quangkid

Nước mắt kẻ tự tin :(

Bầu chọn cho bài này
Gửi bởi ngày 01-03-2012 lúc 09:38 PM (1212 Lần đọc)
Tôi là thằng đàn ông tự tin. Tôi không biết có đúng không? Tôi không biết… Thật lòng là thế. Nhưng cái gọi là "tự ti" ấy cướp mất em ngay trong vòng tay tôi.

Lên xe khách vào Sài Gòn với 15.000 VNĐ với tấm giấy báo đại học, tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của mình sẽ như thế nào? Tôi chỉ có một niềm tin của một người lính từng thoát chết trong 3 giây, sẽ bình thường như đáng nó bình thường.

Đến bến xe Miền Đông ai cũng có người đón người đưa, tôi lặng lẽ xách trên tay chiếc ba lô bước xuống xe. Cuộc sống của tôi lật sang trang khác khi có bóng hình em.

Hồng Dung à, lần đầu tiên hai đứa mình gặp nhau như thế nào nhỉ? Một cô bé các số đo nhảy như bảng tỷ số của một trận bóng rổ, một chiếc mắt kính trắng hơi dày, trong một bộ đồ công nhân, nói thật mấy cô sinh viên này giả công nhân không giống chút nào… Tôi nhìn em rất lâu. Ấn tượng đập vào tôi đầu tiên: Con bé nhà ai chua ngoa ra phết, cứ tụm năm tụm bảy nấu cháo ăn liền, nhìn đôi lúc muốn bật cười…

Số phận nghiệt ngã như chính cuộc đời tôi vậy. Thứ 6 ngày 6 tháng 6, tôi mở lời yêu em. Can đảm lắm đó em à… Thật sự tôi như con thú hoang, nhưng gặp vấn để tình cảm tôi nũng nịu như một đứa trẻ. Ôi những kỷ niệm, những khoảnh khắc tôi được sống thật hạnh phúc.

- Những cái chớp mắt làm duyên của em dường như khiến cuộc sống của tôi được xua tan mọi cảm giác đau buồn.

- Vòng tay của em đưa anh đến một góc trời bình yên không tiếng sóng.

- Hơi ấm của em sưởi ấm một con tim bị tổn thương.

- Những cuộc điện thoại của em khiến tôi biết mình không cô đơn, tôi biết mình đang hạnh phúc.





- Những lời thân thương nơi em xua đi nỗi ám ảnh của một cuộc sống bon chen.

Sinh nhật đầu tiên của tôi có người biết đến, có chăng trong sống cuộc đời này tôi chỉ có một ngày sinh nhật. Em và bạn em mua một đống chôm chôm, cùng ngồi ăn và nô đùa. Không nến, không bánh, không văn nghệ nhưng tôi biết và hiểu rằng sinh nhật ấy sẽ là sinh nhật đẹp nhất, hạnh phúc nhất đời tôi.

Bánh xèo… Món tôi thích nhất. Lúc đó, buổi chiều phải không em. Về nhà trọ anh, không có vật dụng gì cả, chạy đi mượn cả xóm. Mà em làm bánh ngon thật đó. Ước gì, ngày nào đó tôi thêm một lần được nếm hương vị ấy nhỉ? Hương vị tình yêu, hương vị nồng nàn của em dành cho tôi.

23 ngày sau, em trên chiếc xe khách về gia đình. Còn tôi đang cầm tờ giấy triệu tập. Có thể tôi bị dính 1 đến 5 năm tù vì cái tội đào ngũ. Tôi như muốn gục xuống. Trong cuộc điện thoại định mệnh ấy là lời chia tay.

Và bây giờ…

Mỗi khi khó khăn nhất, tôi lén đứng trước cổng trọ chỉ mong sao được thấy em…

Mỗi lúc nhớ nhung cao trào nhất, tôi lẳng lặng bước theo em…

Mỗi lúc vui nhất, như muốn chạy thẳng vào phòng ôm em. Nhưng phải khựng lại, giá như…

Có thể, đó là một sai lầm của cả kiếp này của tôi. Đôi lúc cảm thấy tim mình nhói đau. Nhưng với một kẻ thích thách thức, thích mạo hiểm, thích được làm điều mình muốn như tôi… có thể làm em đau.

Hồng Dung, anh yêu em… Kiếp này anh sẽ mãi sống bằng tình yêu đó. Em hãy hạnh phúc, anh sẽ mãi bên cạnh em. Yêu em.

Mãi vẫn có một con thú hoang luôn đợi chờ được thuần dưỡng từ bàn tay em, heo con xấu xí à...
Từ khóa: Không dùng Sửa Tag
Chuyên mục
Chưa phân loại

Bình luận



About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube