Mấy hôm nay tôi thực sự sốc nặng khi biết được sự thật tại sao chồng cứ lần lượt hoãn sinh con trong 2 năm chung sống với nhau.
Tôi và chồng lấy nhau không xuất phát từ tình yêu mà là do sự sắp xếp của hai gia đình. Ngày trước bố chồng và bố tôi có hẹn với nhau sau này con lớn sẽ gả cho nhau. Nhưng lớn lên anh và tôi đều đã có người yêu. Chúng tôi không muốn kết hôn với người mà mình không yêu.
Sau đó tôi chia tay người yêu còn anh hình như vẫn yêu cô gái ấy. Mẹ anh thì lại không thích cô gái kia vì cô ấy ở xa với lại gia cảnh cô ấy khiến mẹ chồng tôi không hài lòng. Khi đó bố anh bắt anh sang nhà tôi chơi mỗi đêm, ban đầu cả hai đều không thích nhau nhưng dần dần tôi có cảm tình với anh và anh cũng mến tôi hơn mặc dù tôi biết đó không phải là tình yêu.


Sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi cũng tiến tới hôn nhân (Ảnh minh họa)


Đám cưới cũng được diễn ra như ý muốn của hai gia đình, riêng người trong cuộc không được vui lắm nhưng tự bảo với nhau cố gắng sống tốt. Anh đối xử khá tốt với tôi nhưng tôi thấy vợ chồng cứ có khoảng cách. Tôi vẫn là một người vợ đảm đang yêu thương gia đình. Nhưng lấy nhau về anh chưa muốn có con nên đành phải kế hoạch.
Nhưng tôi rất yêu trẻ con và muốn có con sớm, gia đình chồng cũng trông mong nhưng anh đi làm xa suốt nên chẳng có cách nào. Bố chồng tôi rất buồn, gọi anh về thì anh bảo con muốn kiếm thêm tiền rồi có con sau. Anh thuyết phục bố mẹ chuyện con cái, ông bà bàn mãi không được cũng nản. Còn tôi, tôi thực sự buồn và đau khổ. Nhìn bạn bè con bế cháu bồng mà tôi thèm, tôi nói chuyện với chồng nhưng anh cứ giữ nguyên quan điểm. Anh bảo tôi còn trẻ cứ tập trung làm việc, rảnh em có thể đi chơi cho thoải mái có con vào lại không đi đâu được.
Ban đầu tôi nghĩ là do anh thương tôi, nhưng mấy năm trôi qua tôi thấy anh đang né tránh và dấu tôi điều gì đó. Đôi khi tôi còn nghĩ đến chuyện hay là anh bị vô sinh , nhưng thật sự trong chuyện đó tôi thấy anh bình thường không có biểu hiện gì là “yếu” cả.
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, cái ngày mà tôi biết được sự thật nghiệt ngã về chồng mình. Hôm đó tôi đi dạy về, sáng đi tôi bảo chiều tôi về bên ngoại chơi. Nhưng sau đó tôi lại không đi nữa vì trời đã tối, về nhà thấy giày của chồng ở thềm. Tôi vui mừng khi anh đã về nhưng cũng buồn vì sao không ai báo cho tôi biết, chồng tôi thật vô tâm.
Vào nhà chẳng thấy ai, tôi đi lên nhà thay đồ. Lúc đi qua tầng hai nghe tiếng chồng và tiếng mẹ đang nói chuyện. Tôi dơ tay định gõ cửa nhưng tay tôi bị chững lại vì lời nói vọng ra:
– Con biết ly hôn là tàn nhẫn với cô ấy nhưng con đã có con riêng và nó đã được gần 2 tuổi. Con không thể để vợ con cô ấy sống như vậy được, con phải có trách nhiệm với họ.
Trời ơi! Chuyện gì đang xảy ra thế này, nghĩ là khi chúng tôi cưới nhau người tình anh đã bắt đầu sinh con. Chân tôi đứng không vững nữa.

Thì ra chồng tôi hoãn sinh con là vì đây (Ảnh minh họa)


– Mày không được bỏ nó, vợ mày chỉ có cái Hiền mà thôi. Mày không chịu có con là vì có con riêng phải không? Sao mày tàn nhẫn với vợ mày vậy hả con.
– Tại mẹ ngăn cản tình yêu của con và Lan nên mới ra nông nỗi này. Trước khi con cưới, cô ấy dấu việc đã có bầu và đi mất hút, nên sau này con mới biết. Con sẽ lựa lời nói chuyện với Hiền, con sẽ giải thoát để cô ấy tìm được hạnh phúc mới.
– Nếu mày làm thế thì mày giết bà già này luôn đi, làm sao mà vợ mày chịu được cơ chứ.
Mẹ chồng òa khóc, còn tôi loạng choạng bỏ chạy, tôi muốn đi khỏi nơi đây. Tôi không muốn thấy mặt của người chồng đã lừa dối mình suốt 2 năm qua. Tôi phải làm gì để đối mặt với sự thật nghiệt ngã này đây, đã 3 hôm nay tôi xin nghỉ việc và không muốn về nhà. Tôi khao khát có một đứa con, nhưng chồng lại không muốn vì đơn giản anh ta đã có nó từ lâu rồi. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Tôi thực sự bế tắc và đau khổ.
Theo Blog Tâm sự