Một thiên sứ bị đoạ đầy cho tới cả ngày chết]
....Mozart đã thiếp đi không bao giờ tỉnh lại vào 0 h 55 phút ngày 5-12-1791. Đưa tang ông có không quá 20 người, trên đường đi một cơn bão tuyết khủng khiếp ập xuống và mọi người bỏ hết vì quá kinh sợ. Những người phu đào huyệt liều mạng đào cho xong lỗ huyệt rồi hạ quan và sau đó không còn xác định được họ đang ở đâu.Cơn bão tuyết kéo dài một tuần liền sau đó và vì không ai nhớ cắm bia nên nhiều đời sau,người ta cũng không tìm ra được nơi an ngghĩ của vị nhạc sĩ thiên tài.
cát bụi lại trở về với cát bụi, một thiên tài suốt đời vật lộn rồi lặng lẽ ra đi mà ước mơ chưa thành. <<Khát vọng mùa xuân>> mà mùa xuân chưa sang.Trước lúc chết, Mozart than thở đau lòng:<<Thế là phải đi ư?Phải đi khi tôi đã được kiếm sống yen ổn ư?Phải từ bỏ nghệ thuật lúc này ư?Chính ở lúc mà tôi không còn là nô lệ của bất cứ một thứ nốt nhạc nào nữa, lúc mà có thể viết theo cảm hứng sáng tạo của mình,viết độc lập những gì trái tim tôi buộc phải viết...>>Thảm thương thay khi mà suốt đời mình Mozart vẫn tự xem mình là một tên nô lệ,những tác phẩm bị trói buộc bởi một điều gì đó mơ hồ.Nhưng ông biết rằng nhân loại nhiều thế hệ sau này,trân trọng nghiên cứu nhữngtác phẩm mà ông chưa hài lòng ấy như nghiên cứa những tác phảm vĩ đại nhất, đúng như uớc mơ của cụ Leôpld và nào có mấy ai thấy được nỗi niềm đớn đau tuyệt vọng trong cái nét nhạc vui tươi trong sáng của ông. Mozart vĩnh viễn là nhà soạn nhạc lỗi lạc nhất của mọi thời đại.
Mozart đã để lại cho nhân loại một kho tàng thật qíu báu:41 giao hưởng, 23 nhạc kịch, 25 concertos piano, 7 concertos violon, 17 sonata piano, 42 sonata violon, 15 mexa, hàng trăm bản nhạc thính phòng và ca khúc, trong đó có các tác phẩm nổi tiếng như: sonata piano A dur, concertos piano d moll, bản giao hưởng 39,40,41. Ngoài ra còn có nhiều ca khúc, nhiều bản song, tam, tứ, tấu, một số thanh xướng kịch trong đó nổi tiếng là tác phẩm "Khúc tưởng niệm".