User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Người lạ hoàn hảo

  1. #1
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định Người lạ hoàn hảo

    Đồng hồ cát

    Một người đàn ông đội mũ trắng dừng xe trước cổng, yêu cầu gặp Ms. Minh Thanh, nữ thư ký mới của văn phòng thiết kế hãng K. Phải khá lâu sau cú điện thoại qua màn hình, tôi mới hiểu ra mình chính là người được tìm. Nhân viên bưu điện giao chiếc hộp giấy nhỏ, yêu cầu tôi ký tên. Không có địa chỉ người gửi. Ai có thể biết chỗ làm đầu tiên của tôi? Quay về phòng làm việc, tặng phẩm bất ngờ bối rối trên tay tôi. Phía dưới lớp giấy gói, chiếc điện thoại di động phản chiếu ánh sáng xanh bạc. Mảnh giấy gấp nhỏ cài dưới ruban cho biết số điện thoại, kèm lời nhắn: "Hãy dùng mobile để liên lạc. Kể từ lúc này, nó là của Minh Thanh". Tôi dùng máy bàn thử bấm dãy số trên giấy. Chiếc điện thoại trong hộp như cánh chim non lần đầu rung lên yếu ớt. Điệu nhạc ngân khe khẽ và hiện trên màn hình bức vẽ thuyền buồm trên sóng. Người tặng quà đã cài đặt các biểu tượng yêu thích chỉ riêng tôi biết. Những bí mật bị chiếm giữ đột nhiên biến nỗi sợ hãi thành cơn xúc động sâu xa. Mọi người trao đổi số. Nhạc chuông rộn rã, các tín hiệu dài ngắn. Căn phòng làm việc ngăn cách bằng các ô vuông xanh như cánh rừng mùa hè xôn xao.

    Công việc phiên dịch kiêm thư ký không làm người ta kiệt sức. Nhưng nó lấy đi tất cả thời gian. Liên tục tiếp xúc với những người mới, giải quyết các vướng mắc khiến tôi vững chãi. Đổi lại, tôi giống chiếc đồng hồ cát, đều đặn, khô khan và có khoảnh khắc trống rỗng. Vinh, người yêu tuổi 25 của tôi bận rộn hơn. Anh hay liên lạc với tôi từ miền đất xa xăm nào đó. Các thông tin bình ổn và lặp lại, là dấu hiệu bình yên đáng ước mơ. Thế mà một mặt hồ phẳng lặng lại làm tôi nghĩ đến thời gian trẻ trung trôi đi vô ích, đến những điều có thể bỏ qua hay đánh mất trong cuộc đời.

    Quán cà phê phục vụ những món ăn nhẹ kiểu Ý toạ lạc dưới chân toà cao ốc bọc kính xanh, nơi tụ tập quen thuộc của những người trẻ tự do và thành đạt. Gió từ sông thổi về khiến những góc khăn bàn ngoài sân tung lên như cánh chim phấp phới. Vinh ngồi đối diện tôi, thanh lịch, rám nắng và mạnh mẽ. Tôi đặt chiếc điện thoại xanh bạc cạnh cốc nước quả, nghiêng đầu như nhắc nhở. Vinh tò mò:

    - Em dùng điện thoại rồi ư?

    - Sao anh không gọi cho em? - Tôi nheo mắt, hàm ý hài hước không kém.

    - Nhưng em đã cho anh biết số đâu! - Anh nhún vai, tia nhìn thành thật thoáng trách móc - Em đổi ý sử dụng mobile từ bao giờ vậy?

    Đột nhiên máu dưới da tôi lạnh toát. Điều gì đã xảy ra? Nếu không là Vinh, ai gửi chiếc điện thoại cho tôi? Thói quen của tôi, ngoài anh, ai nắm giữ? Ngón tay tôi bấu chặt mép bàn, trắng bệch. Người phục vụ khéo léo san thức ăn vào đĩa chúng tôi. Vài cô gái bàn bên quan sát Vinh với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Xa hơn một chút, là Sơn, bạn của chúng tôi. Anh ta ngồi một mình, không lưu ý đến chung quanh.

    “Dùng bữa nào! - Vinh nâng cốc - Chúc mừng tuổi trẻ bận rộn nhưng đầy đủ và hạnh phúc của anh với em!”. Tôi lắng nghe mấy giai thoại khôi hài, các kế hoạch thông minh anh đang vạch ra. Tôi ao ước được chia sẻ về chiếc điện thoại bí mật. Nhưng không lời nào quan tâm tôi đã làm gì trong một tuần cách xa. Có một lúc, những luồng không khí dịch chuyển giữa các toà cao ốc biến thành trận gió mạnh, kêu u u. Vinh đề cập chuyến đi châu Âu của anh sắp tới, cười vang. Tôi ngồi sâu vào lòng ghế sắt, ý nghĩ buột ra khỏi mạch chuyện, vô cùng đơn độc. Tay tôi chạm chiếc điện thoại xanh bạc. Nó vẫn im lặng, lạnh cóng như tảng băng trôi.

    Cuộc đi dạo cuối tuần đứt đoạn bởi cú điện thoại từ văn phòng quảng cáo. Trưởng phòng thiết kế người Đức của tôi nhập viện gấp vì tăng huyết áp. Người ta cần tôi làm thủ tục và phiên dịch. Vinh đưa tôi đến cổng bệnh viện, dặn tôi hãy về bằng taxi nếu quá khuya. Các hồ sơ khai báo thực hiện nhanh gọn. Tôi đi tìm trạm điện thoại quốc tế, báo tin cho người thân của trưởng phòng. Bà vợ đã ly dị của ông nhấc máy, hờ hững nghe tin xấu. Trở lại trước hành lang cấp cứu, tôi ngồi co ro dưới ngọn đèn trắng. Mobile trong túi áo khoác rung khẽ. Vang lên giọng nói xa lạ:

    - Chào! Minh Thanh ổn chứ?

    Tôi lục tung ký ức. Không ai quen có giọng nói khô trầm đến vậy:

    - Xin lỗi, tôi chưa biết anh.

    - Thế mà tôi biết Thanh. Lúc này, tôi muốn trò chuyện với một ai đó …

    Đó cũng là cảm giác của tôi. Đột nhiên, tôi nghĩ mình là chiếc đồng hồ cát chất đầy ý nghĩ, cần được chia sớt. Một người có thể quan trọng với người khác đến mức nào? Điều gì cho phép ta thờ ơ với bất hạnh của kẻ khác? Cảm giác nặng nề trôi theo lời nói và những hạt nước lăn khỏi hốc mắt. Đầu máy bên kia thông cảm bằng sự lặng lẽ thấu hiểu. Tôi chợt ngừng lại, thở mạnh:

    - Xin lỗi vì làm phiền. Tôi thật điên, phải không?

    - Tôi dễ chịu khi nghe các suy nghĩ thực sự - Tiếng cười người thanh niên trẻ ấm áp tin cậy - Thôi, chào nhé!

    - Hãy cho tôi biết anh là ai? - Tôi hoảng hốt nếu không còn nghe lại tiếng nói này. Ý nghĩ chớp loé vụt qua óc - Nói đi, anh đã gửi chiếc điện thoại cho tôi?

    Không có trả lời. Tôi lưu dãy số lạ vào máy, với ký tự đơn giản nhất - A. Các buổi tối tôi thường nhận cuộc gọi của A. Chất giọng lạ, như lọc qua vách ngăn trong suốt, trở nên thân thiết lạ lùng, áp lực công việc, nỗi cô độc xâm chiếm lâu nay biến mất. Một sáng chủ nhật, tôi đi cắt kiểu tóc mới, vào trung tâm thương mại mua bộ váy áo màu hồng phấn. Trong gương, phản chiếu hình ảnh một người khác, thật mới mẻ

    Cao ốc


    Mùa hè bắt đầu bằng một cơn mưa nhúng đường phố và xe cộ vào làn nước ướt át mát lạnh. Thực thú vị khi từ công trình xây dựng đầy bụi ở một tỉnh xa trở về thành phố thân quen, gọi điện thoại và nghe giọng cô gái mình yêu vang lên trong ống nghe. Chiều cuối tuần, tôi đưa Minh Thanh đến những con đường đi bộ trên khu trung tâm. Cô gái đứng im trước dãy hàng hoá cao cấp bày biện đẹp đẽ. “Anh mua cho em một thứ gì nhé?” - Tôi đề nghị. Thanh lắc đầu, tóc tung bay trong gió mạnh. Có lúc, ngỡ như em sắp vút lên khoảng trời hẹp giữa các cao ốc. Tôi giữ chặt bàn tay mảnh khảnh. Minh Thanh nhìn tôi, đôi mắt như muốn nói điều gì khẩn thiết.

    Lúc ở quán cà phê dưới chân cao ốc, tôi đặt thêm mấy món lạ. Trông Thanh nhợt nhạt và mệt mỏi. Sự căng thẳng quen thuộc của những người bắt đầu đi làm. Thậm chí, em còn có chiếc điện thoại cầm tay, thứ trước đây em hoàn toàn thờ ơ. Vài khách du lịch trên phố ngoái nhìn cô gái có mái tóc mềm tuyệt đẹp đang vươn cổ dõi vào một điểm xa xăm. Thật lạ khi ta sở hữu một người, một vật đẹp đẽ. Điện thoại gọi đến. Thanh nghe máy, gò má trắng bệch. Một tai nạn xảy ra với ai đó, không quan trọng. Tuy nhiên em muốn đến bệnh viện gấp. Tôi thoáng khó chịu nhưng chiều ý. Dự định ngày cuối tuần đẹp đẽ bên nhau bị ném vỡ. Thời gian còn lại, tôi đến Cối Xay Gió, câu lạc bộ của giới kiến trúc trẻ trên tầng thượng toà nhà 30 tầng. Các đồng nghiệp vui vẻ ồn ào. Tôi nhanh chóng tan vào đám đông. Thoáng chốc, hình ảnh Minh Thanh bứt rứt tan biến. Cuộc sống dường như được điều khiển bởi bàn tay thông minh, tươi vui. Cớ sao ta phải quan tâm buồn rầu bệnh tật, hay phải lo lắng cho nỗi bất hạnh kẻ khác? Nền trời ngoài kia xanh rực, oi ả. Các cao ốc phản chiếu trong tường kính của nhau, và in bóng vô số mây trắng đang trôi nhanh về đường chân trời.

  2. #2
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Tôi về nhà gần 11 giờ đêm. Khu chung cư mới phía Nam thành phố vươn cao trên thảm cỏ trải rộng. Sơn, bạn thân ở cùng nhà tôi từ thời sinh viên đến nay, nhìn chăm chú thành phố lấp lánh bên kia sông. Màn hình điện thoại trong tay cậu ta sáng xanh, như mảnh thiên thạch rơi xuống từ bầu trời tối đen. Chỉ một sơ xuất, cậu ta sẽ vụt vào khoảng trời trống rỗng phía trước. Thật kỳ quặc là tôi đã hình dung về hai người thân thiết bay trong cùng một ngày. Tôi nhắc cậu bạn về nhà để đóng cửa. Sơn gật đầu, tránh ánh nhìn dò hỏi của tôi.

    Công ty nhận thêm một số đề án tư vấn mới. Tôi cần phải đi xa nhiều hơn. Sơn thì khác, tốt nghiệp cùng khoa, nhưng cậu ta được giữ lại trường đại học, học nâng cao để trở thành giảng viên. Cách nghĩ, cách hành động của cậu ta khá lạ lùng. Hồi Minh Thanh yêu tôi, Sơn có vẻ hơi buồn. Tuy nhiên cậu ta không tò mò. Như tôi đã nói, Sơn hơi khác thường nên cho đến bây giờ cậu ta vẫn chưa có bạn gái. Gần đây, cậu ta hay đi nghe nhạc. Đôi lần, Sơn cho vé mời để tôi cùng đi với người yêu. Nếu quá bận rộn, tôi sẽ sai hẹn dù Thanh hết sức thất vọng. Một lần Sơn hỏi tôi vì sao đủ can đảm để bỏ mặc người thương yêu một mình trong thời gian dài. Tôi nhún vai. Mỗi người cần tự chiến đấu với sự đơn độc, để làm được điều gì ra hồn.

    - Vẫn có lúc người ta rất cần sự hiện diện của người khác! - Sơn lầm bầm.

    - Tớ chẳng tin - Tôi cười, quay lại với các bản vẽ trên máy.

    - Tớ xin lỗi! - Sơn nói nhanh, trở về phòng riêng, khép cửa, đọc tài liệu. Thói quen gần đây, cậu ta còn trao đổi qua mobile với một người bí ẩn nào đó

    Thuyền buồm

    Về sau này, hình ảnh một cô gái mảnh khảnh vì gió mạnh phải vịn chặt vào tấm bảng trạm chờ xe bus gần trường đại học vẫn quay lại trí nhớ tôi. Minh Thanh lúc ấy thường nhìn tôi với nụ cười dịu dàng. Khi tốt nghiệp và tìm được việc làm, bận rộn với công việc, cô lơ đãng hơn. Thi thoảng cuối tuần cô ghé qua chung cư thăm Vinh. Thoáng qua khe cửa hẹp, tôi thấy vóc dáng quen thuộc ngồi im trên chiếc ghế cao, hai bàn tay trắng đặt trên đầu gối, mái đầu nghiêng nghiêng lắng nghe những câu nói mạnh và rõ vang lên từ cậu bạn tôi. Tôi nghĩ họ hạnh phúc. Tuy nhiên, có một cuối tuần, Minh Thanh đến theo đúng hẹn, kiên nhẫn và chờ đợi. Từ chỗ in bản vẽ về, tôi bắt gặp cô ngồi bó gối trước cửa sắt, ngủ quên. Khi tôi cho biết tuần này Vinh không về, đôi mắt cô như những cánh buồm chao đảo. Tôi chạy theo ra thang máy, chạm khẽ khuỷu tay cô:

    - Có gì quan trọng không? Tôi có thể nhắn qua công ty tư vấn của Vinh. Nhưng sao Thanh không điện thoại tìm cậu ấy?

    - Qua điện thoại, người ta không nói được gì cả! - Cô gái nở nụ cười yếu ớt.

    Tôi nhìn theo bóng cô gái khuất sau cánh cửa thang máy đang khép lại. Đột nhiên, tôi hiểu cô rất cần được lắng nghe, được trò chuyện với ai đó. Có thể là một suy nghĩ điên rồ, nhưng khó lòng cưỡng lại. Đầu tháng kế tiếp, khi nhận tiền công thiết kế biệt thự trong khu đô thị mới, tôi trích một khoản mua chiếc mobile nhỏ, gửi người giao hàng mang đến cho Minh Thanh. Một buổi chiều chủ nhật, ở quán cafe dưới chân cao ốc, tình cờ tôi thấy cô và Vinh bên nhau. Chiếc điện thoại xanh bạc như người thứ ba bí mật trên mặt bàn. Ý nghĩ mình là kẻ ăn cắp hạnh phúc choán đầy tâm trí tôi, dằn vặt. Nhưng khát khao được nói chuyện, được nghe thấy tiếng cô gái dịu dàng trong suốt kia khiến tôi liều lĩnh.

    Tôi dùng một chiếc khăn mỏng bọc ống nói, để thay đổi giọng của mình. Bằng một sự kỳ diệu nào đó, Minh Thanh không từ chối nói chuyện với người lạ. Việc không nhìn thấy mặc, không biết chắc về nhau khiến các suy nghĩ bước đi thanh thản. Ngày nối ngày, cô dần quen chia sẻ với tôi - mà cô gọi bằng ký tự đơn giản là A. - hết thảy muộn phiền, mệt mỏi và cả những niềm vui, hy vọng trong công việc hàng ngày. Cuộc sống bình lặng của tôi bỗng trở nên đầy ắp niềm vui được nghe và được lắng nghe. Một lần, vô tình tôi nói đến chữ tình yêu. Đầu dây bên kia im sững. Tôi biết, cô đang khóc lặng lẽ. “A. biết không, khi nói chuyện với anh như thế này, tôi là người có lỗi!” - Cô gái thì thầm. Tôi lặng re, rồi chỉ hỏi ngờ nghệch: “Lỗi gì chứ?”. Hồi lâu, cô bình thản trở lại: “Tôi có người yêu rồi, A. ạ. Nhưng chúng tôi có quá ít cơ hội để trò chuyện đúng nghĩa. Và tôi sợ hãi khi hiểu mình đang lừa dối anh ấy…”. “Tôi hiểu!” - Tôi đáp, nhắm mắt lại. Dù chẳng bao giờ muốn, thế mà cuối cùng tôi đã nói với cô gái mình yêu bí mật tôi nắm giữ có thể giúp cô hạnh phúc: “Tại sao cô không nói thẳng những suy nghĩ với người cô yêu. Hãy để anh ấy lắng nghe một lần. Ai cũng bận rộn căng thẳng. Nhưng đừng quá che giấu chính mình. Tôi tin là anh ấy hiểu cô, Minh Thanh!”. “Thật ư?” - Câu hỏi khẽ khàng. “Thật! Thanh thử đi!” - Tôi cố gắng mỉm cười. Buổi tối hôm ấy, tôi không điện thoại cho cô nữa.

    Gần đây, Vinh về thành phố nhiều hơn. Cậu ta lấy vé đưa người yêu đi nghe hoà nhạc. Một lần, cậu ta bỗng nói: “Lạ thật, Minh Thanh của tớ như trở thành một người khác. Bọn tớ nói chuyện, hiểu nhau và thương nhau nhiều hơn. Thế mà có lúc tớ nghĩ tình yêu có thể là một thói quen nhàm chán…”

    Sáng nay Minh Thanh gọi cho tôi. Cô cảm ơn lời khuyên, giọng rộn rã. Tôi cười với cô, tự nhủ đã đến lúc mình cần đổi số điện thoại. Có một lúc, cô gái hơi bối rối: “Em kể hết với Vinh. Ngoại trừ câu chuyện về chiếc điện thoại bí ẩn…” “Không sao đâu. Không phải tất cả mọi thứ đều cần phơi ra dưới ánh Mặt Trời!” - Tôi nói với Thanh câu cuối cùng. Lúc này tôi ngồi trên lan can, nhìn ra thành phố trải rộng, lấp lánh như mặt biển. Gió thổi khiến tôi như một chiếc thuyền buồm căng gió, chờ đợi hạnh phúc mới sẽ đến, tình cờ.


    Đắc Quý

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube