Gió vẫn thổi và hoa hồng vẫn nở
Bến sông trăng chờ bóng một con thuyền
Bờ hoang vắng mong một ngày cỏ mọc
Rưng rứt lòng hun hút nỗi cô đơn

Tôi sinh ra ở vùng ngoại ô nghèo. Lớn dần trong tình thương của Ngoại và Mẹ. Từ nhỏ, khi tôi bắt đầu biết hỏi: “Ba đâu?” thì Mẹ đã chậm rãi giải thích: “Ba con đi làm xa, xa lắm, và cũng lâu lắm mới về”. Ngoại có hai đứa con. Dì Út đã theo chồng về phố. Thương Mẹ một mình quanh năm vất vả. Thương tôi côi cút “Ba đi làm xa” nên mọi chăm sóc Ngoại đều đổ dồn dành lại cho tôi. Vườn rộng. Lại có cả chiếc giếng toét miệng phơi những đám rêu xanh lung linh sắc màu mỗi khi có ánh sáng chiếu vào và chiếc ao thả đầy tấm bèo cùng bầy vịt bơi lội nên suốt ngày Ngoại cứ chạy theo tôi tha thẫn khắp vườn.
*
* *
Mười tuổi. Khi tôi thấy được nổi lo toan của Mẹ và những vết nhăn chằng chịt trên mặt Ngoại thì cũng là lúc Ngoại mất. Đó là một mất mát lớn của tôi. Và cũng là của Mẹ, của Dì. Mười tuổi. Tôi bắt đầu tự làm tất cả những công việc có thể để giúp Mẹ. Tự động ôn bài và đi học, nấu cơm và quét vườn, biết lấy búa tán lại những thanh đinh long ra trên bề mặt chiếc ghế đã từng kéo rách một giẻ dài nơi chiếc quần của Mẹ.
*
* *
Ngày ấy tôi lầm lì lắm. Sau những lần căng hết gân cổ để giải thích “Ba tao đi làm xa” rồi lao vào đánh lộn, khóc lóc thì tôi bỏ mặt hai chữ “con hoang” cùng vẻ mặt hả hê của đám bạn lại sau lưng. Về nhà. Đấy là nơi tôi thấy thanh bình nhất. Là nơi tôi làm được nhiều việc cho Mẹ, cho tôi nhất. Và lục tìm trong tủ khung hình cưới của Ba và Mẹ ngắm hình. Rõ ràng đây là Ba, còn đây là Mẹ. Rạng rỡ trong ngày cưới. Tôi hỏi: “Mẹ ơi, con giống Ba hay giống Mẹ?”. Mẹ cười ngập ngừng: “Con giống cả hai, nhưng giống Ba hơn, nhất là đôi mắt”. Tôi soi mắt mình vào khung ảnh cưới rồi ao ước: “Mẹ này, khi nào xong việc, Ba về, nhà mình vui lắm …”
*
* *
Bảy năm sau, Ba tôi về thật. Đó là buổi trưa mùa hè nóng đến kinh người khi tôi lóc cóc đạp xe từ trường về nhà. Mẹ vẫy tôi lại, giọng nói ngập tràn hạnh phúc nhưng vẫn ngập ngừng muôn thuở: “Huy này, đây là Ba của con”. Rồi Mẹ khóc. Người đàn ông xa lạ ôm chặt lấy tôi. Hạnh phúc đến quá bất ngờ. Tôi chỉ kịp kêu “Ba” rồi nước mắt cũng thi nhau rơi xuống. Lúc đó, mọi lầm lì trong tôi tan biến, tôi thấy mình như nhỏ dại trở lại bên Mẹ, bên Ba. “Ba, Ba về … đừng đi nữa …”. Ba ôm chặt tôi hơn, rồi quàng vai Mẹ: “Ba không đi nữa. Ba sẽ ở lại. Sẽ ở hẳn với Mẹ và con. Đừng khóc … con trai …”. Một đốm nắng xuyên qua mái tôn rọi xuống nơi gia đình tôi đứng. Giọng Ba nghèn nghẹn: “Ngày mai, Ba sẽ lợp lại nóc nhà mình”
*
* *
Ba về. Nóc nhà được lợp lại. Nhưng không có nghĩa là hết dột. Mùa đông năm đó, trong khi tôi lui cui lấy thau đặt dưới đường nước mưa theo lỗ đinh rơi xuống cũng là lúc Ba thú nhận: Trong thời gian qua, Ba đã có một gia đình khác. Có một người đàn bà khác để gọi bằng vợ và cũng có một cô bé khác để gọi bằng con. Rằng vì hoàn cảnh, vì cô đơn. Bây giờ cái gia đình thứ hai của Ba đã mất hết sau một vụ tai nạn giao thông, di ảnh của họ đã được đưa về bên ngoại, và Ba chỉ còn lại duy nhất Mẹ con tôi … Mẹ khóc. Hoá ra Mẹ đã biết hết mọi việc từ lâu. Mẹ tha thứ cho Ba không vì bản thân Mẹ. Mà vì tôi. Vì những tiếng con hoang và vẻ mặt lầm lì đến cô độc. Tôi hoang mang nhìn Ba, nhìn Mẹ. Không nói một lời. Mẹ không yếu đuối như tôi nghĩ. Mẹ chịu đựng hơn tôi nghĩ. Rồi chợt nhớ đến Quy. Sau này tôi sẽ lấy Quy. Tôi chỉ yêu thương duy nhất mỗi Quy và cũng sẽ có những đứa con với mỗi Quy thôi. Năm đó, tôi đang học 12. Năm cuối cấp.
*
* *
Quy mang đến một đoá hồng cùng lời chúc: “Mừng anh đã qua kỳ tốt nghiệp” rồi trườn hôn nhẹ lên má trong lúc tôi quay mặt lại. Nụ hôn trược dài trên môi. Lần đầu tiên sau một năm rưỡi quen và yêu nhau tôi thấy Quy bạo dạn như vậy. Tôi bệu má: “Dám hôn lén anh hả? Trả lại đây mau!” rồi giả vờ hùng hổ kê mặt sát vào Quy. Quán cà phê vắng khách. Âm thanh mượt mà từ chiếc loa sát tường phát ra “Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em …”. Oh! Chắc chắn nắng sẽ không hồng bằng mặt Quy lúc này. Giả bộ nhìn về chậu cúc đằng xa, Quy hỏi: “Bao giờ thì bắt đầu thi đại học hả anh?”. Tôi nắm tay Quy: “Khoảng hai tháng nữa. Quy này, sau khi chúng mình tốt nghiệp Đại học thì cưới nhau, em nhé”. Quy cười: “Còn lâu lắm, chưa thi mà đã tính chuyện tốt nghiệp rồi”. Tôi hồ hởi: “Thì kế hoạch năm năm mà. Năm năm sau chúng mình cưới nhau. Năm năm kế tiếp sẽ sinh con. Sinh một đứa. Duy nhất. Một chồng, một vợ, một con”. Quy le lưỡi: “Sinh luôn mười đứa cho đông vui”.- “Không, không được. Một đứa thôi, chỉ một đứa”. Rồi cả hai cùng cười.
*
* *
Rồi tôi cũng bước chân vào cổng trường Đại học. Giảng đường vui lắm. Nhộp nhịp tiếng bước chân và chào hỏi của bạn bè. Tôi thân với Tuấn. Không hiểu vì sao. Có lẻ đó là quy luật của sự bù trừ, tương phản. Tuấn là con trai một, trắng trẻo, rụt rè. Có lẻ căn bệnh hen kéo dài đã rút đi một phần tự tin và sức khoẻ, mặc dù nó được gia đình hết sức chăm nom.
*
* *
Mấy học kỳ lần lượt rơi tõm trong tiếng cười của bè bạn. Bài vở ngày một nhiều hơn. Ba bắt đầu uống rượu và hay la mắng cả Mẹ, cả tôi vì những điều rất nhỏ. Mẹ già đi nhanh chóng. Nhiều lúc tôi phải ôm sách đến nhà Tuấn để ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi. Sự khó khăn làm tôi đâm nóng nảy. Sự nóng nảy làm Quy hay giận hờn. Quy đã là sinh viên Ngoại Ngữ. Bên Quy, tôi thực sự cảm thấy bình yên, dù chỉ là những thanh bình trong chốc lát.
*
* *