Nhìn gương mặt tiều tuỵ của Ngọc đang thiêm thiếp trong giấc ngủ mệt nhọc trên giường bệnh mà tôi nghe như cả trái tim mình đang quặn lên từng cơn đau nhói. Tôi thấy vô cùng hối hận vì đã quá ích kỷ trong mấy năm nay, để cho người vợ yêu thương của mình phải ôm ấp nỗi đau buồn theo năm tháng chất chồng, cho tinh thần suy nhược, cho thể chất hao mòn, đến đỗi phải mang chứng bệnh trầm kha, không dễ gì phục hồi nhanh chóng được. Thì ra, dù đã nhiều năm trôi qua rồi, mà nàng vẫn chưa quên được mối tình cảm thiết tha của thời con gái. Tôi thấy thật khó có thể tha thứ cho mình, khi chỉ vì bản thân mà cố níu kéo, lưu giữ một hạnh phúc không hiện hữu, một tình cảm đơn phương, một gia đình không trọn vẹn.
Trước đây, tôi vẫn thầm hy vọng là, có một ngày nào đó, Ngọc sẽ cảm động trước tình cảm chân thành tha thiết của tôi. Bây giờ, tôi mới biết được là những hy vọng của mình chỉ là ảo mộng, và thời gian trôi qua, chỉ dần mòn giết chết bản thân nàng.
Năm năm trước, tôi về Việt Nam kết hôn với Ngọc do sự sắp đặt của cha mẹ hai nhà. Đám cưới xong tôi mới biết được là Ngọc bằng lòng làm vợ của tôi, không phải vì có chút tình cảm nào với tôi, mà chỉ vì muốn hy sinh để cho cha mẹ nàng vượt qua khỏi cơn ngặt nghèo, túng bấn. Mãi đến sau này, tôi lại tình cờ phát hiện thêm rằng cái ngày vui vẻ hạnh phúc nhất của đời tôi, lại là ngày mà vợ tôi phải chịu không biết bao nhiêu là buồn khổ, phải rơi không biết bao nhiêu là nước mắt, khi cắn răng, cắt đứt mối tình đầu thơ mộng của mình, để về làm vợ một người không quen biết, chẳng thương yêu. Tôi biết phải làm sao đây khi mọi sự đã xảy ra rồi, chỉ biết tự hứa với lòng là trong suốt cuộc đời này, sẽ thương yêu nàng hết mực, sẽ chăm sóc nàng thật chu toàn, ngõ hầu bù đắp lại phần nào những mất mát khổ đau mà nàng vừa gánh chịu.
Khoảng gần một năm sau ngày cưới, Ngọc sang được Canada này để đoàn tụ với tôi. Mới đây mà đã hơn bốn năm rồi. Trong suốt bốn năm trời, tôi lúc nào cũng cố gắng hết sức mình để mang đến hạnh phúc cho nàng, và để chứng minh cho Ngọc thấy rằng tôi thương yêu nàng nhiều lắm. Bốn năm dài đăng đẳng, tôi thật mỏi mòn mong đợi một lần nghe được câu nói yêu thương của Ngọc, hay một lời gì đó có thể cho tôi thấy rằng nàng đã không còn hối hận trong lòng về quyết định từ bỏ tất cả những gì thân thương nhất trên đời, để sang bên này làm vợ của tôi. Nhưng, cả một nụ cười âu yếm dành cho tôi hình như cũng không có, nói gì đến những câu nói thương yêu, những lời không hối hận. Cái ý nghĩ cho rằng mình không phải là người có thể mang được hạnh phúc đến với người mình thương yêu, quả thật đã làm cho tôi đau lòng lắm. Nhưng biết trách ai bây giờ, tôi chỉ biết tự trách mình đã dại dột yêu thương, và thành hôn với một người chẳng dành cho mình một chút chi tình cảm.
Sự thật mà nói thì trong cuộc sống gia đình vợ tôi cũng là một người vợ đảm đang. Ở trong nhà, nàng chăm sóc cho tôi thật chu toàn. Bên ngoài, nàng làm việc rất vất vả để chia xẻ khó nhọc với tôi. Hai năm trước, Ngọc còn sinh cho tôi một đứa con gái thật kháu khỉnh, dễ thương. Không biết có phải chính vì bé Thu, con chúng tôi, mà tôi cứ mãi bám víu lấy cuộc hôn nhân không trọn vẹn của mình. Tôi còn muốn lưu giữ lại gì nữa đây, khi đã biết là Ngọc không thể nào quên được mối tình cũ của nàng. Tôi còn hy vọng chi nữa chứ, khi đã hiểu ra rằng những ước mơ của mình sẽ không bao giờ trở thành sự thật. Hay tôi sợ mất mát gì chăng, khi sự thật mình có từng sở hữu gì đâu để mà mất mát.
Sau khi sinh bé Thu, Ngọc có vẻ được vui rất nhiều, chứ không còn u sầu như trước nữa. Lúc đó, tôi đã hy vọng rất nhiều là sự ra đời của con thơ có thể trở thành sợi tơ tình vương vấn, trói buột chúng tôi mãi bên nhau, và giúp cho Ngọc quên đi những kỷ niệm của hôm nào. Nhưng, hy vọng kia đã tan thành mây khói sau chuyến về Việt Nam thăm nhà của vợ chồng con cái chúng tôi nửa năm về trước.
Trong thời gian viếng thăm bên đó, có người cho tôi biết là Ngọc đã nhiều lần đi tìm người tình cũ của nàng. Lúc ấy, có lần nàng hỏi tôi một số tiền, nói là để giúp đỡ bạn bè một số vốn mà buôn bán làm ăn. Tôi cũng không hỏi nhiều làm gì, dù sau, giúp đỡ bạn bè cũng là chuyện tốt. Sau này tôi mới biết được, bạn bè mà nàng nói chính là người đó. Nhưng, những chuyện đó thật ra cũng không đáng để cho tôi hoài nghi vợ mình. Quả thật, dù sao đi nữa, thì anh ấy cũng là bạn của vợ tôi mà. Đã là bạn bè với nhau thì có gặp gỡ hay giúp đở tiền bạc cho nhau cũng đâu có chi là không đúng. Tuy có mơ hồ linh cảm ra được là Ngọc vẫn còn lưu giữ trong lòng rất nhiều tình cảm với người tình năm cũ, nhưng tôi không hề nghĩ rằng vợ tôi lại làm ra chuyện gì có lỗi với chồng. Rồi một chuyện không hay xảy ra làm cho niềm tin của tôi lung lay tận gốc rễ, và những niềm hy vọng mà tôi ôm ấp bấy lâu nay, phút chốc bỗng tan biến thành mây khói.
Hôm ấy, anh Hoàng, người yêu cũ của Ngọc, hẹn tôi ra quán để nói chuyện. Tôi, vì muốn tạo nên một chút tình cảm với bạn cũ của vợ mình, đã bằng lòng đơn thân phó hội. Khi tôi đến thì anh đã ngà ngà say, và tỏ ra buồn bã lắm. Có lẽ anh ta đã không dằn được cơn đau khổ đang tràn ngập ở trong lòng, nên đã tuôn ra rất nhiều lời oán trách. Anh cho rằng chính tôi là thủ phạm đã cướp mất đi những gì hạnh phúc nhất của đời anh, đã xô đẩy anh vào một xó tối tăm nhất của cuộc đời, và đã biến anh thành một phế nhân không hơn không kém, không còn chút gì để gọi là tương lai và lẽ sống ở trên đời. Khi nghe những lời buộc tội đó, tôi thấy vô cùng xót xa trong dạ. Quả thật, nhìn hình hài của anh ta lúc ấy, thì những lời oán trách kia, không phải là quá đáng. Tôi chỉ biết buồn thôi, chứ biết nói gì cho phải. Không lẽ lại nói với anh ta rằng hoàn cảnh của tôi cũng phũ phàng cay đắng lắm, vì người vợ thương yêu đầu ấp tay gối của mình lúc nào cũng luôn nhớ nhung về một người nào khác. Không lẽ lại để cho anh ta biết được rằng những thứ mà anh có được bây giờ mới chính là những gì tôi ước ao thèm muốn. Thôi, thà yên lặng là hơn. Tôi nghe hết những lời oán trách và ngỏ ý muốn ra về. Và, chính là lời nói cuối cùng của anh ta đã làm cho tôi đau lòng khôn tả. Anh nói với tôi rằng tôi đừng nên lấy làm đắc ý vì được ở bên cạnh Ngọc, rằng người chiến thắng sẽ vẫn mãi là anh ta, bởi vì, Ngọc đã hứa với anh ta rằng tôi chỉ được con người của nàng thôi, còn trái tim luôn chan chứa tình yêu thương tha thiết của nàng, suốt đời này sẽ thuộc về người tình năm cũ. Nghe xong câu nói ấy, tôi thấy trái tim mình như muốn nát. Tôi quày quả bước nhanh ra khỏi quán, nhưng tiếng cười đắc thắng quái ác đó, hòa lẫn với những âm hưởng vọng vang từ lời nói yêu thương kia của Ngọc, vẫn vang vọng bên tai tôi, từ hôm đó đến bây giờ.
Sau hôm đó, thái độ của tôi đối với Ngọc đã không còn giống như trước nữa. Tình yêu của tôi đối với nàng vẫn không hề phai nhạt, nhưng niềm tin đã không còn, và hy vọng đã hoàn toàn lụn tắt.
Chúng tôi từ Việt Nam trở về đây đã được hơn nửa năm rồi. Nửa năm nay, mỗi một ngày trôi qua là mỗi một ngày tôi chịu đựng biết bao nhiêu là đớn đau buồn tủi. Tôi nghĩ, vợ tôi chắc cũng chẳng hơn gì. Tự ái của một gã đàn ông thất bại trên tình trường không cho phép tôi biểu lộ những cử chỉ chăm sóc yêu thương đối với người chẳng hề xem sự chăm sóc yêu thương của mình là cần thiết. Thời gian gần đây, vợ tôi có vẻ buồn bã lắm. Tôi thấy vô vàn đau xót khi phát hiện ra rằng người vợ mà tôi tha thiết thương yêu, ngày càng xanh xao vàng vọt. Tôi không biết được nỗi khổ của vợ tôi khi yêu một người mà lại sống chung với một người khác nó to lớn đến dường nào. Tôi cũng không cảm giác ra được nỗi khổ của anh Hoàng khi người mình yêu lại đêm ngày ở bên cạnh người ta nó sâu nặng tới bao nhiêu. Tôi chỉ biết được nỗi khổ mà bản thân mình đang đeo đẳng ở trong lòng, khi người vợ mà mình thương yêu hơn tất cả mọi thứ ở trên đời, người vợ mà cái hình hài ngày đêm luôn cận kề bên cạnh của mình, nhưng tâm hồn và trái tim lại gửi trao về một người nào đó ở tận phương trời xa thăm thẳm. Cái nỗi khổ đó thật vô cùng khó chịu đựng. Nó ngày đêm như bóp nát trái tim, như giày xéo từng đoạn ruột. Nó làm đau buốt tâm linh và giết chết cả một cõi lòng.





Yêu người trao hết tim mình
Mà người cứ mãi vô tình với ta
Bên người cứ ngỡ như xa
Đắng cay ta đếm sầu qua cõi lòng


Mấy tháng nay Ngọc dường như có điều gì đó muốn nói thẳng với tôi, nhưng lần nào tôi cũng tìm cách thoái thác, lẩn tránh. Tôi sợ cái nội tâm mềm yếu của mình không chịu đựng nổi một câu nói biệt ly. Tôi sợ đánh mất đi một hạnh phúc tạm bợ mà tôi đã cố tình lưu giữ trong suốt mấy năm trường. Tôi sợ bé Thu sẽ mất đi một người mẹ trong lúc tuổi vẫn còn thơ ngây vụng dại. Những nỗi sợ hãi đó đã làm tôi mất đi khí khái của một đấng nam nhi. Để những tháng ngày qua cứ chậm chạp trôi đi như nhẫn tâm đùa giỡn với những kẻ đang tha thiết yêu đương, và vì yêu đương mà đau khổ. Để vợ tôi cứ phải ôm ấp đau sầu, sống kiếp sống thừa bên chồng con mà lòng không quên được mối tình tuyệt vọng. Mấy lúc gần đây, nàng đau buồn đến đỗi không còn tha thiết đến việc uống ăn chi nữa. Mỗi đêm, phải nhờ đến thuốc ngủ mới giúp nàng dỗ được giấc nồng. Cuối cùng suy yếu đến đỗi phải lâm cơn trọng bệnh. Tôi đau lòng khôn tả. Tôi oán trách mình thật nhiều vì đã quá ích kỷ mà cố níu kéo những gì chẳng thuộc về mình. Những giận hờn trước đây, giờ đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại trong tôi nỗi hối hận triền miên.
Giây phút này đây, trong hoàn cảnh không gian này, đối diện với cái không khí lạnh lẽo bao trùm của bệnh viện, tôi mới hiểu được rằng tất cả những gì thuộc về tôi đều không còn là quan trọng nữa. Quan trọng nhất đối với tôi bây giờ là sinh mạng, là sức khoẻ, là niềm vui, là hạnh phúc của Ngọc. Hạnh phúc có được khi tha thiết yêu thương một người, không nhất thiết là phải suốt đời được ở bên cạnh người đó. Mà chính là, suốt cuộc đời này, mình thấy được, hay biết được, họ luôn vui vẻ hạnh phúc là đã quá đủ cho mình rồi. Lý lẽ chỉ đơn giản như thế thôi, mà mãi đến bây giờ tôi mới hiểu ra được.