• Svbk.vn gửi lời tri ân tới thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11- 2011

    Tác giả bài này là mysunflower, foreveryoung là người khởi sướng chủ đề.

    http://imedia.imuzik.com.vn//Resourc...4%91%C3%B2.jpg

    “Muốn sang thì bắc cầu kiều
    Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”

    Ai rồi cũng đến lúc trưởng thành và chọn cho mình một nghề để nuôi sống bản thân, gia đình. Trong xã hội, không có nghề nào gọi là cao sang hay thấp hèn vì chính mình đã chọn, lao động bằng mồ hôi nước mắt của bản thân thì đồng tiền đó có nghĩa không ai có quyền khinh miệt hay bôi nhọ. Đó là một người lao công quét đường với tiếng chổi khuya ru giấc ngủ êm đềm của mọi người. Hay một bàn tay nhân ái đang từng giây, từng phút đối mặt giữa sự sống và cái chết của nhiều người, để rồi nụ cười nở trên môi khi họ thành công trong việc cứu sống một mạng người. Dù cho chúng ta là ai, ở bất cứ địa vị nào thì chúng ta cũng lớn lên trong sự dạy dỗ của bậc cha mẹ và thầy cô. Có thể nói rằng ai cũng từng một lần được lớn lên trong sự dìu dắt của người thầy, người cô. Ai cũng biết được nghề giáo là thế nào nhưng mấy ai biết hết ý nghĩa và những việc làm thầm lặng của những người đáng kính ấy.

    Nghề giáo - nghề lái đò và thầy cô - những người đưa đò tận tụy. Những chuyến đò âm thầm chở từng lớp người, từng lớp học trò ngày ngày đến bến bờ tri thức. Con đò cứ lặng lẽ theo dòng thời gian mang người lữ khách đến nơi họ cần đến. Trên con đường bến bờ ấy không phải lúc nào cũng được suôn sẻ, đôi khi họ gặp phải sóng dữ, khó khăn, trở ngại. Vì tình thương yêu bao la của chính mình như ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim đã giúp người lái họ vững tay chèo tiếp tục cầm lái. Người Thầy còn như một nhà làm vườn, đêm ngày ươm trồng chăm sóc cẩn thận cho hạt giống của mình mong sao chúng có thể lớn nhanh, khỏe mạnh để là thứ gì đó có ích cho đời. Điều nhà làm vườn đang gieo trồng ở đây là hạt giống tâm hồn – sự nghiệp trồng người. Họ đã cung cấp cho chúng ta một hành trang vững chắc, một kiến thức vững vàng. Đó là thứ tài sản vô giá để chúng ta chập chững bước từng bước vào cuộc sống đầy chông gai và thử thách.

    Thầy cô uốn nắn ta từng bước đi, từng nét chữ đầu đời, đến những trang văn, những dòng thơ đầy xúc cảm. Hình ảnh người Thầy giữa đêm khuya ngồi bên bàn làm việc với từng xấp bài kiểm tra cùng với giáo án để ngày mai lên lớp thật đáng kính biết bao. Có những đêm thầy thức trắng cũng chỉ để:

    “Bên trang vở chúng em
    Miệt mài ghi chăm chú
    Bao khó nhọc dưới đèn”

    Ôi! Thật bao la tình thầy! Thầy mang đến cho chúng em những điều lý thú của cuộc sống, thầy dạy cho chúng em về đạo lý làm người, về tình yêu thương, lòng bao dung,… Thầy cô vun đúc cho chúng em lòng vị tha đức hy sinh và hơn hết là những kĩ năng cơ bản để một con người có thể tự tin bước vào cánh cửa của cuộc đời.

    Người ta nói “Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”, làm sao tránh khỏi sự nghịch ngợm của lũ “thứ ba” ấy. Những lúc đó thầy khẽ chau mày, nét mặt khẽ nghiêm nghị. Nhưng với lòng vị tha và đức hy sinh thầy đã biến buổi trừng phạt thành những buổi dạy dỗ với những lời dạy đầy thuyết phục. Lũ học trò quá vô tư ngày ấy đã không thấu hiểu tình thầy, cho đến bây giờ mới mới thấm thía, rưng rưng một lòng kính yêu thầy vô hạn đối vói thầy.

    Thời gian vẫn cứ trôi đi như những cỗ xe vô hình lăn bánh, thầy cô vẫn lặng lẽ là người đưa đò, chở hết lớp học sinh này tới lớp học sinh khác đến bến bờ tương lai. Những con đò lặng lẽ ấy có biết rằng người lữ khách hôm nào mấy ai nhớ về mình không? Hay chỉ là người đi đò qua sông rồi lại quên ngay bến sông với người lái đò ngày nào? Trong tâm tư của những con người đáng kính này lúc nào cũng chuẩn bị sẵn, mỗi nhà giáo đều biết và chấp nhận sự thật đó. Đó là cái khác nhau về nét đặc trưng của nghề giáo và nghề khác. Người đưa đò không đòi hỏi người đi đò phải nhớ công ơn của mình mà họ nhận ra rằng trách nhiệm của họ là phải đưa lữ khách cặp bến an toàn. Trong bước đường tương lai sau này khi gặp lại nhau chỉ cần chúng ta gật đầu chào hỏi với một nụ cười thân thiết với người, thế là họ cũng đủ ấm áp.

    Nếu được ví như một nốt nhạc thì Thầy Cô sẽ là nốt trầm xao xuyến, êm đềm nhưng dai dẳng lòng người.
    Nếu là một nhạc cụ thì họ là sáo vi vu những giai điệu nhẹ nhàng khó quên.
    Nếu được ví như một đồ vật, họ như một chuông gió lặng lẽ rung trong gió với những giai điệu tí tách không tên.
    Nếu là một thứ vật chất không tồn tại, họ như một cơn gió nhẹ thoảng qua âm thầm mang yêu thương thì thầm bên tai những âm thanh vang vọng mãi cuộc đời mỗi người. Những con đò lặng lẽ nhưng xin được nhớ về Người với mọi điều tốt đẹp nhất qua những dòng thơ với cảm xúc sâu lắng:

    “Con đò mộc – mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông!”

    Ngày 20/11, xin được gửi đến thầy cô – những người lái đò cặm cụi ngàn lời tri ân, xin gửi đến thầy cô – những người chắp cánh ước mơ lòng biết ơn sâu sắc không chỉ của những thế hệ học trò mà của toàn xã hội, chúc thầy cô luôn vững bước trong sự nghiệp trồng người.
    Bản tin này đuợc lấy từ trong diễn đàn: Svbk.vn gửi lời tri ân tới thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11- 2011 Gửi bởi foreveryoung Xem bài gốc


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube