm kiếm thị phần cho Cà phê Trung Nguyên tại 15 nước như Đức, Úc, Canada, Đài Loan, Malaysia, Philippin…



    Không chỉ tấn công thị trường quốc tế với mặt hàng cà phê rang, Đặng Lê Nguyên Vũ thực sự gây kinh ngạc cho các nhà doanh nghiệp khi anh cho tung ra sản phẩm cà phê hòa tan mang tên G7 vào tháng 11-2003 vừa qua. Tên gọi cà phê hòa tan G7 trong ý tưởng của anh là một cái tên dễ tiếp cận quốc tế nhưng không mang tính vọng ngoại mà mang sứ mạng chinh phục, chiếm lĩnh thị trường 7 nước phát triển. G7 chính thức đối đầu với các đại gia nước ngoài về cà phê hòa tan bằng “Ngày hội cà phê hòa tan G7” tại Dinh Thống Nhất. Cuộc thử sản phẩm đem đến kết quả khá thú vị: 89% người tham gia chọn cà phê hòa tan G7 là sản phẩm yêu thích, và chỉ có 11% chọn nhãn hiệu cà phê hòa tan Nescafe. Đây thật sự là một cuộc chiến, nhưng điều quan trọng hơn của Trung Nguyên không phải là kết quả cuộc thử mà là sự khơi dậy về ý chí quật cường, về lòng tự hào dân tộc khi chọn lựa và tiêu dùng sản phẩm thương hiệu Việt. “Tại sao lại không thắng những kẻ mạnh hơn ngay trên quê hương mình?”. Mục tiêu của anh là không chỉ chiếm lĩnh thị phần mà còn đánh bại các “đại gia” nước ngoài tại Việt Nam trước khi ra thế giới.

    Quả thực chỉ mới ra mắt hơn 8 tháng nhưng sản phẩm G7 đã gây rất nhiều khó khăn cho các đối thủ. Giấc mơ theo đuổi toàn cầu của Đặng Lê Nguyên Vũ chỉ mới đang ở những bước đầu. “Tôi muốn có thương hiệu Trung Nguyên của Việt Nam nổi tiếng trên thế giới. Cà phê của chúng tôi ngon. Không có lý do gì chúng tôi không thể làm được điều đó” - thương gia trẻ này tuyên bố.

  13. Tớ cảm ơn pluto đã chia sẻ.

    aDz

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Ai có đồ án về cơ khí vào đây share cho anh em tham khao cái
    Gửi bởi mec_engine trong mục CHẾ TẠO MÁY
    Trả lời: 18
    Bài cuối: 04-03-2008, 09:46 AM
  2. Share website nè
    Gửi bởi obie trong mục Webmaster Club
    Trả lời: 17
    Bài cuối: 11-10-2004, 02:25 PM
  3. SHARE chương trình Class Board v2 đây
    Gửi bởi obie trong mục Các vấn đề CNTT khác
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 14-07-2004, 11:12 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube