luugu

Để giết một người

Bầu chọn cho bài này
Gửi bởi ngày 01-06-2011 lúc 11:22 PM (1477 Lần đọc)
Trích "Để giết một người", trong tập "Nước Mỹ, nước Mỹ" - Phan Việt


....Một cái gì đấy vừa mới vỡ vụn. Tất cả đang vỡ vụn.


Nhưng bất cứ nó là cái gì, anh nhìn thấy trước, rồi nó sẽ chuyển từ trạng thái hiện tại sang một trạng thái êm ả hơn trước khi tan sạch sẽ. Ban đầu sẽ là nỗi buồn và sự nuối tiếc, đi kèm với cảm giác ân hận vì anh đã dung túng cho mình đánh thức cái anh đang cảm thấy. Khi nỗi buồn ăn sâu đến mức độ nhất định, cơ thể bắt đầu huy động bản năng tự vệ; sự tự vệ thắng thế dần; rồi nó sẽ từ phòng thủ chuyển sang tấn công. Anh sẽ chủ động xóa câu chuyện này khỏi trí nhớ như xóa một đoạn ký ức khó chịu và rồi anh sẽ quên - quên thật sự, như thời gian làm cho anh lãng quên mọi thứ một cách tự nhiên. Hai năm nữa, năm năm nữa, anh sẽ nhìn lại câu chuyện này và có thể lý giải một cách rành mạch tất cả các cảm giác và hành vi của anh. Mọi thứ sẽ có lý. Mọi thứ sẽ thống nhất - như cuộc đời anh đến nay đã luôn thống nhất và có lý.


Anh nhìn thấy trước là lại một lần nữa, một cái gì đó sắp mất dạng một cách êm ái khỏi cuộc sống của anh. Khỏi anh. Cái còn lại sau những cuộc đi khỏi đó là một hố trống không hình hài ngày càng lớn và sâu dần. Hình như ai đó đã gọi nó là một "sự tuyệt vọng câm lặng." Hình như ai đó đã nói "Đa số loài người sống đời mình trong tuyệt vọng câm lặng..." Hình như thế...


Chỉ có vào khoảnh khắc này, anh còn đang thành thật với chính mình - sự thành thật từ bên trong, chỉ có mình anh biết, thuộc về anh và anh làm chủ - có thể làm chủ nó trước khi nó biến hình thành một cái gì khác. Anh chợt nhận ra, cho đến bây giờ, cái cơ bản nhất và còn lưu rõ nhất trong tâm trí của anh chỉ là những khoảnh khắc như thế này, khi anh phải quyết định: hoặc sẽ thành thật tuyệt đối, tự nhiên và tự tin; hoặc sẽ nhường nó cho một cái gì đó khác, không hẳn là dối trá, không hẳn là phản bội, nhưng cũng không phải là sự trung thực.


Và như thế, cuộc đời anh cho đến này giống một đồ thị gồm những điểm rời rạc - mỗi điểm là một khoảnh khắc quyệt định; thời gian và lý trí đã nối những điểm rời rạc đó lại với nhau rồi miết phẳng sự đứt gãy để biến nó thành một đường cong trơn tru, hoàn hảo. Cuộc đời anh, cho đến nay, đã luôn luôn chênh vênh, đã luôn có một cái gì đó không hỏng, không sai, không xấu, không hẳn là chệch đường, nhưng rõ ràng là không như ý. Anh chưa bao giờ biết đích xác về cái quy trình nhảy cóc và miệt phẳng ấy, cho đến bây giờ, khi anh đứng đây, trước một cột mốc mới.

...
Từ khóa: Không dùng Sửa Tag
Chuyên mục
Tản mạn

Bình luận

  1. Avatar của về miền dĩ vãng
    Không biết đây có phải là lần cuối cùng tớ comment cho cậu không nữa ..........
    Chàng trai này đang tuyệt vọng sao ???????
    Nghe như kiểu tự sự một mình ấy .........
  2. Avatar của luugu
    Quote Nguyên văn bởi tráitimbăng610
    Không biết đây có phải là lần cuối cùng tớ comment cho cậu không nữa ..........
    Chàng trai này đang tuyệt vọng sao ???????
    Nghe như kiểu tự sự một mình ấy .........
    Ấy, tớ còn yêu đời lắm, vui tươi và hồn nhiên hát ca. Tớ vừa thi xong 3 môn, thở phào nhẹ nhõm với 2 bài tập lớn đã hoàn thành, và hứng khởi mang máy ảnh vào trường chụp bằng lăng chiều nay, điều gì khiến bạn frozen heart nghĩ là tớ tuyệt vọng vậy

    À mà, hình như đoạn trích trên không đủ để làm cậu (chưa đọc truyện này?) hiểu được ý nghĩa của nó, hehe
  3. Avatar của về miền dĩ vãng
    Chả hiểu mạng làm sao nữa .........
  4. Avatar của về miền dĩ vãng
    Đúng thế ............


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube