smile94

thư tự gửi bản thân

Bầu chọn: 4 phiếu, 4,75 trung bình.
Gửi bởi ngày 24-02-2012 lúc 10:05 PM (2616 Lần đọc)
Đôi khi cảm thấy cuộc sống này sao mà khó khăn đến thế, sao mà khắc nghiệt đến thế

Đôi khi cảm thấy bơ vơ giữa dòng đời nhộn nhịp

Đôi khi cảm thấy lạc lõng khi xung quanh không có lấy một bàn tay

Đôi khi cảm thấy nghi ngờ, chẳng biết tin vào ai giữa cuộc đời đầy rãy sự giã dối

Nhiều cái đôi khi như thế cộng lại, nó như một thứ chất độc, ngấm dần và giết dần những con người yếu đuối

Mà đâu phải ai cũng đủ sự mạnh mẽ đễ đấu tranh nhỉ

Và tôi àh, mày không phải loại người đó, không mạnh mẽ

Ai mà không muốn tìm được hạnh phúc cho mình, nhưng khi cái ta nhận chĩ là nỗi đau và sự tổn thương thì việc

có hạnh phúc hay không cũng chẳng còn gì quan trọng

Có những ngày tôi tỉnh giấc sau một đêm dài, chợt mỉm cười thầm cảm ơn đời vì đã không quá bất công

Nhưng ngay lúc này đây, tôi căm ghét cái cuộc đời này. Sau tất cả, cái tôi nhận ra là mọi thứ tốt đẹp xung quanh

chỉ là giả tạo, là lừa dối

Khi cuộc đời hứa hẹn sống phải có niềm tin

Nhưng chúng ta không đủ sức để tin hoài tin mãi

Không đủ sức ngồi một mình rồi đến lúc đứng lên vẫn là cảm giác trống trải
Không đủ sức nấu một bữa ăn mà người cần ăn đã trốn chạy

Không đủ sức mở cửa sổ trong đêm khuya và ngăn mình đừng ngủ lại vì đã sắp bình minh

Tôi à, con người ta dù mạnh mẽ đến đâu cũng ko thể một mình quá lâu, con người ta dù có thể chịu đau giỏi đến đâu, cũng không thể cứ ôm đau mà ko chết....

Có lẽ tôi nên dừng lại việc bước đi trên con đường của mình

Dừng lại yêu thương

Dừng lại là thôi không bước nữa, cho bản thân một thời gian bình yên để nó tự chữa lành những vết thương

Dừng lại cũng có nghĩa là trốn tránh tất cả, nhiều người cho đó là hèn nhát, với tôi đó lại là liều thuốc dùng để xoa

dịu niềm đau để rồi lại mạnh mẽ bước tiếp

Tôi cũa ngày hôm nay dường như đã không còn tồn tại. Tôi đem cất cái thứ gọi là cảm xúc vào một cái hộp và khi

tuyệt vọng nhất tôi đã vô tình vứt nó đi

Những gì xảy ra ngày hôm qua khiến tôi không còn có thễ đứng vững trên đôi bàn chấn vốn đã nhỏ bé của mình

Bình minh trong tôi là khi tôi có thể mỉm cười và tiếp tục bước, dù chỉ một mình

Còn giờ đây, xung quanh tôi chỉ còn là một màn đen u ám, tôi chỉ có thễ đứng tại chỗ mà không dám bước đi, vì tôi

sợ nếu tiếp tục bước tôi sẽ bị rơi vào một vực thẳm nào đó mà tôi không nhận ra

Thực tế 1 chút để nhìn lại bản thân ..

Thực tế 1 chút để khẳng định con đường đang đi rốt cuộc sẽ về đâu ? ..

Thực tế 1 chút đi để tôi biết chẳng có thứ gì bên cạnh...

Đừng bàng hoàng

Đấy cũng chẳng là gì quá to tác...

Sống nhạt nhẽo vốn là số mệnh của tôi ..

Là tôi muốn nhắm mắt lại để không phải nhìn thấy những gì đã và đang làm tôi bị tổn thương một cách sâu sắc

Là tôi muốn tai tôi thôi đừng nghe thấy những điều làm tim tôi đau nhói

Là tôi muốn những ký ức trong tôi tan biến như màn sương đêm để tôi thôi không còn dằn vặt chính mình

Khép lại những gì đã qua, chôn sâu niềm đau vào nơi tận cùng của tiềm thức. Tôi ơi dừng lại đi, dẫu chĩ một chút

thôi thì cũng hãy dừng lại!!!!
Từ khóa: Không dùng Sửa Tag
Chuyên mục
Chưa phân loại

Bình luận

  1. Avatar của Aki ^^
    Hãy tìm đến những người bạn để chia sẻ đi bạn ah
    Đó là cách mà bạn lại thấy cuộc sống trở lại bình thường theo đúng nghĩa ( Hay ít nhất đới vs mình là như vậy )
    Goodluck!!!...^^ Chúc bạn luôn vui
  2. Avatar của bitter_candy
    cố lên em.hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.
  3. Avatar của smile94
    cảm ơn 2 chị ak. cố lên !
  4. Avatar của mèo lười
    Đôi khi đó là chút hương vị ,cuộc sống!
    Cố gắng lên em .
  5. Avatar của smile94
    thanks c nhiu ak !^^
  6. Avatar của seovip1
    bài viết rất ý nghĩa đó bạn


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube